Một người đàn ông bị liệt từ cổ xuống sau tai nạn lặn cách đây sáu năm nay đã lấy lại được cảm giác và khả năng cầm nắm đồ vật, nhờ một thiết bị thử nghiệm cấy vào não. Thành quả này được công bố trên tập san Nature Medicine ngày 16 tháng 7, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong công nghệ nối não với máy.
Ông Keith Thomas, 48 tuổi, vẫn giữ được khả năng cảm nhận đụng chạm và cầm nắm đồ vật nhiều tháng sau khi hệ thống đã bị tắt hoàn toàn — dấu hiệu cho thấy công nghệ này có thể đã tái tạo lại hệ thần kinh của ông. "Chúng tôi tắt hết mọi thứ, trong nhiều tháng liền, mà ông vẫn giữ được những tiến bộ ấy," ông Chad Bouton, nhà thần kinh học tại Viện Nghiên cứu Y khoa Feinstein (New York) và đồng tác giả công trình, nói với báo New Scientist. "Đó là điều chưa từng thấy."
Năm 2023, ông Thomas trải qua ca giải phẫu "nối thần kinh đôi" trong khuôn khổ một thử nghiệm y khoa. Nhóm nghiên cứu cấy năm bộ điện cực vào vùng vỏ não vận động và cảm giác, đồng thời đặt các miếng kích thích trên cột sống và cánh tay ông. Khi ông Thomas cố cử động tay, các điện cực ghi nhận hoạt động não bộ tương ứng, được một thuật toán học máy giải mã và chuyển thành tín hiệu điện để kích thích đúng động tác mong muốn. Cùng lúc, các cảm biến áp lực gắn trong một dụng cụ chỉnh hình in 3D đo lực khi cầm nắm, kích hoạt tín hiệu điện lên vùng cảm giác của não để tạo cảm giác đụng chạm.
Thuật toán giải mã tín hiệu não với độ chính xác 85%. Sau 35 tuần sử dụng hệ thống, lực tay phải của ông tăng 86%, tay trái tăng 62%. "Công trình này đã thay đổi cuộc đời tôi hoàn toàn," ông Thomas nói với STAT. "Tôi có thể vuốt lông con chó, tự đút ăn, tự lau mặt, lau miệng."
Nhóm nghiên cứu còn phát triển kỹ thuật "phản chiếu vỏ não," ghi lại hoạt động não khi ông Thomas tưởng tượng bị đụng chạm, rồi tái tạo tín hiệu ấy bằng cách kích thích vùng cảm giác của não cùng lúc với cột sống và da. Sau khoảng 25 tuần luyện tập tập trung vào cổ tay phải, ông lấy lại được cảm giác đụng chạm tại vùng trước đó hoàn toàn tê liệt, có thể cầm và nhấc vỏ trứng rỗng mà không làm vỡ tới 87% số lần thử, kể cả khi bị bịt mắt. Theo một lần tái khám gần đây, những tiến bộ này vẫn còn nguyên sau hơn hai năm.
Tuy vậy, giới chuyên môn tỏ ra cẩn trọng. Ông John Downey, nhà thần kinh học tại Đại học Chicago không tham gia công trình, nói với STAT rằng khó biết liệu kết quả có lặp lại được ở người khác, vì đây chỉ là một trường hợp đơn lẻ với quy trình quá phức tạp để tách bạch nguyên nhân. Ông David McGonigle, thuộc Đại học Cardiff, gọi nghiên cứu là "một bước đệm cho công trình tương lai, hơn là một đích đến," nhưng nhìn nhận những cải thiện là "đặc biệt đáng nể," và giá trị thật của công trình nằm ở việc bệnh nhân giờ đây có thể tự làm những việc thường nhật như tự ăn hay cầm nắm vật mỏng manh.
Nguồn: Theo Smithsonian Magazine, ngày 20 tháng 7 năm 2026



Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình