Hôm nay,  

Hồ Chí Minh, như là nạn nhân của chế độ độc tài?

7/24/202616:40:00(View: 337)

VB 247
‘Chung quanh Hồ Chí Minh, đến nay vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn không biết đến bao giờ mới được làm sáng tỏ.

  

 

Những tin tức mới đây qua liên quan đến những vụ truy tố liên với cáo buộc “bịa đặt về Hồ Chí Minh” lại, oái ăm thay, càng làm tôi nghĩ đến Hồ Chí Minh như một nạn nhân của chế độ độc tài với một đời tư bị kiểm soát và thao túng, với những quyền làm người bị tước bỏ, chà đạp.

 

 

Những chuyện trên diễn ra hầu như cùng lúc với sự ra đi của một “sinh linh” đầy oan khiên là ông Nguyễn Tất Trung và, qua những bàn luận về việc này, Hồ Chí Minh lại hiện ra như một người bình thường và phàm tục như hàng triệu người đàn ông khác, không hề là một thánh nhân đã hoàn toàn loại bỏ thất tình lục dục. [1]

  

Trên phương diện sinh học thì, nếu là thánh nhân, Hồ Chí Minh không hề có “dương vật” mà  chỉ có “bài tiết vật” hay, đúng hơn, “niệu vật”. Tuy nhiên những chứng lý rành rành lại cho thấyHồ Chí Minh, thực ra, cũng có cái gọi là dương vật nhưng khốn nổi ông ta không thể sử dụng nó một cách bình thường, hợp pháp, hợp đạo lý. Tôi đã từng đề cập đến điều này trong tiểu luận “Cặc như là lãnh tụ”:

  

‘Tin vào các tài liệu tuyên truyền thì ông ta là người không có cơ quan sinh dục. Còn nếu tin vào các tài liệu bên ngoài sách vở tuyên truyền thì dẫu có ông ta cũng mang trên thân thể một thứ dương vật mà mình không thể nào làm chủ. Máy móc ca ngợi ông ta thì cái bộ máy tuyên truyền toàn trị ấy đã, vô hình trung, biến cái bộ phận ấy thành một cơ quan bài tiết khi, suốt cả cuộc đời ông ta, chỉ cho phép ông ta sử dụng nó vào mỗi một việc là… đi tiểu. Đi chệch ra khỏi các tài liệu tuyên truyền thì ông ta cũng chưa bao giờ làm chủ được cái ấy mà cứ “thấy thiếu thiếu”, cứ dấm dúi vụng trộm, lấn ca lấn cấn, khổ sở như một nhà sư không thoát nổi nợ trần. Người đàn ông nào cũng có một con cu riêng, dành cho những nhu cầu và nghĩa vụ thầm kín thực riêng, nghĩa là cực kỳ tư hữu. Còn lãnh tụ cộng sản đặc biệt của chúng ta thì cả con cu cũng phải là… cộng sản, cũng phải là một tài sản công hữu để ông ta, cao cả và vĩ đại, đem toàn bộ con người và cuộc đời ra cống hiến cho sự nghiệp và lý tưởng chung, cái lý tưởng tận diệt cái riêng.’ [2]

 

Để rõ vấn đề hơn, hãy nghe ông Lê Văn Hiến ( 1904 – 1997), nguyên là Bộ trưởng Bộ Tài chính và Bộ Lao động nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, kể lại trong Nhật ký của một bộ trưởng (NXB Đà Nẵng 2000):

 

“Trời càng về đêm càng mưa lớn. Chúng mình phải ở lại kéo dài câu chuyện với Cụ trong lúc chờ đợi hết mưa. Cụ ân cần hỏi thăm gia đình của mọi người. Đến lúc chúng mình vui câu chuyện nhắc đến gia đình Cụ, Cụ phì cười và nói: “Mình chẳng phải thần thánh gì, cũng người như tất cả mọi người. Nhưng với hoàn cảnh này, còn điều kiện nào nghĩ đến gia đình, không phải đạo đức mà phải chịu đạo đức”. Cụ cười và nói tiếp : “Gia đình nhỏ không thể được thì ta cứ lo gia đình lớn đi vậy !”…. 26/8/1949 - Hơn 11 giờ, chúng mình tạm nghỉ với Hồ Chủ tịch trên sàn nhà riêng… Cụ giới thiệu cảnh hữu tình trong những đêm trăng, thỉnh thoảng vừa cười vừa thổ lộ đôi câu: “Cảnh càng đẹp, mình cũng cảm thấy như thiếu thiếu cái gì !” [3]

 

Như vậy thì Hồ Chí Minh đã thừa nhận răng ông ta cũng là “người như tất cả mọi người” và, giữa những đêm trăng “hữu tình”, vẫn cảm thấy “thiếu thiếu” cái gì.

 

Trong hồi ký bị cấm xuất bản Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh, được xem là nhà “thi học Hồ Chí Minh”, cũng đã đề cập đến điều này, trong chương “Hồ Chí Minh”. [4]

  

Cần nhấn mạnh rằng Gs Nguyễn Đăng Mạnh là người đứng ra bảo vệ Hồ Chí Minh sau khi Giáo sư Lê Hữu Mục, từng dạy tại Viện Đại học Huế và Viện Đại học Sài Gòn trước năm 1975, chứng minh rằng Hồ Chí Minh không phải là tác giả của tập thơ Ngục Trung Nhật Ký. [5] Trong nhiều luận điểm đưa ra, Gs Lê Hữu Mục có nói đến phong cách, theo đó phong cách của những bài thơ trong tập trên hoàn toàn khác với phong cách của Hồ Chí Minh. Phản bác điều này, Gs Nguyễn Đăng Mạnh cho rằng có nhiều tác giả đã sáng tác với những phong cách khác nhau và Hồ Chí Minh cũng vậy. Điều này cho thấy rằng GS Mạnh, cũng như cựu Bộ trưởng Hiến, không phải là thành phần “phản động”, cố tình bôi nhọ lãnh tụ mà chỉ đi tìm sự thật.

  

Được xem là nhà “thi học Hồ Chí Minh” với các công trình nghiên cứu chuyên sâu về thơ Hồ Chí Minh, Gs Nguyễn Đăng Mạnh đã tiếp xúc với những người từng thân cận, từng sống gần và thường tiếp xúc với Hồ Chí Minh, để nhìn ra con người thật của Hồ Chí Minh. Và ông kết luận:

 

‘Tôi nghĩ Hồ Chí Minh thực bụng, không hề coi mình là ông thánh, nghĩa là chỉ muốn được là người với những nhu cầu như của mọi người bình thường. Cũng có thể trong tư cách nhà chính trị lại khác. Vì nhu cầu chính trị, có khi Hồ Chí Minh cũng phải “diễn” những điều trái với bản chất của mình. Vì thế tôi nói, thực bụng ông Hồ không thích làm thánh nhân chút nào. Thí dụ, mệt cũng muốn nghỉ. Tố Hữu có lần đi với ông, thấy một khẩu hiệu trên tường: “Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!”, ông nói: “Hồ Chí Minh chỉ muốn nằm!”’

  

Nguyễn Đăng Mạnh dẫn lời Hà Huy Giáp, từng là Phó Ban Tuyên huấn Trung ương, Thứ trưởng Bộ Giáo dục, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, và Phó ban nghiên cứu lịch sử Đảng:

 

‘Hà Huy Giáp có một thời gian ở gần Hồ Chủ Tịch. Ông kể chuyện hồi năm 1950, ông mới lấy vợ được một năm thì bị điều ra công tác tại Việt Bắc và ở với Cụ Hồ. Ông hỏi ông Hồ: “Sao Bác không lấy vợ mà chịu được”. Ông Hồ nói: “Mình cũng như các chú thôi, từ rốn trở xuống là 18 tuổi. Từ rốn đến cổ là 40 tuổi. Từ cổ đến đầu là 60 tuổi. Kinh nghiệm của dân ta là lao động suốt ngày, mệt thì ngủ luôn. Không có việc gì thì đổ trấu ra xay. Buồn ngủ hãy ngủ. Tỉnh ngủ, dậy liền, đừng có nằm mãi trong chăn. Đừng mặc đồ láng, mềm, mỏng. Nên mặc quần áo vải”. Có cán bộ lên công tác ở Việt Bắc, rỗi việc, ngồi tán gẫu. Bác bảo cởi lạt sàn nhà ra, sau đó lại bảo buộc lại. Để khỏi “nhàn cư vi bất thiện”.’

 

Gs Nguyễn Đăng Mạnh còn đề cập đến những nghi án liên quan đến chuyện vợ con và phòng the của Hồ Chí Minh:

 

‘Chung quanh Hồ Chí Minh, đến nay vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn không biết đến bao giờ mới được làm sáng tỏ.

 

– Chẳng hạn, chuyện vợ con thế nào? Trung Quốc đã công bố Hồ Chí Minh kết hôn với Tăng Tuyết Minh. Rồi chuyện cô Hà Thị Xuân người dân tộc Tày và các con (Trung và Trinh gì đó). Ông Trần Độ cho biết, vì cô Xuân cứ đòi chính thức hoá, người ta bèn giao cho Trần Quốc Hoàn thủ tiêu cả ba chị em.

 

Chuyện này nhiều người biết. Có người đã viết ra như Vũ Thư Hiên trong cuốn Đêm giữa ban ngày. Riêng tôi được biết do giáo sư Ngô Thúc Lanh được ông Văn Tân kể cho nghe và truyền đạt lại, hai là do một giáo sư dạy Sử ở Đại học Sư phạm Hà Nội, ba là Dương Thu Hương, bốn là ông Trần Độ. Nhưng gần đây có người điều tra ra vụ việc này rất tỉ mỉ, rõ ràng, và công bố cụ thể trên internet: cô Xuân bị thủ tiêu vì hai lý do: một là cô đòi chính thức hoá: điều này phải do Đảng quyết định, mà Đảng thì không thể chấp nhận. Hai là cô bị Trần Quốc Hoàn hãm hiếp nhiều lần. Hoàn tuy đã đe doạ cô, nhưng vẫn sợ bị cô tố cáo. Hắn sai Tạ Quang Chiến đập chết, rồi ban đêm, đặt xác cô ở quãng đường từ Nhật Tân đi Chèm, bố trí một xe ô tô cán lên, tạo ra một vụ tai nạn giao thông giả. Còn ba chị em cô Xuân là ba chị em họ. Một cô tên Nguyệt, một cô tên Vàng. Hai cô này cũng bị thủ tiêu vì đều biết chuyện. Nguyệt mất tích, không rõ bị thủ tiêu ở đâu. Còn cô Vàng thì bị đập chết và quăng xác xuống sông Bằng Giang, Cao Bằng.’

  

Những điều này cho thấy rằng, xét cho cùng, Hồ Chí Minh cũng là nạn nhân của cái chế độ độc tài mà ông ta góp phần dựng lên.

 

Hồ Chí Minh ta không hề là một nhà độc tài. Ông ta chỉ là biểu tượng, là linh hồn của một bộ máy cai trị độc tài rặt tính chất tiểu nông, làng xã, nơi rất chú trọng đến vấn đề mặt mũi, tai tiếng. Những nhà độc tài như Joseph Stalin hay Mao Trạch Đông có đời sống riêng tư bất khả xâm phạm, không thành viên nào của chế độ dám hó hé một lời, đừng nói là thao túng hay kiểm soát.

 

Cả đời mình, Hồ Chí Minh chưa bao giờ với tới mức này.  Bằng danh tiếng của một bậc thánh nhân, ông ta góp phần làm nên sức mạnh của chế độ nhưng, ngược lại, bằng sức mạnh của mình, chế độ đó lại thao túng ông ta và, có thể nói, tước bỏ quyền sống và sinh hoạt bình thường của ông ta như một người đàn ông.

 

Một khi đã không thể “bình thường như một con người”, ông ta biết sống như thế nào? Ban ngày ông ta có thể làm những việc vô vị như “cởi lạt sàn nhà ra sau đó buộc lại” nhưng trong những đêm “hữu tình”, cảm thấy “thiếu thiếu cái gì đó”?

 

Nếu cha ông ta có câu ca dao:

 

Ban ngày quan lớn như thần

Ban đêm quan cũng tần mần như ma

 

thì ở đây, như một con người xác thịt, Hồ Chí Minh chỉ có thể làm đàn ông đến thế là cùng.

 

Quả là một thân phận éo le, oan ghiệt. Vì bị bắt làm thánh, không được mà người nên, trong tư thế của một người đàn ông, phải dấm da dám dúi, tần mần như thể là ma, rồi kéo theo những thân phận oan nghiệt khác và éo le khác, như những “bí ẩn không biết đến bao giờ mới được làm sáng tỏ”. [6]

 

 

Tham khảo:

 

 

  1. https://baotiengdan.com/2026/06/17/dai-ta-nguyen-tat-trung-qua-doi/
  2. Đăng trên trang talawas blog ngày 5/7/2009:

https://www.talawas.org/6962/

 

Sau in lại trong Ngôn ngữ và quyền lực, Người Việt 2016 https://www.amazon.com.au/dp/1629882402?ref_=mr_referred_us_au_au

 

  1. Dẫn theo Trí Quân (2009) “Hồ Chủ tịch qua Nhật ký của một bộ trưởng”, Tiền Phong, 17.5.

http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=161057&ChannelID=13

 

 

  1. https://www.vinadia.org/hoi-ky-nguyen-dang-manh/
  2. https://minhtrietviet.net/lemontee/wp-content/uploads/2013/06/HO-CHI-MINH-KHONG-PHAI-LA-TAC-GIA-NG%E1%BB%A4C-K%C3%8D-TRONG-TU.pdf
  3. Thực ra thì để làm sáng tỏ vấn đề thì cũng khá là đơn giản và vấn đề là chế độ không muốn. Chỉ cần mời những chuyên gia độc lập quốc tế tiến hành một vài xét nghiệm DNA với con cháu của ông Nguyễn Tấn Trung, hay xa hơn là Nông Đức Mạnh dưới sự giám sát của những nhà Hồ Chí Minh học nổi tiếng như William Duiker và Sophie Quinn-Judge, có thể ngay lập tức bịt miệng những kẻ vẫn thường ra truyền mấy lời đồn đại không hay về Hồ Chí Minh. Nhưng như chế độ, dường như đã hiểu rằng đó không phải là lời đồn đại mà là sự thật lịch sử, nên đã không dám.

 

 

 

8/21/202615:41:00
Năm nay danh hiệu “Hòa bình khả phong” mà Putin lập ra về tay Tô Lâm, nguyên là Bộ trưởng Công an khi cụ Lê Đình Kình bị công an sát hại vào tháng Hai năm 2020 và, hiện tại, trong vai trò nhà lãnh đạo tối cao, lại biến đất nước thành một trại trừng giới nghẹt thở. Cảnh trao giải “Hòa bình khả phong” này, do đó, cũng chỉ là một màn tuồng với cảnh Tú bà lớn ban khen Tú bà nhỏ!
8/21/202600:03:00
Một cái tên trên tường là chuyện nhỏ so với một cuộc chiến hay một ngân sách. Không khủng hoảng, không kẻ thù, không tình huống khẩn cấp nào đòi hỏi phải bất tuân lệnh của tòa án chỉ để bắt vít mấy chữ cái lên bức tường cẩm thạch. Trump làm thế bởi ông ta muốn thế, và bởi việc một tòa án bảo “không được phép” thì với Trump, chỉ đơn giản là nước cờ đầu trong một ván cờ dài hơn.
8/18/202622:13:00
Khi một nhóm người bỗng dưng cùng bảo vệ một người, thì có hai trường hợp. Một, vì người cần bảo vệ là một người lương thiện, vô tội. Nếu không bảo vệ họ thì đồng nghĩa đứng chung với cái ác. Hai, vì người cần bảo vệ là một người có thể giúp cho nhóm người đó có thêm quyền lợi và đứng vững ở vị trí hiện tại.
8/15/202606:14:00
Gốc cây số 55 trên đường Nguyễn Huy Tự hôm nay chỉ là một cái cây bình thường. Nhưng ngày mai, nó sẽ được ghi vào lịch sử như một biểu tượng. Nơi mà quyền lực đã lộ rõ sự bất lực của mình.
8/14/202600:00:00
Từ khi Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc vào tháng 1/2025 cho đến nay, gia đình ông ta đã bỏ vào trương mục riêng ít nhất $2.2 tỷ, nâng giá trị tài sản ròng lên $7.3 tỷ. Muốn kiểm chứng con số này không có gì khó, vì nó được phơi bày rõ, chi tiết, trên nhiều trang báo, dù là cánh tả hay hữu, hay cực hữu. Vấn đề là chúng ta có chịu đọc và chịu tin hay không. New York Times gọi đó là “một khoản tiền khổng lồ đến mức khó tin” vì chưa từng có tổng thống Mỹ hay nhà lãnh đạo nào của một nền dân chủ tự do đạt đến mức độ giàu có như vậy trong thời gian đương nhiệm.
8/11/202613:23:00
Điều đáng quan tâm không phải là hành động chui lén, mà là thói quen tách rời hai thế giới song song: một thế giới của lời tuyên bố, nơi mọi thứ đều là kịch tính và cường điệu để phục vụ hình ảnh cá nhân; và một thế giới của hành động thật, nơi dọn dẹp hậu quả của những lời tuyên bố ồn ào kia bằng những biện pháp rất đỗi tầm thường. Thiếu gì cách để trốn mà vẫn giữ được oai phong? Ai bày ra mưu thấp này chắc chắc sẽ bị sa thải.
8/11/202612:38:00
Hôm thứ Tư, 5/8, Donald Trump bước lên sân khấu của một sòng bạc xa hoa ở Las Vegas để nói về kinh tế với cử tri. Hình ảnh của tổng thống hôm đó rất lạ. Đương nhiên không phải vì nội dung bài phát biểu, vì nó vẫn là chuyện cắt giảm thuế, vẫn là màn cổ võ cho các ứng cử viên Cộng Hòa ở Nevada trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ. Vấn đề nằm ở mái tóc.
8/9/202602:22:00
TNS Cộng Hòa Bill Cassidy, người trước đó được xem là lá phiếu nặng ký để đánh sập đề cử, tuyên bố ông ta sẽ ủng hộ Blanche sau nhiều tuần được vận động. Trong 30 giây ngắn ngủi và không một lần ngước mặt lên, Cassidy cúi gầm mặt khi đọc tuyên bố dành một phiếu YES cho Trump. Đúng vậy. Chính xác là cho Donald Trump! Khi đã có được sự ủng hộ của Cassidy, thì việc TNS Collins cùng với TNS Murkowski công khai phản đối, người quan sát đã biết trước bàn cờ này được giải quyết thế nào. Con số cuối cùng dừng lại ở 50–49.
8/7/202608:55:00
Nhìn ra thế giới, các siêu đô thị lớn cũng từng phải trải qua những cuộc khủng hoảng, xung đột gay gắt tương tự khi mở rộng không gian hướng sông. Cách họ chọn lựa giải pháp đối đầu hay thỏa hiệp với di sản mang lại những bài học vô giá mà Hà Nội không thể phớt lờ.
8/7/202600:00:00
Bữa đó, đón một người bạn “lớn” từ xa về Little Sài Gòn, dăm chục anh em kéo tới nhà một cặp văn hữu — hai vị này có biệt tài nấu món tây rất ra hồn, lại có lòng mở những chai rượu quý hiếm đãi bạn hữu. Rượu ngon mà gặp lại bạn hiền, hỏi còn gì bằng? Cho nên chuyện nổ rôm rả như Tết, từ thơ văn, hội họa, đến ngôn ngữ, âm nhạc... rồi thì, như bao lần khác, cuối cùng cũng lan đến chuyện tả hữu. Lửa vừa bén, đã có người nhanh nhẩu lo chữa cháy: "Thôi, bạn bè gặp nhau, đừng đụng tới chính trị." Chị chủ nhà mới từ trong bếp bước ra, đặt đĩa khai vị xuống bàn, ôn tồn: "Tụi mình bạn bè cả, cớ gì phải tránh nói với nhau những điều đang khiến mình suy tư. M nghĩ tụi mình đủ lớn, đủ thân để tôn trọng cái khác của nhau, phải không." Nói rồi chị ngồi xuống, thản nhiên nối lại câu chuyện đang bỏ dở.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.