Thằng bé đó

3/29/202612:33:00(View: 1658)

tmtu

Liam Comejo Ramos

Học trò Mẫu Giáo của trường Valley View Elementary - Minneapolish

Bị trục xuất cùng với Cha bởi ICE

 

Hồ sơ xin tị nạn của bé Liam Conejo Ramos, 5 tuổi, và gia đình em đã bị một thẩm phán di trú bác bỏ, kèm lệnh trục xuất cả nhà, theo luật sư của gia đình tại Minneapolis.

 

Thằng bé đó

Đã không được trở lại trường

Không ai can thiệp được cho nó

Cô giáo nhìn ra ngoài cửa lớp

 

Những đứa bạn cùng lớp

Nhướng cổ tìm

Quay đầu tìm

Không thấy nó đâu

 

Cô giáo và bạn học rất buồn

Sợ nó không bao giờ được trở về trường, lớp nữa

Người ta đã đuổi nó đi thật xa

Cả cha nó nữa

nhét cùng một chuyến xe với bao nhiêu người

Chuyến xe đi…đi mãi

 

Ngoài kia

Gió mùa đang về

Trên những chùm cây

Sân trường đầy lá rụng

Một chiếc lá bị cuốn đi thật xa

 

Liam Liam Liam

Thằng bé mới lên 5

Nó muốn được đến trường

Nó muốn được gặp cô giáo

Nó muốn chơi trong sân trường với bạn

 

Cô giáo nhìn về phía cổng trường

Giơ tay gạt nước mắt

Chiếc bóng nhỏ mất rồi

 

Thằng bé đi… xa lắm

Một mảnh mặt trời…..rơi.

 

Cho tới thời điểm này (March.2026) Hai cha con Ramos đã tạm thời được trở về nhà với lời cảnh báo là cả gia đình ( và cái thai trong bụng của bà mẹ )sẽ bị bắt trục xuất về Ecuador trở lại. Luật sư của gia đình hứa

sẽ tìm mọi cách để gia đình họ không bị trục xuất.

 

-- Trần Mộng Tú
3-19-2026

 

 

 

 

.

 

 

 

 

 

 

 

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.