Tôi Không Giận

01/02/202610:38:00(Xem: 1062)



kiki smith 1
Kiri Smith, Người đàn bà với con chim (2003),
mực trên giấy.



Lẽ ra mặt trời phải lặn
khi viên đạn sượt ngang
như cánh chim lạc hướng
hát khúc sớm mai
nốt nhạc kim loại sắc nhọn

Nhưng trái tim buổi sáng
Già nua và kiêu hãnh
vẫn đứng yên
vết xước cào da trời
chỉ là hạt bụi
trong hành trình của lửa

Tôi đã thấy viên đạn
khi ánh sáng thoáng run
tôi đã tưởng
ánh lóe của một câu thơ
một ý nghĩ vừa bật ra
từ trái tim còn nóng

Tôi đã tưởng
Thế giới vẫn đang viết tiếp
bằng mực của ánh sáng

Ánh sáng chớp lóe
đặt một lỗ thủng hình cánh chim
vào lồng ngực

Tôi gọi viên đạn
bằng tên của chim
vì nó đến từ bầu trời
và mang theo một mùa gió khác

Trộn máu vào nắng
để gió xuyên cơ thể
rung đôi cánh lỗ đạn
Thơ bay
Rừng biển ngâm tam cú ve sầu *
Hoàng hôn buông chỉ mình tôi thấy *

Những pho tượng mùa đông
những bàn tay vừa bóp cò
những nhánh cây khô chim vừa đậu
ở đó
cũng có một mặt trời
dễ vỡ
cũng có những đường rạch vô hình
xé nát

Trộn đống thịt rách vào thơ
tôi tự hỏi
Ngôn ngữ còn kịp can thiệp
vào trật tự của súng đạn

Viên đạn cánh chim
vệt lóe mỏng lời thì thầm
tôi viết câu thơ cuối
Tôi không giận *

Lê Sông Văn

(*) Thơ (bản dịch Nguyên Yên) và câu nói cuối cùng của Renée Nicole Good (I am not mad at you), 37 tuổi, nhà thơ sống tại Minneapolis, người vợ và người mẹ, công dân Hoa Kỳ, đã bị một nhân viên Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) bắn chết ngày 7 tháng 1, 2026 trong một chiến dịch bố ráp di trú của chính quyền Tổng thống Donald Trump.

Bài thơ đăng lần đầu trên tạp chí Da Màu, ngày 30 tháng 1, 2026.

Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do.
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.
Chiều về trên sông Giã từ vũ khí / Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
Những cái chết chưa bao / giờ có thật những cái / chết chưa bao giờ xảy / ra như chúng ta sinh
Vũ điệu không vần là một công trình nghiên cứu đồ sộ, nghiêm cẩn và sâu sắc do nhà thơ Khế Iêm viết rải rác từ trên 20 năm qua, gồm những bài viết chủ yếu là luận giải về thơ Tân Hình thức.
Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ