Vẽ màu cho mặt trời

23/06/202420:36:00(Xem: 2096)

collContempArt_LK_REP_001a

1.

Tôi cầm cọ lên, tô

và nói theo em, là

mặt trời màu khoai mật

là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn

trên chiếc bàn đêm;

 

sáng rụng xuống khung song

nghĩ la đà:

tối qua tiểu thư lên giường bôi dưới mi chất đệm thật lạ

rất là kem, lại rất là da!

 

Trong ba, chỉ có tôi là thấy:

lơ mơ khuyên yếm tơ tằm treo ngược

chính cửa sổ, bóng

mượn bao tay thạch cao lấm bột

trong trạng thái miên du cực độ

vo vê củ xu hào hai cúc nổi;

 

tôi bảo, em, nắng kém lịch sự đến như sàm tục

em trách, thôi nào, đó là ‘cách thái tỏ tình vi ảo của hoan ca.’

 

Diễn dịch đầy hão hoặc!: hẳn nó là phóng chép của chương sách em đánh dấu bằng sợi len tím buộc tém tóc (có tiểu đề là “con tàu hư khí phiêu hành qua hoang mạc của huyễn nhiệm của diệu ngôn.”)

(ôi, hãi quá nếu hóa thân thành!) - quyển kỳ thư bị em làm tội làm tình bởi các dòng ghi chú

            loăng quăng

vừa nghiến ngấu vừa hít hà bùa phép những vệt mực in lốm đốm linh hồn

như thể sẽ không còn vầng kim ô hực hỡ khi từ giã cơn mơ, nhoẻn miệng, cuộc đời ơi chào mi

như thể rạng sớm sau các nhạc công chích chòe mỏ bết kẹo caramel sẽ dời tổ và dọn theo cả

            gánh rong tiếng líu lo

hai con mắt chuốt lục chăng bẫy những uyển mộng chẳng được âm thanh cạy thức sẽ là cặp

đom đóm song sinh gắn lên bánh lái mộc thuyền cùng em khởi một trường giang trình tìm kiếm một bến ngơi.

 

2.

 

Tụng thi của tôi bám dây thiên lý nào vươn cho tới tầm bộ óc nhỏ bé của em đã lạ thường             mẫn tiệp đang say sưa liến láu xỏ xâu những bong bóng khái niệm mà dù có chắp cho

bao nhiêu cánh thì mười trăm may ra tôi chỉ tóm trượt dăm móc lẻ

chỉ thấy cả hai bên má của các miếng mẫu đơn đều trây trét son khi môi em màu sim chớm

            chín thổi phù nghịch ngợm

chỉ thấy tàu lá dong lá mía thêu chéo các mối đèo chuối đèo prenn ráo riết

chỉ thấy cả đỉnh gò thông di linh bảo lộc huyên náo bất ngờ lặng ngắt

chỉ thấy vân đá sủi bọt suối cam ly và nhúm minh triết vật vờ dã quỳ của tôi sũng sượt;

 

nằm võng mây vườn bích câu sưởi khô mút mít nếp ngọt lõi ngô liên khương ngắm mồ hôi

            khói hồ thủy tạ trong cơ thế hài nhi nhẹ tễnh ngẫm rằng lời em phán là những phái

            đoàn gió họp tất niên quá chén đuổi rú nhau trên đồi hồng tu viện domaine de marie.

 

Thoảng khi lén soi gương tôi thấy mình đã biến thành khách thăm của chính tôi

liếm láp lưỡi thèm cắn một nhát dâu còn xanh chát

ngái ngủ như giỏ mận trại hầm trẩy quả trưa muộn vòng ngón se đã có chiều ngon ngót

nhót lòng ngắm cánh phù dung chùa sư nữ đỏ bừng sốt vì tắm suốt trận mưa khuya đầu mùa.

 

3.

 

Thần phụng em là được ban cho phúc phần như biệt sủng

là đuối đắm xun xoe trong vai ái đồ lấp ló ngây ngô

là khấp khởi bi bô được nhót nhảy như chú sóc con ngậm về em những trứng gà mimosa điểm

            tâm thanh cảnh

là treo khát tưởng ngày lên nhánh anh đào và trút dương lực xuống bụi dạ ly tinh gãy giấc

là an ổn tồn sinh đáy rương sáp phấn thơm lừng bông nhũ

là nhờ xem tướng số nơi thảo thất trinh-nữ-tiên-tri thở than nghìn kiếp

là kẻ vãng lai không đặt phòng trước quán trọ rừng ái ân chưa từng gặp hỏi lối quận chúa             tú

            cầu long lanh cẩm phục.

 

Không lạc trên ốc đảo để gọi cứu nàng nhân ngư đuôi quạt

không móng sắt ngựa thồ và dẻo chuyền vượn núi

không phiên bản cho một dự mưu đào tẩu lành như thóc;

 

vận mệnh của cái còn-một-chút-tôi-không-là-tha-ảnh-của bất cứ

sẽ vất vưởng vô tận bởi chủ thể của nó biết là sẽ chẳng bao giờ tìm ra giải đáp cho thai đố với

chính mình: “nếu em khuyết đi chỉ một trái tính kia, liệu tôi (có) yêu em và liệu (còn) chăng những giả tự”?

 

– Nguyễn-hòa-Trước

06-2024

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ