Tôi Không Giận

01/02/202610:38:00(Xem: 1047)



kiki smith 1
Kiri Smith, Người đàn bà với con chim (2003),
mực trên giấy.



Lẽ ra mặt trời phải lặn
khi viên đạn sượt ngang
như cánh chim lạc hướng
hát khúc sớm mai
nốt nhạc kim loại sắc nhọn

Nhưng trái tim buổi sáng
Già nua và kiêu hãnh
vẫn đứng yên
vết xước cào da trời
chỉ là hạt bụi
trong hành trình của lửa

Tôi đã thấy viên đạn
khi ánh sáng thoáng run
tôi đã tưởng
ánh lóe của một câu thơ
một ý nghĩ vừa bật ra
từ trái tim còn nóng

Tôi đã tưởng
Thế giới vẫn đang viết tiếp
bằng mực của ánh sáng

Ánh sáng chớp lóe
đặt một lỗ thủng hình cánh chim
vào lồng ngực

Tôi gọi viên đạn
bằng tên của chim
vì nó đến từ bầu trời
và mang theo một mùa gió khác

Trộn máu vào nắng
để gió xuyên cơ thể
rung đôi cánh lỗ đạn
Thơ bay
Rừng biển ngâm tam cú ve sầu *
Hoàng hôn buông chỉ mình tôi thấy *

Những pho tượng mùa đông
những bàn tay vừa bóp cò
những nhánh cây khô chim vừa đậu
ở đó
cũng có một mặt trời
dễ vỡ
cũng có những đường rạch vô hình
xé nát

Trộn đống thịt rách vào thơ
tôi tự hỏi
Ngôn ngữ còn kịp can thiệp
vào trật tự của súng đạn

Viên đạn cánh chim
vệt lóe mỏng lời thì thầm
tôi viết câu thơ cuối
Tôi không giận *

Lê Sông Văn

(*) Thơ (bản dịch Nguyên Yên) và câu nói cuối cùng của Renée Nicole Good (I am not mad at you), 37 tuổi, nhà thơ sống tại Minneapolis, người vợ và người mẹ, công dân Hoa Kỳ, đã bị một nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết ngày 7 tháng 1, 2026 trong một chiến dịch bố ráp di trú của chính quyền Tổng thống Donald Trump.

Bài thơ đăng lần đầu trên tạp chí Da Màu, ngày 30 tháng 1, 2026.

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.