Tổ Quốc Ghi Ơn

24/05/202610:39:00(Xem: 585)

(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)

 
Flowers

Trong trái tim em

Anh không bao giờ chết

Anh chỉ nằm xuống

gối đầu trên mảnh đất quê nhà

cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa

những con chim mang theo từng hạt nắng

rắc xuống mộ phần những sắc long lanh

 

Đôi giầy trận bùn vẫn chẳng hề khô

vẫn nhớ tùng ngón chân anh và lên tiếng gọi

vai áo chưa kịp mòn

cánh tay nào vẫn không hề mỏi

Anh đã làm gì với mớ tuổi thanh xuân

 

Lá cờ tổ quốc vẫn rung

trong lồng ngực còn rất trẻ

tiếng đạn nào vỡ òa như nước mắt

mảnh đạn nào bắn ra ghim vào giữa trái tim

 

Cũng trong lòng ngực thanh xuân đó

Anh chưa hề đếm bao nhiêu xác bạn xác thù

Anh chưa kịp mừng vui hay ân hận

chiến tranh lướt qua ngực anh như một trò đùa

 

Chiến tranh tàn

người ta ghi ơn chiến sĩ

người ta lau nước mắt cho nhau

 

Rồi người ta lại bắt đầu

một cuộc chơi sinh tử mới

và ngày Ghi Ơn không bao giờ cũ

nó chỉ bắt đầu lại

bằng một cuộc chiến khác

trên những vùng đất khác

và những người lính mới toanh

sẽ được ghi tên “Tưởng Niệm”

 

Những lá quốc kỳ vẫn được chọn để cắm

trên những cánh đồng hoa poppy

những bà mẹ

những người vợ trẻ

những đứa con

đều được đứng dưới lá cờ

cho Tổ Quốc Ghi Ơn

và em biết rất rõ một điều

 

Chắc chắn anh không về nữa.

 

tmt

Memorial Day- 2026

 

 

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần