Thiên Thần Trong Thành Phố

9/8/202514:17:00(View: 1250)
MUA_THU
Minh họa Đinh Trường Chinh

  

anh trở lại LA sau những ngày đại dịch

những tòa nhà cao như ngủ yên

anh vẫn đi trên con đường 

vắng bóng hoàng hôn đời mình

đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê

sương khói mùa thu không về

trời nóng trên 100 độ

anh khát bỏng 

chiếc váy treo dây hai đầu ngực

tóc em bay theo đám cháy ven rừng

 

có tiếng còi xe chữa lửa ầm vang

lúc 4 giờ chiều

anh lê gót lề đường nhựa tràn sức sống

thời trang mùa thu đóng cửa

mặt kính sáng từng bóng người vội vã

ồn ào tiếng nhạc jazz ở góc hẻm da đen

hơi thở cũng dập dồn 

giữa ngã tư rộn ràng nam bắc đông tây

 

anh đến đường số 9

rẻ phải phía hàng cây

chiều nay

sao hàng cây không nói một lời

cho mắt em xanh màu mạ non tươi mát

anh trôi từ ngoại ô đầy rác

về lại metro điện ngầm

bước lên kinh đô danh vọng

trải gót chân mình trên những

ngôi sao lấp lánh

cô đơn cùng vì sao

trên từng viên gạch

khi thấy em nghiêng về một phía 

bằng đôi chân dài lỗi nhịp 

trên đại lộ hoàng hôn

 

anh cố nhìn chọc trời

một tiếng hát 

hotel californía 

mà lúc mới qua đây

có người thiếu phụ đưa đôi môi

đỏ như màu máu tươi

ẩm ướt cùng nụ cười

làm ngỡ ngàng giữa bằng hà lạnh giá

khi chiếc khăn choàng rơi xuống

giọng hát đã trôi qua cổ 

trôi vào hư không

trôi vào niềm vô vọng đời người

nghe lại làm anh nhức đầu chóng mặt

người thiếu phụ đã già

đã chết 

đã đầu thai

 

chiều nay chẳng có ngọn gió nào cợt đùa

để vài chiếc lá trên đường số 9

rụng xuống mái tóc đêm

down town đèn chưa lên

để sờ vào mắt em

tìm union station

đi về nhà đi về nỗi đợi chờ

khắc khoải

của trăm năm cô đơn

gabriel garcia márquez

 

chuyến tàu bỏ lại con chim bồ câu

ngoài đường rây. Trống vắng.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN
(30.8.2020 - 6.8.2025)

 

ngồi đây tóc rối bời bời / xuân đông thu hạ gọi mời thiên thu / cảm lòng một chút sương mù / thấm lưng nghe mỏi tiếng ru chợt buồn.
Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi. Nơi đó trở thành quen thuộc. Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu, ngồi rất lâu. Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Có thể nói đây là thời thổ tả lẫn lộn vĩ nhân với những anh hề vở hài kịch không màn kết cục ngoặt nghoẽo cười cho đến tái tê
Lửa chưa chắc đốt nơi hỏa ngục hay điện ngục, nhưng bập bùng trong lòng. Chén bát khăn đũa ngóng chờ - đã quá giờ. - Thật không đến sao? Bưng con gà quay cất vào tủ lạnh.
Việt Nam ơi, Miền Trung đó! Đất khó bao năm cày lên sỏi đá, Mưa nguồn nước lũ bạc đầu thôn. Gió trút cây ngàn che núi xả, Mẹ thiên nhiên dang cánh rộng vuông tròn.
tôi đi trên cánh đồng cỏ dại hoa lá mùa hè thức dậy có những hương thơm làm ngây ngất tấm lòng chung thủy sắt son có những con chim biết hót tiếng trong và dài như hơi thở của sống còn gang tấc
Quá nửa khuya, phiếu bầu ông Trump thắng thế. Phe này reo hò, phe kia ủ rũ, Quá mỏi mệt, tôi ngủ ngồi. Chiêm bao. Thấy ông Trump đến nhà. Hỏi thăm sức khỏe. Ông sờ tôi từ đầu đến chân. Sờ đến đâu, tôi trắng đến đó.
Người ta đang đi đâu mà ngược về hai phía? họ đã đi như thế từ thời ông Adam
Chôn đau vào lũ triều dâng cuốn phăng cơ nghiệp mộ phần tổ tiên rú hờn rừng giận núi thiêng lằn ranh sống chết nhỡn tiền mắt ta
Người chồng cong mình chạy trên bờ / nhìn người vợ lên chiếc thuyền lá tre / chiếc thuyền chỉ chở được hai người / người chèo thuyền / đưa vợ anh qua sông sanh đẻ
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu. Không dám nói với ai. Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát? Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra? Tôi không nhận cả hai, nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân. Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời. Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa, vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?
bỗng thấy già nua / như trái đất và mặt trời / Pythagore và Euclide đã chết / toán học không định hình nổi sự sống