photo for thơ Ngu Yên_Nguyễn Lập Hậu
Photo: Nguyễn Lập Hậu



Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống.

Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.

 

 

Ngọn đông phong vừa thổi qua cửa sổ

Bàn thờ Tổ Tiên hoa nến lung linh

Hoa đua nở và lòng con rưng rưng nhớ

Nhớ quê xưa nhớ cha mẹ ông bà

 

Tóc con trắng

Nhưng hồn con xanh ngát

Những đốm nhang như mắt dõi quê xa

Bao nhiêu ngày

Bao nhiêu tháng

Đã trôi qua

 

Con mở bàn tay ra đếm những giọt thời gian đọng lại

Đường chỉ tay rối bời

Nhưng lòng con không rối

Con thản nhiên nhìn chim én bay qua

Từng đàn én sà xuống hiên nhà

Chúng gọi nhau như tình yêu gọi nắng

 

Hộp mứt ngọt vẫn nghe lòng đăng đắng

Hương Cúc nồng nàn làm mắt cay cay

Kỷ niệm ùa về con hứng cả hai tay

ấp trong lòng với trái tim của một người xa xứ

 

Lòng con nhớ về một đất nước yên bình của thời xa lắm

của một thời còn đủ cả mẹ cha

có chị có anh có tất cả nhà

có họ hàng có những người hàng xóm

 

Và có hai ta yêu nhau như bánh chưng yêu Tết

như ngày mồng Một yêu pháo giao thừa

như nụ hôn đầu năm

trên má ngây thơ

như ánh mắt có đốm nhang vừa thắp

Như cánh mai vàng ai cài lên tóc

Để hương xưa còn đọng đến hôm nay

 

Năm tháng qua đi

nhưng hồn như đứng lại

Sợi tóc nào xanh mãi giữa chiêm bao

Ai đã đến cướp đi những hồn rất ấm

Để chiếc khăn điều nhớ mãi một bờ vai.

 

Trần Mộng Tú

 

Đêm Ba Mươi - Mẹ Gọi

 

Những đêm cuối năm con nghe lời

mẹ gọi:

“Tết năm nay, con có về thăm nhà?”

Đêm phụ họa những thú vui mê mệt.

“Tết, con về” - câu hứa mẹ yên tâm.

 

Ngày tháng giang hồ.

Mắt lạc nhan sắc.

Rượu ngấm ca đàn.

Hát vướng môi em.

Trôi nổi –

xa quê.

Mẹ hỏi âm thầm:

“Sao không thấy thư?”

chờ mỏi ngày mai

 

Đột nhiên –

Ngày ba mươi

dừng trước mặt.

Gió vội vàng trách móc chuyến xe về.

Mây trôi chậm –

Kịp không, mồng một Tết?

 

Chiều hoang mang

Xe phi nước đại-

“Mẹ ơi, con sắp về.”

 

Trước nửa khuya.

Năm phút nữa,

Tết chờ ăn cơm cúng.

Mở cửa vào –

đèn gọi bóng lung lay.

 

Mẹ.

 

Ngu Yên

 

Mồng Một

  

Để dành rác

sáng mồng Một- quét.

Dơ bẩn năm cũ- quét.

Xui xẻo quá nhiều- quét.

 

Rác từ đâu đến

nếu không phải từ Trời?

hành vi rác

ý nghĩ rác.

Những thừa thãi trời cho

người

tái chế.

 

Ăn rác sinh rác.

 

Tìm rác - lạc đà ghé lưng gánh.

Thấy rác – sư tử gầm.

Quét rác - thằng bé-già

hồi phục.

 

Chờ Mồng Một,

nội tâm mới 

bắt đầu

quét.

 

 Ngu Yên

 ***

 

 

Thầy Giang

 

 

 

Hai vị khách thăm tôi ngày cuối năm

nhà thơ Vũ Đình Liên và thầy Giang, người thầy thời trẻ tuổi

ánh mắt bén, giọng vang thầy dạy

nhìn cao, bước dài

chúng tôi đi— tháo mồ hôi—đôi lúc chạy

dừng sau mỗi cuộc đua lấy sức thôi

 

ngày cuối năm, buồn lẫn vui

tôi, hai người khách

hồn muôn năm cũ? — đứng chung quanh

 

đêm cuối năm, không trăng

chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại

những ngã rẽ

những đường vòng

sợ tiếng chim trên cành làm mê mãi

— nào biết bước thấp, cao rồi cũng tới

chúng tôi tìm, cầm, nắm

— nào nghĩ rồi tất cả qua đi

 

và tình yêu lẫn tình si

chúng tôi may cho mình lớp áo choàng cùng màu với nó

nào ngờ san hô: mảnh đá trắng trên tay

 

nhà thơ Vũ Đình Liên,

hồn muôn năm cũ

có phải họ và tôi

cùng ngỡ ngàng lạc lõng

 

thầy Giang,

có phải học trò chúng tôi

ốc mượn hồn thân mỏng

đành ẩn mình trong chiếc vỏ trống không

 

nhà thơ không trả lời

thầy Giang chưa đáp vội

tôi lại quên

thầy luôn cho bài học mới đầu năm

 

kc Nguyễn

 

 

***

 

 

Mường Tượng  

 

mường tượng trong những ngày cuối năm

tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội

tìm kiếm lục soạn một gương mặt

từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức

và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi

vá víu chằng đụp như khu phố lận đận

nơi những tên những khuôn mặt mất hút

không giấy chứng tử

 

mường tượng có một ngày mưa

tôi loay hoay nhặt tờ giấy vò nát

bài thơ cuống cuồng tìm cách đào thoát

vụt khỏi tay tôi

vết cắn vô tình đã lành

và thành sẹo

như từ vô lượng kiếp  

 

mường tượng trong cái lạnh êm ả cuối năm

gió nhẹ hắt hiu thấm sâu da thịt

lời không nói gửi năm cùng tháng tận

chút riêng tư đột biến

từng bước lần theo cát đá tiễn biệt ngày qua.

 

Quảng Tánh Trần Cầm  

***

 

Valentine Day cận Bính Ngọ

 

 

một tia nắng nhỏ

hiền như nhánh hoa vàng vừa nở

xa xa qua khung cửa mờ

khu vườn hoang dã sáng tinh mơ

âm thanh xe lửa lung lay

bầu trời trên cao mây vẫn xám 

không nhớ hết

bao nhiêu năm đón Tết phưong này 

 

tâm tình đông phương thu nhỏ

những trái tim bao la

thật thà như núi đồi ẩn hiện

tiếng nói thiết tha 

vùng trời tây phương ân nghĩa 

mưa trôi về phương nam

mờ mờ hư ảo

thắp lên chút lửa tình

 

gió nơi đây thổi qua tóc

tay nổi gân vuốt nhẹ

những lời hò hẹn

ngày Valentine bay lạc

ngõ lòng hé mở 

sóng sánh tiếng nhu mì

sông núi mấy chữ phân vân

bên hiên là nàng xuân thanh tân...

 

Thy An

14-02-2026

cận Tết Bính Ngọ 

  

ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc/ từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ / ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ / buồn đọng lại bờ sông con nước đục / nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục / đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si / một vẫy tay, một lời nói thầm thì / góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối
Bước ra vườn sau nhà / Hỏi hoa Mai nở chưa / Những cây Thủy Tiên đất / Có về kịp Giao Thừa / Ta đợi năm mới đến / Đuổi tai ương đi xa / Cầu đất trời cựa mạnh / Thay mới cả hồn ta / Hồn ta như lụa mới / Nhỏ xuống giọt xuân sương / Loang loang từng cánh mỏng / Nở tung đóa vô thường.
những giọt nến chảy dài trong cõi suy niệm / nước mắt sụt sùi trên khuôn mặt sáp trắng / chạng vạng cuối đường ngẩn ngơ cuối đời / sau bao tháng năm dài mải miết rong ruổi / bước chân tha hương dãi dầu đã mỏi / này em đây mùa thay lá đây mùa đón mưa
Những cây dưa cải xanh / đang cựa mình đón Tết trong bình / những củ hành còn hăng hăng / chờ đêm 30
Tôi trồng vườn rau lưu động. / Tập chăm chút những gì người Việt xem thường. / Tập yêu thương những gì dân tôi lơ đễnh. / Tập làm đôi điều hữu ích cho vợ hài lòng.
biết đâu chúng ta sẽ thiết tha hơn / im lìm với trái tim dừng lại / phong tỏa những mối tình quá khứ / núp sau cánh cửa mùa đông / thế giới thiếu những khuôn mặt hiền từ / mang lời an ủi cho những cành hoa nở muộn
thức dậy từ bóng tối / thấy màu sắc mọc lên trên ngọn đồi** / chúng ta là hành tinh xanh / là trái đất trở mình sau cơn tắm gội / thức dậy vượt qua những hố sâu / ngước mắt nhận anh em, nhận bạn bè / chúng ta những đứa con của Mẹ*** / không thể ngủ mê trong chia rẽ.
Ta đi vào ngõ ngách / Góc khuất của quê hương / Sẽ tìm thấy nhiều người / Mang rất nhiều vết thương / Những vết thương rất đẹp / Khi ngày mới sẽ tới / bước ra khỏi bóng tối / hân hoan không sợ hãi / hực lửa không khiếp sợ
khi phố lác đác lên đèn / dao động tắt dần / chậm và nhẹ / tiếng côn trùng da diết / ̶ ̶ ̶ em yêu hãy bay lên
Tập thơ Hoa Diên Vĩ Hoang Dại (The Wild Iris) ấn hành năm 1992 đã mang lại giải thưởng Pulitzer cho thi sĩ Louise Gluck. Trước khi lãnh giải Nobel văn chương năm 2020, bà đã là một thi sĩ nổi tiếng, Đoạt một số giải thưởng và tước hiệu quan trọng, như Thi sĩ Công huân quốc gia năm 2003-2004. Bạn đọc có thể tải xuống nguyên tác phẩm The Wild Iris, Hoa Diên Vĩ Hoang Dại của thi sĩ Nobel Louise Gluck như món quà đầu năm của Ngu Yên gửi tặng.
LTS - Tại Lễ Đăng Quang của Tân Tổng Thống Biden hôm qua ngày 20 tháng 1, 2021, một hình ảnh tươi sáng gây xúc động và được nhắc đến và khen ngợi, được “shared” nhiều nhất trên các trang mạng xã hội là đoạn nhà thơ trẻ Amanda Gorman, 22 tuổi, từ Los Angeles bước lên đọc bài thơ do chính mình sáng tác. Amanda là nhà thơ trẻ nhất, và là thơ thứ năm đọc thơ trong Lễ Đăng Quang Tổng Thống, nối gót 1. Robert Frost (Lễ Đăng Quang của TT John F. Kennedy, 1961), 2. Maya Angelou (Lễ Đăng Quan của TT Bill Clinton, 1993), 3. Miller Williams (Lễ Đăng Quan của TT Bill Clinton, 1997), 4. Elizabeth Alexander (Lễ Đăng Quan của TT Barack Obama, 2009). Việt Báo mời độc giả đọc “Ngọn Đồi Chúng Ta Leo”, bản Việt ngữ của nhà thơ/dịch giả Lưu Diệu Vân.
Này, ông Đào Tiềm, / lâu quá rồi, / từ lúc chia tay ở Việt Nam. / Ông sang Mỹ hồi nào? / Đêm qua, / từ chồng sách cũ chui ra, / nhìn thấy ông / tôi vô cùng hổ thẹn. / Bốn mươi tuổi ông đã đi về. / Bảy mươi tuổi tôi vẫn còn nấn ná. / Trách nhiệm / không phải của mình mà dây dưa. / Nợ nần / không phải của riêng mà ráng trả. / Ông tìm đến Suối Hoa Đào. / “Từ người già tóc bạc, / tới trẻ để trái đào, / đều hớn hở vui vẻ.” (**)
Ngồi nhìn nhau, khôn xiết biệt ly / Lắng nghe gió hát, giọng thầm thì: / Đời chớp tắt, người đi kẻ ở / Mấy mùa ly loạn, đỏ phong thi / Đỏ phong thi, khóc lá chiên đàn / Vườn xưa lót ổ, tiếng chim tràn / Hồn ai đó, sương tan ngoài ngõ / Bông dại ướt chiều, mây tím than Mây tím than, bóng mộ tím bầm Ma quen ma lạ, miểu sầu câm Ngơ ngác đau, rồi ngơ ngác hỏi Rưng rưng cát bụi, nắng thương thầm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.