Lễ hội hoa đèn rực rỡ

01/01/202614:22:00(Xem: 925)
Pho ran chieu
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 

lễ hội hoa đèn rực rỡ
ánh sáng mê muội của những cám dỗ thông thường 
em đi qua phố phường bâng quơ
tràn ngập những thú vui 
và đồ chơi đầy màu sắc
có những âm thanh kêu leng keng trong lòng
như tiếng lục lạc của đám bò nơi thảo nguyên xa xăm
cây thông Noel ngày xưa em còn bé
không đẹp như bây giờ
nhưng mang trên lá những bài ca trong gió không bao giờ tắt

lễ hội hoa đèn rực rỡ

hôm nay trên vuông ngực trần của em mùa đông
như lúa vàng chờ người nông phu gặt hái
óng ánh màu của mặt trời
cho dù mùa đông hay mùa xuân
hãy đuổi đám mây xám trong ta trì trệ
kiệt quệ thơ và chữ
một thời bay xa

lưỡi gươm hiệp sĩ treo lủng lẳng trên tường
cạnh sợi dây thừng sẵn sàng thắt cổ những người ngay thẳng
mùa đông có những con sâu nằm yên
gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
đi qua công viên nào đó của Bruxelles
thấy tượng đồng đen gục mặt
lời vọng của tuổi trẻ
câu kinh của người già
em hay chăng
lịch sử đã từ lâu chuyển mình
viết bằng những trang giả dối

và chiều nay
trên gác chuông nhà thờ đỉnh nhọn
có tiếng ca trong gió mừng lễ cuối năm
em đi qua phố phường
bằng trái tim hòa theo điệu nhạc
niềm vui và nỗi buồn lẫn lộn
nhớ lại chuyện đời xưa kể nhau nghe nửa thế kỷ
quá khứ, tương lai
phải chăng từ nay
là hai đường thẳng song song . . .

chiếc phong linh muôn màu quay trong gió
em đi qua phố phường
có nghe lời trăn trở quê hương
thiên thần tháng mười hai đậu lên vai em
nhắc lại hư ảo bài thơ tình thuở nọ
viết ra trong mưa và gió
hôm nay đang hòa tan với chữ nghĩa
biến thành lãng quên trong tim óc lớn dần

lễ hội hoa đèn rực rỡ
trên môi em nở nụ cười rét buốt
hãy xin địa cầu dang tay
đón những người lang thang trong phố đêm
chỉ một khoảng cách :  bàn tay nắm và buông
tâm tư xa nhau mà cũng thật gần
mùa đông chứa những bí ẩn tình người không ai thấu hiểu
thoang thoảng bên tai tiếng hát buồn viễn xứ
vang lừng giai điệu
một cõi mông lung . . .
 

thy an

ghi lại - cuối 2025

Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.