Thiên Thần Trong Thành Phố

08/09/202514:17:00(Xem: 1258)
MUA_THU
Minh họa Đinh Trường Chinh

  

anh trở lại LA sau những ngày đại dịch

những tòa nhà cao như ngủ yên

anh vẫn đi trên con đường 

vắng bóng hoàng hôn đời mình

đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê

sương khói mùa thu không về

trời nóng trên 100 độ

anh khát bỏng 

chiếc váy treo dây hai đầu ngực

tóc em bay theo đám cháy ven rừng

 

có tiếng còi xe chữa lửa ầm vang

lúc 4 giờ chiều

anh lê gót lề đường nhựa tràn sức sống

thời trang mùa thu đóng cửa

mặt kính sáng từng bóng người vội vã

ồn ào tiếng nhạc jazz ở góc hẻm da đen

hơi thở cũng dập dồn 

giữa ngã tư rộn ràng nam bắc đông tây

 

anh đến đường số 9

rẻ phải phía hàng cây

chiều nay

sao hàng cây không nói một lời

cho mắt em xanh màu mạ non tươi mát

anh trôi từ ngoại ô đầy rác

về lại metro điện ngầm

bước lên kinh đô danh vọng

trải gót chân mình trên những

ngôi sao lấp lánh

cô đơn cùng vì sao

trên từng viên gạch

khi thấy em nghiêng về một phía 

bằng đôi chân dài lỗi nhịp 

trên đại lộ hoàng hôn

 

anh cố nhìn chọc trời

một tiếng hát 

hotel californía 

mà lúc mới qua đây

có người thiếu phụ đưa đôi môi

đỏ như màu máu tươi

ẩm ướt cùng nụ cười

làm ngỡ ngàng giữa bằng hà lạnh giá

khi chiếc khăn choàng rơi xuống

giọng hát đã trôi qua cổ 

trôi vào hư không

trôi vào niềm vô vọng đời người

nghe lại làm anh nhức đầu chóng mặt

người thiếu phụ đã già

đã chết 

đã đầu thai

 

chiều nay chẳng có ngọn gió nào cợt đùa

để vài chiếc lá trên đường số 9

rụng xuống mái tóc đêm

down town đèn chưa lên

để sờ vào mắt em

tìm union station

đi về nhà đi về nỗi đợi chờ

khắc khoải

của trăm năm cô đơn

gabriel garcia márquez

 

chuyến tàu bỏ lại con chim bồ câu

ngoài đường rây. Trống vắng.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN
(30.8.2020 - 6.8.2025)

 

kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.