Lục Bát Trần Mộng Tú

30/07/202622:42:00(Xem: 267)

 

553531531_10239495542265676_3892790941310468989_n
Minh họa Đinh Trường Chinh



                            

Ca Dao Hồi Đó

 

 

Áo chật chẳng phải lên cân

Bởi tim ai dọn vào gần tim tôi

 

Áo rộng chẳng phải gầy đâu

Bởi tim bỏ ngực đi lâu với tình

 

Chàng đi bỏ lại đôi giầy

Ngón chân em nhớ những ngày có nhau.

 

 

Con Rắn Cựu Ước


Em ra vườn sáng hôm nay

Trái tim vướng giữ chạc cây Táo hồng

Trái tim quả táo đèn lồng

 Như Thơ treo giữa mênh mông đất trời

Anh ngồi nghe tiếng Thơ rơi

Con rắn Cựu Ước đến mời mọc anh

Em trao nửa trái táo xanh

Anh cắn tiền kiếp với nhành môi thơm

 

Ô hay! Sao... Chúa lại buồn.

 

Thập Giá

 

Sáng vào rừng xem đốn cây

Vai chưa ghé đã hồn đầy dấu đinh

Môi thầm ngậm nửa lời kinh

Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương

Trả lại Chúa những vết thương

Con về xưng tội trước gương một mình

Trả cây đổ giữa bình minh

Ngậm ngùi trả hết cho tình mão gai

 

Hình như Chúa... khẽ thở dài.

 

Trần mộng tú

 

 

 

 

Ta bụi bặm bầm xác dập thân / Nên thương câu thiên địa phong trần / Em hồng nhan còn ta bạt mạng / Ham mần thơ chí tử nên…đần
Ngoài kia chim cất tiếng / Ngoài kia lá rừng bay / Không gian ôm vũ trụ / Thơ ôm thơ trong tay
Tôi quen biết nhị vị thi sĩ Cao Mỵ Nhân (Hoa Kỳ) và Trịnh Cơ (Pháp Quốc) cũng đã được mấy năm, khởi đầu từ trên những diễn đàn Đường Thi xướng họa. Tôi rất quý mến và ngưỡng mộ họ, và tôi cũng biết, cả hai đều từng là quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, là anh kiệt và anh thư phục vụ nước nhà từ trước 1975 cho đến ngày tan đàn xẻ nghé.
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh