Đoản Khúc Lụi Tàn | Bài Vô Tận

26/11/202420:00:00(Xem: 2460)

thihuu 



Đoản Khúc Lụi Tàn

Lụi đèn tuồng sử sách
Hồn câm như áo đêm
Then khóa ngoài đồng tận
Chết như không nỗi niềm


Trống rỗng lặng thinh. múi
Giờ bất cẩn chia xa
Mối đồng bệnh thao thức
Trắng. đen và thậm già


Tích tắt mưa đồi gõ
Chiếc song lan nhớ tình
Cuồng nhiệt xa tắp tít
Thẫn thờ một chuỗi linh


Thơ luồn trong túi gối
Nằm lát tư duy nhàu
Suy cho cùng nỗi đợi
Nào cũng cố đeo nhau

 

 

)(
[email protected]


Bài Vô Tận


Tôi ngã mặn vào môi ngoan
Ồ không
Chúm
Chím
Môi nàng lánh hoa
Chỉ là sợi tóc vướng qua
Làm sao tôi gỡ được tòa thiên san
Bay êm
Hương gỗ như đàn
Giốc cơn thủy vũ về ngang thị thành

 

Huyện chiều
Viên ngọc rất xanh
Huyền chiêu lục diệp
Nhánh
Cành
Ban sơ
Thơ tôi ví dặm vô bờ
Em chưa thấy được mềm tơ sợi hoàng

 

Mùa xuân đấy
Tình lên non
Xin đừng xuống vội
Dốc mòn phiếm du
Dễ nhau. đời khóa ngục tù
Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn


)(
h o à n g x u â n s ơ n
26 nov 2024
@vietbao

ngồi đây tóc rối bời bời / xuân đông thu hạ gọi mời thiên thu / cảm lòng một chút sương mù / thấm lưng nghe mỏi tiếng ru chợt buồn.
Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi. Nơi đó trở thành quen thuộc. Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu, ngồi rất lâu. Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Có thể nói đây là thời thổ tả lẫn lộn vĩ nhân với những anh hề vở hài kịch không màn kết cục ngoặt nghoẽo cười cho đến tái tê
Lửa chưa chắc đốt nơi hỏa ngục hay điện ngục, nhưng bập bùng trong lòng. Chén bát khăn đũa ngóng chờ - đã quá giờ. - Thật không đến sao? Bưng con gà quay cất vào tủ lạnh.
Việt Nam ơi, Miền Trung đó! Đất khó bao năm cày lên sỏi đá, Mưa nguồn nước lũ bạc đầu thôn. Gió trút cây ngàn che núi xả, Mẹ thiên nhiên dang cánh rộng vuông tròn.
tôi đi trên cánh đồng cỏ dại hoa lá mùa hè thức dậy có những hương thơm làm ngây ngất tấm lòng chung thủy sắt son có những con chim biết hót tiếng trong và dài như hơi thở của sống còn gang tấc
Quá nửa khuya, phiếu bầu ông Trump thắng thế. Phe này reo hò, phe kia ủ rũ, Quá mỏi mệt, tôi ngủ ngồi. Chiêm bao. Thấy ông Trump đến nhà. Hỏi thăm sức khỏe. Ông sờ tôi từ đầu đến chân. Sờ đến đâu, tôi trắng đến đó.
Người ta đang đi đâu mà ngược về hai phía? họ đã đi như thế từ thời ông Adam
Chôn đau vào lũ triều dâng cuốn phăng cơ nghiệp mộ phần tổ tiên rú hờn rừng giận núi thiêng lằn ranh sống chết nhỡn tiền mắt ta
Người chồng cong mình chạy trên bờ / nhìn người vợ lên chiếc thuyền lá tre / chiếc thuyền chỉ chở được hai người / người chèo thuyền / đưa vợ anh qua sông sanh đẻ
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu. Không dám nói với ai. Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát? Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra? Tôi không nhận cả hai, nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân. Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời. Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa, vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?
bỗng thấy già nua / như trái đất và mặt trời / Pythagore và Euclide đã chết / toán học không định hình nổi sự sống
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.