Anh thấy xanh một vạt
Hóa ra em ghé vào
Thu hồi con mắt nắng
Cành cao ở trên cao
Anh lè tè dưới thấp
Cách gì cũng quay ngang
Nên đường dài vô tận
Tới lúc phải tan hàng
Như ngày xanh vọng điếng*
Những hạt cườm trong mơ
Li ti lời đường mật
Chia hết nhau dại khờ
Ru chiếc võng nằm yên
Trời thở dài trưa nắng
Anh cúi nhặt bóng mình
Giọt mồ hôi lận đận
Nghe vĩnh thúy phai nhòa
Những gai góc tình mượn
Chiếc áo mềm thơm hoa
Sực nức mùa gió chướng
Thì thôi buồn cọng cỏ
Thổi bay giọt chiều sa
Thấy rồi em quay lại
Giữa yên ắng sa đà
Anh nghe vàng mật núi
Đá khô cằn lên men
Chút rượu hồng bỉ thử
Uống chưa đã cơn thèm
)(
h o à n g x u â n s ơ n
20 mai 2026
* Khánh Băng, Vọng Ngày Xanh

