em mơ về lòng nhân

25/01/202619:51:00(Xem: 1112)
VB  (11)
"Em không giận anh đâu!"
("I am not mad at you" - Lời cuối của Renee Nicole Good
trước khi bà bị ICE bắn chết).

 

anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu

dù móng anh cào ướt mắt em,

dù anh giẫm em thành đất cát

dù đạn anh bắn thủng da,

bể xương, nổ xuyên tim em

 

em nhắm mắt

tấm chăn đỏ loang quanh mình

em mơ một cõi khác, nơi khi xưa

anh chỉ là thằng bé khóc nhè

khóc cái kiểu ôm vô lòng là im re

nắm tay bé xíu đấm lên ngực thùm thụp

nghe mắc cười hơn đau

 

cái miệng anh hồi đó

chỉ là một dấu tròn đen, câm nín

nỗi kinh hoàng người lớn nhét vô họng

những buổi lạc vào rừng

đối diện con quái vật ba má anh nặn ra

cho anh chơi


thân mình là khói đen, tay chân là khói đen

chồm tới che mù hai mắt

thò vô ngực 

bóp trái tim anh
tới khi nó giòn tan, lạnh ngắt

chúng mài móng anh nhọn hoắc

vuốt sát tai thì thầm:

thà chết còn hơn sai sót

thà bắn nhầm hơn buông súng

còn con nhỏ đó,

nó chỉ là thứ rác rưởi chui vô nhà 

thứ sâu bọ ăn nhờ ở đậu 

  

em không giận anh đâu*

ngay cả khi viên đạn cuối cùng

xuyên qua người em, mảnh mơ hồ nhân ái sót lại 

em giữ cho anh

 

gác trăng / attic moon


* "I am not mad at you" - Renee Nicole Good’s last line.

 

kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.