Hôm nay,  

Thụy Sĩ Trung Lập Nhưng Có Hơn 370,000 Hầm Trú Ẩn Nguyên Tử

8/14/202600:00:00(View: 234)
Đường hầm
Luật Thụy Sĩ buộc các tòa nhà cư trú phải có nơi trú ẩn với cửa chịu được sức nổ và hệ thống đưa không khí từ bên ngoài vào một cách an toàn. Nếu một tòa nhà không có hầm riêng, công ty xây cất phải đóng tiền để góp vào một hầm công cộng gần đó.
 
Nhìn từ bên ngoài, lối vào hầm trú ẩn Sonnenberg ở thành phố Lucerne chẳng có gì đáng sợ. Nó nằm ngay giữa một sân chơi trẻ em, bên cạnh xích đu và những tấm ván nhún ngoài trời.

Nhưng phía sau cánh cửa dày có thể chịu được sức nổ là một đường hầm sáng đèn chạy sâu vào lòng núi, dẫn tới một công trình khổng lồ được xây từ thập niên 1970 để chứa tới 20,000 người nếu chiến tranh nguyên tử xảy ra.

“Thời ấy, 20,000 người bằng khoảng một phần ba dân số Lucerne,” Zora Schelbert, người hướng dẫn tại Sonnenberg, nói. “Nghĩa là cứ ba người trong thành phố thì có một người được dự tính sẽ xuống đây trú ẩn.”

Thụy Sĩ nổi tiếng từ hơn một thế kỷ qua với chính sách trung lập. Nhưng vì nằm giữa Âu Châu, giới hữu trách nước này từ lâu vẫn tính tới một điều khác: nếu chiến tranh nguyên tử xảy ra giữa các cường quốc, Thụy Sĩ có thể không bị đánh trực tiếp, nhưng bụi phóng xạ từ các nước chung quanh vẫn có thể tràn qua biên giới.

Vì vậy, trong thời Chiến Tranh Lạnh, chính phủ xây một mạng lưới hầm trú ẩn rộng khắp cả nước.

Riêng Sonnenberg được trang bị máy phát điện chạy dầu diesel, với nhiên liệu đủ dùng khoảng hai tuần, cùng kho nước, thực phẩm, bệnh xá, phòng giải phẫu và những khu giường ngủ tập thể.

Sau hai tuần, Schelbert nói, điện, nước và thức ăn dự trữ sẽ bắt đầu cạn. Người trú ẩn lúc ấy có thể ra ngoài hay không còn tùy tình hình trên mặt đất.
Điều đáng chú ý là sau khi Chiến Tranh Lạnh chấm dứt, Thụy Sĩ không phá bỏ những hầm này.

Trái lại, họ tiếp tục giữ gìn và xây thêm.

Ngày nay, một quốc gia chỉ có khoảng 9 triệu dân nhưng có hơn 370,000 hầm trú ẩn, đủ chỗ cho toàn thể dân chúng nếu xảy ra chiến tranh hoặc một tai họa lớn.

Mỗi Người Dân Đều Có Một Chỗ Trú

Luật Thụy Sĩ buộc các tòa nhà cư trú phải có nơi trú ẩn với cửa chịu được sức nổ và hệ thống đưa không khí từ bên ngoài vào một cách an toàn. Nếu một tòa nhà không có hầm riêng, công ty xây cất phải đóng tiền để góp vào một hầm công cộng gần đó.

Người dân phải trả một khoản ban đầu từ khoảng $1,700 đến $3,500 để góp phần xây cất và bảo trì những nơi trú ẩn này.

Đã có lúc Thụy Sĩ tính chuyện bỏ cả mạng lưới hầm khổng lồ ấy.

Khoảng năm 2010 và 2011, Quốc Hội tranh luận xem những công trình này còn cần thiết hay không. Nhưng đúng lúc đó, nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi tại Nhật Bản bị hư hại nặng sau trận động đất và sóng thần năm 2011.

Tai họa Fukushima khiến cuộc tranh luận đổi chiều.

Daniel Jordi, phó giám đốc cơ quan phòng vệ dân sự liên bang Thụy Sĩ, cho biết Quốc Hội cuối cùng quyết định giữ lại những hầm trú ẩn để phòng khi đất nước gặp một tai họa thật sự.


Trong thời bình, phần lớn các hầm chẳng mấy khi được dùng đúng với mục đích ban đầu.

Có nơi trở thành hầm rượu. Có nơi được dùng làm phòng tắm hơi hoặc kho chứa đồ.

Ngay bên dưới tòa nhà Khoa Sử của Đại Học Bern cũng có một hầm trú ẩn với cánh cửa bê tông dày gần một foot.

Giáo sư sử học Silvia Berger Ziauddin, người chuyên nghiên cứu lịch sử các hầm trú ẩn tại Thụy Sĩ, cho rằng những công trình này phản ảnh một ý niệm đã ăn sâu trong tâm thức người dân: Thụy Sĩ là một “hòn đảo bình yên” giữa một Âu Châu từng nhiều lần chìm trong chiến tranh.

Hình ảnh ấy đã xuất hiện từ Đệ Nhất Thế Chiến, tiếp tục trong Đệ Nhị Thế Chiến và sang thời Chiến Tranh Lạnh thì được đưa xuống lòng đất — nơi chiếc hầm trú ẩn trở thành biểu tượng của sự an toàn.

Trẻ Em Cũng Học Cách Sống Dưới Hầm

Ý thức phòng vệ dân sự còn được dạy trong trường học.

Theo Berger Ziauddin, nhiều học sinh Thụy Sĩ mỗi năm dành một tuần tìm hiểu về các hầm trú ẩn. Các em vẽ sơ đồ, xem phim, xuống thăm hầm và đôi khi còn ngủ lại dưới đó một đêm.

Những bức tranh trẻ em vẽ thường có hai thế giới rất khác nhau.

Phía trên mặt đất là đổ nát, chết chóc và hỗn loạn. Phía dưới là gia đình, thú nuôi, ánh sáng, thức ăn và cảm giác được che chở.

Nhưng đời sống thật sự trong một hầm trú ẩn có hàng ngàn người sẽ khó bình yên như trong tranh trẻ nhỏ.

Sonnenberg từng được dự tính để chứa 20,000 người, nhưng khu an ninh chỉ có chỗ giam cho 16 người.

Schelbert cho biết về sau giới hữu trách bắt đầu đặt câu hỏi: trong hoàn cảnh chiến tranh, nếu hàng chục ngàn người phải sống chen chúc dưới lòng đất, liệu số phòng giam ít ỏi ấy có đủ khi xảy ra xung đột, khủng hoảng tinh thần hoặc những hành vi nguy hiểm hay không?

Những lo ngại về đời sống chung, tâm lý và việc giữ trật tự cho một số người quá đông đã góp phần khiến chính phủ năm 2002 giảm sức chứa của Sonnenberg từ 20,000 xuống còn khoảng 2,000 người.

Qua nhiều năm, một số khu vực trong hầm cũng từng được dùng tạm làm chỗ ở cho người tị nạn, người đang xin tị nạn và người vô gia cư.

Cách dùng này từng bị các tổ chức trợ giúp di dân chỉ trích. Một số người xin tị nạn cũng phản đối việc phải sống dưới những căn hầm sâu không có ánh sáng trời.

Sonnenberg chưa bao giờ phải dùng đúng vào mục đích ban đầu: bảo vệ dân chúng trước bụi phóng xạ của một cuộc chiến nguyên tử.

Nhưng Thụy Sĩ vẫn chi hàng chục triệu Mỹ kim mỗi năm để bảo trì Sonnenberg cùng hàng trăm ngàn hầm trú ẩn khác.

Một quốc gia nổi tiếng vì trung lập vẫn không đặt hết niềm tin vào sự trung lập.

Trong lòng núi, dưới trường học, chung cư và cả sân chơi trẻ em, Thụy Sĩ vẫn giữ sẵn chỗ trú cho toàn dân — phòng khi một ngày nào đó, thế giới bên ngoài không còn bình yên nữa.

Nguồn: Rob Schmitz, NPR, 8 Tháng Tám, 2026.
 

Trong chuyện ái ân của loài nhện lưng đỏ Úc Châu, con đực có một màn biểu diễn nghe như chuyện đùa: đang giao phối, nó bất thần lộn ngược người, đưa bụng mình thẳng vào đôi nanh của con cái — gần như mời bạn tình ăn thịt mình. Nhưng con nhện đực chưa hẳn muốn chết ngay.
Vài năm nay, chuyện mua sắm không còn hào hứng lắm đối với đàn bà chúng tôi. Ít nhất, đối với riêng tôi, ‘cảm hứng’ đã giảm đi một nửa. Vào các cửa tiệm hay các trang mạng thời trang, ta thấy gì? Toàn một màu xám ngắt! Quần áo cho giới trung niên thỉnh thoảng có màu sắc nhẹ nhàng: vàng nhạt, xanh nhạt. Nhưng nói chung, những chiếc áo đầm bông hoa rực rỡ không còn dám lộ mặt, ra tên. Còn áo len đỏ, cam, xanh lá non? Chỉ xuất hiện để một sớm một chiều đi vào góc on sale/giảm giá.
Theo Viện Nghiên Cứu Chính Sách Kinh Tế Stanford (Stanford Institute for Economic Policy Research) thị trường việc làm tại Hoa Kỳ đã hạ nhiệt đáng kể và lâm vào tình trạng suy yếu. Cục Thống Kê Lao Động (US Bureau of Labor Statistics - BLS) báo cáo rằng trong tháng 7 vừa qua nền kinh tế Hoa Kỳ đã mất 23,000 việc làm ngoài dự đoán.
Tôi nghiệm ra rằng cảm xúc trong tình yêu không mất đi đâu cả, nó vẫn nằm nguyên trong tiềm thức. Đạo Phật gọi đó là A Lại Gia Thức, nơi lưu trữ tất cả những gì một người đã từng nghĩ suy, đã nói ra thành lời, hay đã hành động có chủ đích. Yêu là cảm xúc, cũng được lưu lại trong tâm thức.
Nếu bình tĩnh nhìn lại, có lẽ điều đáng chú ý nhất không nằm ở chỗ câu nói này có khả thi hay không, vì rõ ràng là không, mà nằm ở chỗ nó được nói ra một cách rất tự nhiên, như thể đang kể chuyện mua thêm một miếng đất sau vườn. Không có văn bản pháp lý, không có lộ trình ngoại giao, không có gì ngoài một câu nói được thả ra giữa bài diễn văn về tội phạm đường phố, rồi lập tức chuyển sang chuyện Venezuela và giá dầu.
Khi Tổng Thống Donald Trump bí mật rời chuyên cơ Air Force One (AF1) bằng cách “núp” trong thùng của xe chở thực phẩm phục vụ trên phi cơ, rồi lên một phi cơ khác để tránh nguy cơ bị ám sát tại Thổ Nhĩ Kỳ, ông đã chọn ba trợ lý trung thành và gắn bó lâu năm nhất. Không một quan chức nào thuộc Nội Các có trong danh sách. Theo một quan chức Mỹ am hiểu về chiến dịch này cùng các tài liệu xác thực mà tờ The Post đã xem xét, ba người đó là ông Dan Scavino, phó chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc, ông Walt Nauta, giám đốc phụ trách hoạt động tại Phòng Bầu Dục và cuối cùng là cô gái tóc vàng Natalie Harp trợ lý điều hành của ông Trump – người luôn được nhìn thấy xuất hiện cạnh tổng thống bất cứ nơi nào ông đến.
Nhiều nhà nghiên cứu đề nghị Hoa Kỳ lập những chương trình kiểm soát bọ ve tương tự các chương trình diệt muỗi do chính quyền địa phương thực hiện từ hơn một thế kỷ qua. Bệnh do bọ ve truyền hiện gây bệnh cho nhiều người Mỹ hơn các bệnh do muỗi truyền, nhưng ngân khoản nghiên cứu và phòng ngừa vẫn còn hạn chế. Sự lan rộng của bọ ve có liên hệ chặt chẽ với những thay đổi trong môi trường. Vào thời kỳ đầu lập quốc, nhiều khu rừng bị khai phá làm nông trại, còn nai đuôi trắng bị săn đến gần tuyệt chủng. Bọ ve vì thế mất nơi trú ngụ và thiếu con vật chủ để hút máu, nên ít có cơ hội sinh sôi và truyền bệnh sang người.
Từ hơn ba thập niên qua, cuộc tìm kiếm những hành tinh bên ngoài Thái Dương Hệ vẫn là một trong những công cuộc lớn nhất của thiên văn học. Ngoại hành tinh đầu tiên được xác nhận vào năm 1992, xoay quanh một ngôi sao neutron cách Trái Đất khoảng 2,300 năm ánh sáng. Từ đó đến nay, nhờ các viễn-vọng-kính đặt trên không-gian và trên mặt đất, giới thiên-văn đã tìm ra hơn 6.200 ngoại-hành-tinh rải rác trên bầu trời, đưa đến kết-luận rằng hầu như mỗi vì sao đang tồn-tại đều có ít nhất một hành-tinh quay quanh nó.
Phẫu thuật tháo túi ngực đang trở thành một hiện tượng đáng chú ý tại Hoa Kỳ. Số phụ nữ đi tháo túi ngực tăng nhanh trong vài năm gần đây. Những lo ngại về sức khỏe – đặc biệt “bệnh do túi ngực (breast implant illness)” – là lý do dễ thấy. Nhưng phía sau con số còn là một chuyển động sâu hơn: cách xã hội Mỹ nhìn địa vị, thời trang và vòng ngực đang đổi.
Cách đây vài năm, một trung tâm ca nhạc Việt Nam nổi tiếng vùng Little Saigon phải thu hẹp hoạt động vì kinh doanh khó khăn. Trung tâm này phải dọn văn phòng sang một mặt bằng nhỏ hơn để tiết kiệm chi phí. Một số người đi qua khu vực văn phòng cũ thấy CD, DVD ca nhạc vứt thành từng đống lớn ở phía trước để chờ đem đi đổ. Chẳng ai buồn lấy đem về nhà, dù trước đó vài năm một đĩa nhạc như vậy có thể có giá vài chục đô. Nhìn cảnh tượng đau lòng này, tôi nhớ đến một thời cách đây gần 40 năm, sau 1975 người dân trong nước Việt Nam thèm thuồng được nghe nhạc hải ngoại. Vào thời đó, chỉ có nhạc đỏ, nhạc cách mạng, nhạc ngoại quốc XHCN là được phổ biến chính thức. Người dân Miền Nam nhớ nhạc vàng, nhạc trẻ Âu Mỹ nên tìm nguồn để nghe. Nhạc vàng được nhà nước xếp vào loại văn hóa “phản động”, nhạc Âu Mỹ là “đồi trụy”, cả hai đều bị cấm. Có được một cuốn băng nhạc từ hải ngoại gởi về là một món quà tinh thần quí giá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.