Tiếng Khóc Trung Đông

04/04/202607:53:00(Xem: 986)

 

298784838_6103454906337264_3023662205484226236_n
Minh họa Huỳnh Lê Nhật Tấn

 

                    

 

Mỗi ngày tôi nhặt những mảnh đạn

Rơi trên khung điện toán vô tình

Mỗi ngày tôi đếm những xác chết

Chôn trong một chiếc hố vô hình

 

Thành phố đó ở xa xôi lắm

Sao tôi nghe tiếng đạn thật gần

 

Tiếng đạn rơi vào trong lớp học

Tiếng đạn rơi ngay trong sân nhà

Tiếng đạn rơi trên nóc bệnh viện

Tiếng đạn vang vang tiếng khóc òa

 

Có bao nhiêu trẻ con vô tội

Có bao nhiêu phụ nữ người già

Bao nhiêu thanh niên còn trẻ lắm

Máu rơi ôi! Từng mảnh thịt da

 

Có người là con của bà Mẹ

Có người là Mẹ của đứa con

Có người chồng hãy còn rất trẻ

Người Cha có đứa con đầu lòng

 

Cứ thế từng người từng người một

Họ đứng giữa bơ vơ đất trời

Họ đứng giữa bom rơi đạn nổ

Ngửa mặt hứng từng giọt máu rơi

 

Đạn cứ ngày đêm vào thành phố

Máu cứ trộn vào nước mắt rơi

Ở một nơi xa xôi nào đó

Có kẻ…..ngửa mặt hả hê cười

 

Ôi những quê hương mờ khói lửa

Ôi những người lính của quê hương

Vết thương nhân loại đang chảy máu

Trái tim nào còn biết yêu thương.

 

tmt       
Tháng 4/1/2026

tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần