Hôm nay,  

Người Khổng Lồ Trong Xe Chở Đồ Ăn

11/08/202613:23:00(Xem: 468)

 

Người khổng lồ
Minh họa AI.


Khó có ai có thể quên hình ảnh hào hùng của TổngThống Ronald Reagan trong ngày 30 tháng 3 năm 1981, khi ông vừa bước ra khỏi khách sạn Washington Hilton, nơi ông vừa chấm dứt bài phát biểu trước các thành viên công đoàn. Một người đàn ông nhảy đến từ đám đông báo chí và nổ súng vào tổng thống. Viên đạn trúng vào thành xe limousine, dội lại, xuyên vào phổi. Truyền hình trực tiếp cho thấy, tổng thống Reagan, một tay ôm ngực, tay kia còn chào đám đông trước khị bị các hộ vệ đẩy vào xe, đưa đi bệnh viện. Ông còn đùa với vợ: “"Em à, anh quên cúi người xuống né" và ông đùa với bác sĩ giải phẩu: “Tôi hy vọng tất cả các bạn đều là đảng viên Cộng hòa.” Người anh hùng này được lòng dân chúng. Chính bản thân tôi cũng đã bầu phiếu cho ông.

Một câu chuyện khác mới vừa xảy ra, nhan đề là “Miệng càng to, bước chân càng nhẹ.”

Tổng thống thích làm anh hùng của chúng ta, D. Trump, ở Ankara, ông tuyên bố mình là "mục tiêu số một" của Iran. Một câu nói mang đầy chất anh hùng phô trương, kiểu "tao đây, có giỏi thì bắn." Cả hội trường NATO chắc cũng phải gật gù, vì đó đúng là phong cách quen thuộc: không nói thì thôi, đã nói là phải kịch tính thượng hạng, như thể ông vừa bước ra từ một bộ phim hành động hạng B mà chính ông đóng vai chính, đạo diễn, và cả là người viết lời thoại tự sướng.

Nhưng chỉ một ngày sau, kịch bản rẽ sang một hướng không ai ngờ. Camera ghi lại cảnh ông oai vệ bước lên chiếc Air Force One cũ, vẫy tay, cười tươi, đúng chất "tổng thống bất khả chiến bại." Cửa máy bay đóng lại. Rồi, ở phía bên kia thân máy bay, khuất tầm ống kính, một chiếc xe tải chở đồ ăn, loại xe vẫn thường chở bánh sandwich nguội và nước cam đóng hộp cho phi hành đoàn, từ từ được nâng lên ngang cửa thoát hiểm. Không kèn không trống, không có nhạc nền hùng tráng nào cả, vị tổng thống của siêu cường quân sự mạnh nhất hành tinh lặng lẽ chui qua khoang chứa đồ ăn, như một diễn viên phụ trốn khỏi hậu trường để tránh fan hâm mộ quá khích.

Từ hình ảnh sử thi "kẻ thù đáng gờm nhất của Iran," chuyển cảnh sang một quý ông trung niên lom khom giữa mấy khay thức ăn thừa và có lẽ là vài chai nước sốt cà chua bị đổ. Nếu Hollywood viết kịch bản này, đạo diễn chắc sẽ bị chê là lố, "ai lại nghĩ ra cái twist ngớ ngẩn thế." Nhưng đời thực luôn biết cách vượt mặt Hollywood về độ hài hước tình cờ.

Khôi hài hơn nữa: trong lúc "Trump thật" đang được chiếc xe tải chầm chậm đưa sang một chiếc C-32A nhỏ hơn, thì trên chiếc Air Force One "mồi nhử," các phóng viên và một phần nhân viên Nhà Trắng vẫn đinh ninh ông đang ngồi đâu đó phía khoang VIP, có thể đang xem Fox News hoặc cắn một miếng bánh burger. Họ còn được yêu cầu kéo kín rèm cửa sổ khoang báo chí với lý do được đưa ra sau đó là "đang bay qua vùng nguy hiểm vì có mấy kẻ bẩn thỉu ngoài kia." Nghe rất ngầu, rất kiểu phim gián điệp. Chỉ có điều nhân vật chính của bộ phim gián điệp lúc đó đang ở một chiếc máy bay hoàn toàn khác, có lẽ đang dựa lưng ghế, thở phào, tự hỏi liệu Iran có bắn phi tiễn vào Air Force One?

Điều chua chát là đám người theo đuôi ông Trump và tội nghiệp cho đám báo chí, nếu Iran thực sự bắn rơi phi cơ, thì sao? Captain của con thuyền đã trốn thoát. Có lẽ, sẽ có một tang lễ tử vì đạo.

Trở về lại cảnh có thể tưởng tượng ở hậu trường: một cố vấn an ninh nghiêm nghị nói "Thưa Tổng thống, chúng ta cần ngài núp lên xe tải." Và đâu đó trong đầu ông Trump, chắc hẳn phải có một khoảnh khắc va chạm dữ dội giữa cái tôi vĩ đại luôn tự nhận "không ai dọa được tôi" với thực tế trần trụi, tôi làm sao đây? Ông tái diễn cảnh đã từng chạy xuống núp vào phòng an toàn khi đám biều tình kéo đến bên ngoài nhà trắng (29 tháng 5, 2020). Lần này ông len lén leo lên xe chở đồ ăn, hóa ra, hiệu quả hơn nhiều so với một đoàn xe hộ tống rầm rộ đầy cờ xí. Đó là chất liệu hài kịch hoàn hảo.

Cái khoảng cách giữa hình ảnh ông tự vẽ ra và hành động ông làm  thực sự, là một điều xác nhận mạnh mẽ về cá tính. Lời nói không mất ytiền mua nhưng cá tính thì không thể mua bán gì cả. Trump bán một phiên bản của chính mình: bất khả xâm phạm, không gì lay chuyển, "kẻ duy nhất dám đối đầu Iran," người đàn ông mà, theo chính lời ông, cả thế giới phải kiêng dè. Nhưng sợ hãi thật sự lại vận hành âm thầm, không cần khán giả, không cần huy chương, không cần dòng chữ in đậm trên Twitter, nó chỉ cần một cái xe tải cũ kỹ, vài nhân viên biết giữ mồm giữ miệng, và một sự thật đơn giản: đôi khi cách an toàn nhất để trông như một siêu anh hùng là để cho thế giới tin bạn đang ở một nơi, trong khi bạn thực sự đang ở một nơi khác, ngồi cạnh mấy hộp bánh mì kẹp.

Điều đáng quan tâm không phải là hành động chui lén, mà là thói quen tách rời hai thế giới song song: một thế giới của lời tuyên bố, nơi mọi thứ đều là kịch tính và cường điệu để phục vụ hình ảnh cá nhân; và một thế giới của hành động thật, nơi dọn dẹp hậu quả của những lời tuyên bố ồn ào kia bằng những biện pháp rất đỗi tầm thường. Thiếu gì cách để trốn mà vẫn giữ được oai phong? Ai bày ra mưu thấp này chắc chắc sẽ bị sa thải.

Ngẫm lại, đây gần như là một câu chuyện ngụ ngôn thời hiện đại: con sư tử gầm vang giữa rừng, tuyên bố mình chẳng sợ gì, rồi khi có tiếng động lạ, nó lặng lẽ trốn vào bụi rậm gần nhất, không phải vì nó không phải sư tử, mà vì ngay cả sư tử cũng biết lúc nào nên gầm và lúc nào nên im lặng bò đi. Vấn đề chỉ là: con sư tử này lại thích kể cho cả khu rừng nghe về những lần nó gầm, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến những lần nó phải chui qua bụi núp.

Có nhiều lý do để Trump ra lệnh tấn công Iran, gây chuyện dữ dằn, giờ đây, muốn hòa giải, Iran đòi bồi thường thiệt hại. Chà, sắp tới ngày bầu cử rồi, đảng Cộng Hòa lo sốt, nếu Iran cứ dằn dai, giá xăng lên, thịt cá tôm rau leo thang (nhất là các chợ Việt nam, giá cả leo nhanh leo cao hơn thang của Mỹ. Dân ta bao giờ cũng giỏi đón gió), thì kết quả bầu cử sẽ nghiêng nặng về bên Dân Chủ. Thôi đành, đánh rồi phải xoa, phải đền tiền, một hình thức bị phạt vạ và tự nhận tội lỗi về phía mình, lỗi tại tôi mọi đàng. Để xem, ông Trump phải đền bao nhiêu. Đền bao nhiêu cũng là một hành động hè huyền anh nờ.

Có lẽ bài học không nằm ở cá nhân Trump, mà ở việc quyền lực chính trị hiện đại luôn cần hai lớp mặt nạ: một để hét lên với đám đông, một để lặng lẽ sống sót. Và đôi khi, hai lớp mặt nạ đó gặp nhau ở một nơi không ai ngờ tới. Nơi giữa mùi cà phê nguội, khay đồ ăn thừa, và tiếng động cơ xe tải rì rầm trên đường băng Ankara, nơi mà, ít nhất trong khoảnh khắc đó, "kẻ thù đáng gờm nhất của Iran" trông chẳng khác gì một người khách trễ chuyến đang cố lẻn ra cửa sau nhà hàng.

Ngu Yên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

01/08/202611:43:00
Đất nước bây giờ, với phong trào đấu tố sôi nổi như thể là phong trào thể thao của Decoux ngày nào, lại tạo thời thế cho những kẻ mang tâm địa như Mười Vân. Bất cứ người dân nào cũng có thể là một mầm mống phản loạn, những bước chân đi lại nào cũng có thể là thế trận của giặc thù, phát biểu nào cũng có thể ẩn chứa những âm mưu sách động nên, luôn luôn, là sự rình rập của đội ngũ đấu tố viên lăm le cái kính chiếu yêu trong tay.
31/07/202614:15:00
Lời giới thiệu của Việt Báo: Tác giả bài này là Thượng Tọa Thích Thiện Trí, người từng tham dự phái đoàn Đại học University of the West ở Los Angeles trong chuyến đi ký kết hợp tác giáo dục với các cơ sở giáo dục Phật giáo tại 3 thành phố lớn ở VN. Thầy Thiện Trí cũng được Viện Trưởng University of the West đưa vào ban phỏng vấn, tuyển chọn ứng viên cho chương trình học bổng du học tại Hoa Kỳ dành cho sinh viên Học viện PGVN ở TPHCM. Bài viết này nêu lên tình hình gian lận thi cử tại Ấn Độ, và hiện tượng giá trị văn bằng nhiều nơi bị nghi vấn. Thượng Tọa Thích Thiện Trí không nêu cụ thể các trường hợp nghi vấn "văn bằng mờ ám", nhưng bài viết có thể hiểu là lời cảnh báo nhẹ nhàng để cảnh giác.
28/07/202623:03:00
Ông Trump đã đi ngược lại nhiều cam kết trước công chúng Mỹ rằng ông sẽ không khơi mào các cuộc chiến mới trong nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của mình. Vào tháng 11, 2024, trong bài phát biểu ăn mừng chiến thắng vào đêm bầu cử tại Florida, ông Trump đã tuyên bố với người dân Mỹ: "Tôi sẽ không phát động chiến tranh. Tôi sẽ chấm dứt các cuộc chiến."
24/07/202616:40:00
Ban ngày quan lớn như thần Ban đêm quan cũng tần mần như ma
24/07/202600:00:00
Ngày 6 tháng 7 vừa qua, hai ngày trước khi công bố bản phúc trình về việc tẩy chay văn hóa đối với Israel, tổ chức PEN America đã lặng lẽ sửa một điểm nhỏ nhưng rất quan trọng trong lập trường của mình về vấn đề tẩy chay. Gần hai mươi năm trước, PEN America đã soạn ra một chủ trương chống việc tẩy chay học thuật đối với Israel — khiến tổ chức này trở thành chi bộ PEN duy nhất trên thế giới công khai chống lại một hình thức phát biểu chính trị chính đáng. Lập trường ấy đứng vững suốt mười chín năm không đổi. Lần sửa đổi mới đây được giải thích chỉ là "làm sáng tỏ" một chính sách trước nay vốn mù mờ, khó định nghĩa.
19/07/202609:55:00
Dẫu không đồng ý với ông Nguyễn Thành Nam, như là “nạn nhân điển hình” của đợt đấu tố này, có ai mà không nhìn ra tình cảnh tội nghiệp của ông ta khi bị cả guồng máy chính trị “ăn thịt”? Từ video clip nhận tội mà, trong cái nhìn nhân bản, là hoàn toàn vô pháp, là chà đạp con người cho đến cảnh nhắng nhít của bọn ăn hôi, đánh hôi, như một bầy ruồi nhặng. Tất cả trông chẳng khác nào một “nghi thức ăn thịt người” mà sử gia Donald S. Sutton từng nêu ra khi quan sát những cuộc đấu tố trong cuộc Cách mạng văn hoá ở Trung Quốc. [5]
17/07/202600:00:00
Chú Đô là trưởng nam trong nhà có năm anh chị em. Sau 1975, cha của chú đi tù cải tạo. Mười năm có lẻ. Quyền huynh thế phụ. Chú thay cha đỡ đần cho mẹ để nuôi nấng bốn người em nheo nhóc. Khi gia đình có giấy định cư theo diện HO (Humanitarian Operation) – chương trình di dân nhân đạo do chính phủ Mỹ phối hợp cùng Việt Nam thực hiện – thì chú đã hơn nửa đời người, nếu cho một đời là 60 năm tròn.
17/07/202600:00:00
Đã có một thời, người ta tin rằng khả năng đọc–viết sẽ trở thành năng lực phổ quát và bền vững. Giờ đây, có vẻ thời văn hóa đọc–viết sắp trở nên một giai đoạn ngắn bất thường trong lịch sử loài người, bị đe dọa bởi thiết bị điện tử, mạng xã hội và trí tuệ nhân tạo. Các khảo sát lớn cho thấy tỷ lệ người Mỹ thực sự đọc sách, báo giảm mạnh. Thời gian đọc dài bị thay thế bằng lướt nội dung ngắn, xem video, nghe podcast. Chưa tới một nửa người trưởng thành ở Mỹ cho biết mình có đọc bất kỳ cuốn sách nào trong năm 2022. Tỷ lệ đọc sách giải trí từ 28% năm 2004 rơi xuống còn 16% năm 2023. Ngay cả ở Việt Nam, một thống kê năm 2023 cho thấy tới 80% người được hỏi không đọc một quyển sách nào suốt cả năm
17/07/202600:00:00
Khi nói về những chia rẽ của người Việt, chúng ta thường nghĩ đến những khác biệt về chính trị, lịch sử hay ý thức hệ. Chúng ta tranh luận về chiến tranh, về thắng và thua, về những lựa chọn của các thế hệ đi trước, về những biến cố đã định hình đất nước trong thế kỷ XX. Nhưng có lẽ bên dưới tất cả những tranh luận ấy là một vấn đề sâu xa hơn: đó là sự đứt gãy về ngôn ngữ đạo đức.
15/07/202614:54:00
Nhiều quốc gia châu Âu, đặc biệt là các nước Bắc Âu (Thụy Điển, Đan Mạch, Na Uy và Phần Lan) cùng những nước như Đức, rất coi trọng các nguyên tắc Dân Chủ Xã Hội. Mặc dù vận hành nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, các quốc gia này lại sở hữu hệ thống phúc lợi xã hội vững mạnh, dịch vụ y tế toàn dân, giáo dục miễn phí và các quy định bảo vệ quyền lợi người lao động chặt chẽ nhằm giảm thiểu bất bình đẳng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.