Ở Chốn Không Nơi

30/09/202412:56:00(Xem: 1664)
Art Paul Klee
Art: Paul Klee
Rayo Multicolor (1927)
[1]

trong đám cỏ cao ngang thắt lưng
những con bò buồn ngủ
tôi phóng sinh thơ

bầy chữ có cánh
thấp thoáng lên trời
giấy linh hồn gấp

[2]

leo trăm bậc lên đỉnh ngôi chùa
nơi có nhiều áng mây màu nắng

tôi gặp cơn mưa của các vị tổ thiền
đang tĩnh tọa trong khung ảnh

một tấm thảm dày đặc hoa chuông
dưới bóng trang nghiêm ngọn núi

[3]

những con chim nhàn nhã
bên tán cây rễ xoắn gầy gò
nơi tôn nghiêm mùa thu
tiếng ai cười như chuông đổ

trong mái bờm của tơ nhện
một kỵ sĩ trên con ngựa mùa hè
để lộ rễ và các lớp đất phủ
người sẽ lội qua bóng mát của cây bồ đề
mang thai các bờ sông hoa trắng

[4]

trưa cao
leo những bậc thang núi
mây trắng như bọt biển

sau lưng mưa
những năm trẻ mục đồng
đuổi gió mùa thu ướt

bỏ ba năm dịch một bài thơ
chữ nghĩa trôi đi ngủ
tỉnh dậy, thơ mới thành thơ xưa

trong khu rừng hiền triết
vào ban đêm, cùng các vì sao
tôi rụng lả tả như lá chết


[5]

nếu có một thiên đường
ở khoảng cách năm ánh sáng

một thiên thần trong hình dạng con người
cắt từ tấm thiệp giáng sinh

rơi xuống đất như một ngôi sao băng
cổ họng đầy nước mắt

[6]

ngắt cọng cỏ lá chuồn
mỏng như mưa
cây chết mùa đông năm ngoái

trong cánh rừng thoảng mùi mật hoa tháng ba
đàn chó tìm thấy tôi
bên những vệt đường mòn cổ

quăng một hòn đá lắng nghe
tiếng cá quẫy trong không khí
giật mình như một con cò đơn độc

trong không gian vô hạn này
với vô vàn ngôi sao và lỗ đen
hai cánh tay quá ngắn cho đôi mắt

[7]

trên các mái nhà màu xám
một con chim sẻ rùng mình trong gió

cảm giác đám mây không trọng lượng
tan chảy xung quanh vớ của tôi

âm thanh tiếng sấm lan khắp bầu trời
sức mạnh của cuộc ẩu đả trí tuệ

tôi thức dậy vào sáng hôm sau, cơn bão đã qua
mùa hè luôn đi chân đất

[8]

những tán cây lửa trại
lấp lánh mưa
nơi bìa rừng ẩm ướt

bầu trời đêm bình yên
thơ là ánh sáng các ngôi sao
chạy trên đường ray tiếng còi tàu hỏa

đôi mắt hồ thu lộng lẫy
tiếng dương cầm chảy
âm thanh của tình yêu dưới cầu

người say rượu nhạt màu
nửa trăng ẩn, rời đi, ai sẽ ngủ
lối hẹp, hơi thở gần, hay cái váy thôi miên

[9]

những dải núi phá vỡ trong một vệt màu xanh
mùa hè rực rỡ thời thơ ấu
chiếc ghế dài dưới nắng ấm áp
chim chóc, cây cối và đám mây bông
làm tổ trong bụi bạch đàn
bóng râm của cảm xúc
nghe tâm sự cơn gió
gõ vào ô kính cửa sổ
nơi dòng suối đi qua
đá tảng hay thảm rêu xanh lá
cánh đồng nằm rải rác
chân trần qua bãi cỏ
đuổi theo ánh nến vàng rực trên đôi cánh chuồn chuồn
buổi chiều ngoại ô xinh đẹp

[10]

tôi luôn tưởng tượng
những bữa ăn chật chội có mùi
nhạc blues rên rỉ như lời cầu nguyện

căn phòng đẫm máu đêm
nơi giọt cà phê thì thầm từ bếp
một bí mật của niềm cô quạnh

trong mưa và sấm sét
tiếng kêu ầm ĩ của cột đèn
tín hiệu tuyệt vọng

nằm trong tôi sâu thẳm
đóa hoa chuyển màu lúc bình minh
dáng cây non trong gió

[11]

nơi ngưỡng cửa nhà thờ
những con chim nghe thơ
đang tràn ngập trên cỏ

hiên cây trổ phép lạ
màu xanh mới lên tuổi
trên vải sơn vội vã

có cách nào để biết
chân lý ẩn bên trong những bông hoa đầu mùa
trong nỗi cô đơn hay hương thơm của loài thảo mộc

dưới mũi giáo tàn nhẫn của đấu trường thời tiết
những câu thơ đi một mình qua đêm
thần thoại đang trong lò hỏa táng

[12]

tôi là
tấm gương
nói không
trong suốt
một người
bình thường
đến giờ
cứu chuộc
ngồi dưới
mái hiên
tu viện
tao nhã
tôi hỏi
Chúa sao
không ban
phép lạ
thì đây
mặt hồ
nước xanh
điềm tĩnh
mái nhà
vườn cây
bóng ai
thiền định
thì đây
bó hoa
cúi chào
ánh nắng
khoảng sáng
của ngày
với lời
cầu nguyện
...

Nguyễn Man Nhiên

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ