Tôi Không Giận

01/02/202610:38:00(Xem: 1086)



kiki smith 1
Kiri Smith, Người đàn bà với con chim (2003),
mực trên giấy.



Lẽ ra mặt trời phải lặn
khi viên đạn sượt ngang
như cánh chim lạc hướng
hát khúc sớm mai
nốt nhạc kim loại sắc nhọn

Nhưng trái tim buổi sáng
Già nua và kiêu hãnh
vẫn đứng yên
vết xước cào da trời
chỉ là hạt bụi
trong hành trình của lửa

Tôi đã thấy viên đạn
khi ánh sáng thoáng run
tôi đã tưởng
ánh lóe của một câu thơ
một ý nghĩ vừa bật ra
từ trái tim còn nóng

Tôi đã tưởng
Thế giới vẫn đang viết tiếp
bằng mực của ánh sáng

Ánh sáng chớp lóe
đặt một lỗ thủng hình cánh chim
vào lồng ngực

Tôi gọi viên đạn
bằng tên của chim
vì nó đến từ bầu trời
và mang theo một mùa gió khác

Trộn máu vào nắng
để gió xuyên cơ thể
rung đôi cánh lỗ đạn
Thơ bay
Rừng biển ngâm tam cú ve sầu *
Hoàng hôn buông chỉ mình tôi thấy *

Những pho tượng mùa đông
những bàn tay vừa bóp cò
những nhánh cây khô chim vừa đậu
ở đó
cũng có một mặt trời
dễ vỡ
cũng có những đường rạch vô hình
xé nát

Trộn đống thịt rách vào thơ
tôi tự hỏi
Ngôn ngữ còn kịp can thiệp
vào trật tự của súng đạn

Viên đạn cánh chim
vệt lóe mỏng lời thì thầm
tôi viết câu thơ cuối
Tôi không giận *

Lê Sông Văn

(*) Thơ (bản dịch Nguyên Yên) và câu nói cuối cùng của Renée Nicole Good (I am not mad at you), 37 tuổi, nhà thơ sống tại Minneapolis, người vợ và người mẹ, công dân Hoa Kỳ, đã bị một nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết ngày 7 tháng 1, 2026 trong một chiến dịch bố ráp di trú của chính quyền Tổng thống Donald Trump.

Bài thơ đăng lần đầu trên tạp chí Da Màu, ngày 30 tháng 1, 2026.

Ồ. có cây náng thật sao | Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă | Hoặc giả cây nàng ra hoa | Lung linh mầu nắng hay là mắt em*
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né
Tôi quay đi | những đứa bé còm cõi ngày mai sẽ ra sao | có thở hơi cuối cùng trong vòng tay bê bết căm hờn và nước mắt | có để lại anh trai nghiến răng thể thốt | một ngày lớn khôn trả truyền kiếp hận này