Hôm nay,  

Cuộc Sống và Nghiệp Định

11/01/201400:00:00(Xem: 7910)
Trần Bình Nam
(Phóng thuật theo bản tin của ký giả Scott Gold, viết từ Paso Robles, California trong ngày lễ Giáng sinh 2013 đăng trên Nhật báo Los Angeles Times số ngày 25/12/2013.)

Ngày lễ Giáng sinh 2013. Trong một căn nhà tại Paso Robles, California hai mẹ con bà Brooke Mayo và Patricia Hamlin đoàn tụ mừng Giáng sinh sau 71 năm xa cách và 20 năm tìm kiếm. Câu chuyện như một phép nhiệm mầu bắt đầu từ bảy thập niên trước.

* *

Một buổi chiều tháng 11 năm 1941, khói lửa đang tràn ngập Âu châu. Chiến tranh Thái Bình Dương giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Cô Brooke Mayo 19 tuổi sửa soạn theo chồng tương lai, một chuyên viên dân chính phục vụ quân đội lên đường đi Anh quốc. Một người bạn ở Hollywwod Hills mời cô đến dự “party” thịt nướng ngoài trời đón mùa lễ lạc tháng 12 và năm mới sắp tới. Brooke còn nhớ món đậu la ve nướng thơm phức ăn với gà tây, và cô chủ nhà đỏm dáng trong chiếc áo ôm sát người với chiếc nịt da gắn vài hạt ngọc li ti óng ánh.

Brooke đến một mình. “Party” xong, cô bước xuống lầu vào nhà xe. Một thanh niên thình lình xuất hiện và ép làm tình với cô. Ngà ngà với mấy ly rượu vang đỏ, cô không biết đã phản ứng ra sao. Cô chỉ biết người thanh niên đó đã hiếp cô trong một góc nhà xe tranh tối tranh sáng rồi biến mất, cô không kịp thấy rõ mặt.

Khi biết chuyện người bạn gái của Brooke hỏi: “Sao không đi báo cảnh sát?” Brooke trả lời: “Báo cảnh sát làm gì cho mệt. Họ sẽ không tin tụi mình. Thời buổi này trong các vụ liên quan đến tình dục cảnh sát không tin người đàn ông có lỗi.”

Khi Brooke biết mình có thai cô định phá thai. Luật cấm phá thai, và phá thai lén lút với phương pháp thô sơ rất nguy hiểm cho tính mạng bà mẹ. Và Brooke không muốn chết.

Brooke khóc kể chuyện cho Mẹ hay, và cùng quyết định. Brooke hoãn việc đi Âu châu, ở nhà sinh con rồi hãy tính.

Cô bé ra đời trong một buổi sáng mùa hè năm 1942 tại một bệnh viện ở Burbank, quận LosAngeles. Brooke đặt tên bé là Delphine. Brooke kể lại: “Tôi dự tính cho bé Delphine làm con nuôi. Tôi ôm Delphine còn đỏ hỏn và đau lòng giao cho người y tá, biết rằng không còn thấy bé nữa.”

Brooke lên đường sang Luân Đôn phục vụ chiến tranh cho đến khi Đức đầu hàng. Công việc của cô là lo chỗ ở và đồ tiếp vận cần thiết cho sĩ quan. Cô không quên những lúc xách mặt nạ chống hơi độc chạy theo đám đông chui xuống hầm tàu điện ngầm tránh bom khi còi báo động hú báo hiệu máy bay Đức tới.

Trở về Los Angeles, Brooke gọi bệnh viện hỏi tin tức Delphine. Brooke muốn biết Delphine có khỏe không. Cô y tá đầu giây trả lời “Delphine “đi” rồi. Brooke không tin ở tai mình, hỏi lại: “Cô muốn nói Delphine chết rồi phải không?” Cô y tá: “Đúng vậy, cô bé chết rồi.”

Brooke hỏi thêm vài chi tiết. Cô y tá không biết gì hơn và gác điện thoại. Brooke nói: “Tôi cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực trong lòng như Delphine chẳng bao giờ tồn tại trong cuộc đời tôi.”

Thời gian lặng lẽ trôi. Brooke làm đủ mọi nghề để sống. Có lúc được thuê đóng phim trong những vai phụ không ai cần nhớ. Và khi làm người mẫu Brooke lang bạt từ Los Angeles đến New York. Vốn ham học, ở Los Angeles Brooke ghi tên học toán, ở New York học vẽ trắc đồ.

Buồn, Brooke uống rượu, có nhiều đời chồng và có thêm hai con. Cuối cùng Brooke bỏ rượu, sống ổn định với người chồng thứ tư, học thêm một lớp kế toán để giúp chồng hành nghề CPA (Certified Public Acountant) ở Los Angeles.

Brooke muốn có một đời sống sung túc, và bà đã có những gì mong ước. Nhưng trong thâm sâu bà không quên được bé Delphine. Theo tục lệ Do Thái, nhớ người đã khuất, trong nhà bếp Brooke để một hộp đèn cầy Yahreit bên cạnh một chén ngũ cốc và một chiếc chìa khóa mở đồ hộp. Mỗi năm đến ngày 12 tháng 8, sinh nhật của Delphine, Brooke mở hộp lấy một chiếc đèn cầy thắp lên để nhớ đến người con xấu số. Brooke làm vậy trong suốt 66 năm không bỏ sót một năm nào.

* *

Delphine không chết. Người ta chỉ muốn xoá dấu vết con nuôi của cô. Cô trở thành Patricia Rodney và lớn lên trong gia đình cha mẹ nuôi mà cô vẫn tưởng là cha mẹ ruột trong suốt 50 năm. Cô có một người anh Ron Rodney và một người em “ruột”.

Năm 1992 Patricia cùng chồng Robert Hamlin sống tại Wichita, bang Kansas. Một hôm từ Omaha, Ron gọi điện thoại cho biết anh bị mất ví mất hết giấy tờ. Anh cần giấy khai sinh để xin lại bằng lái xe. Lục không thấy trong nhà, bà gọi Sở Lưu trữ hồ sơ quận Los Angeles - nơi đó Ron Rodney và bà đã sinh ra – để xin bản sao. Người công chức sở lưu trữ cho biết trong hồ sơ không có khai sinh của ai tên là Ron Rodney.

Ngạc nhiên, Patricia gọi hỏi khai sinh của bà. Patricia quả quyết với người công chức mình sinh tại Los Angeles. Người công chức tìm không thấy và nói rằng, nếu Patricia biết chắc mình sinh ở quận Los Angeles mà không có hồ sơ hộ tịch thì chỉ có một lý do bà là con nuôi. Hồ sơ hộ tịch của con nuôi được niêm phong theo luật.

Patricia ngạc nhiên tột độ. Patrica nghĩ bà biết tung tích mình. Năm đó bà 51 tuổi, sinh ở Burbank thuộc quận Los Angeles năm 1942. Cha là một kỹ sư của hãng Lockheed Martin. Sau khi xin được việc của hãng Boeing ông thuyên chuyển lên Wichita. Patricia theo cha lên Wichita và làm việc cho một công ty khoan dầu trong 18 năm. Bà có 3 người con đã lớn, và đang làm việc thiện nguyện cho sở Hồng Thập Tự và sở Nuôi thú vật vô chủ. Không ai nói với Patricia bà là con nuôi. Không thể như thế được!

Nhưng bà nghĩ: “Không có lửa sao có khói”. Bà phải tìm cho ra sự thật.

* *

Và sự thật là: Vụ việc cho Delphine làm con nuôi được thực hiện một cách kín đáo giữa bác sĩ của Brooke và cặp vợ chồng trẻ Rodneys. Vợ chồng Rodneys đã có một cậu con trai và muốn có một cô con gái. Ông bà Rodneys đặt tên Delphine là Patricia.

Một công ty dịch vụ giúp tìm lai lịch của con nuôi truy ra rằng giấy tơ con nuôi của Patricia có thể được thực hiện tại quận Boone, bang Arkansas. Thời gian đó quận Boone, Arkansas là quận gần Los Angeles nhất có một quan tòa chịu ký giấy tờ con nuôi.

Không ngại tốn kém, Patricia thuê luật sư và liên lạc được với một ông thị trưởng của một thành phố trong quận Boone, nhưng không một viên chức hay một cơ sở chính phủ nào giúp Patricia được gì cụ thể.

Patricia nộp đơn tại tòa quận Los Angeles xin bản sao giấy khai sinh thật. Nhưng do một lý do pháp lý nào đó tòa không giải quyết đơn xin của bà. Mọi việc rơi vào quên lãng trong… 20 năm.

Patricia không nản chí. Mới đây bà tiếp xúc với một vị đương kim chánh án của bang Arkansas. Vị này sau khi nhận nhiệm sở có đọc hồ sơ tìm gốc gác của bà Patricia và có ý muốn giúp đỡ. Khi Patricia gọi hỏi ông mau mắn trả lời: “Bà muốn tìm nguồn gốc hả ? Tôi thấy hồ sơ xin của bà đã lâu lắm rồi. Bà gởi cho tòa $8.50 lệ phí.”

Giấy tờ cho thấy với mục đích tốt dấu không cho Patricia biết mình là con nuôi, nhiều sự kiện được ngụy tạo, trong đó có chi tiết ông Rodney ở Arkansas hằng ngày lái xe đi đi về về làm việc ở Burbank, quận Los Angeles để chứng minh tại sao Patricia sinh ở Los Angeles mà cho con nuôi ở Boone, Arkansas. Nhưng tờ giấy quan trọng nhất là tờ có ghi “cô bé” con nuôi được mẹ đặt tên là Delphine, và một chữ nhỏ ghi tên người đàn bà đã sinh ra Patricia, viết kiểu chữ này nối tiếp chữ kia một cách gọn gàng: Brooke Mayo.

Patricia nói: “Cuối cùng tôi tìm được địa chỉ và điện thoại của Mẹ ruột. Nhưng không biết bà có biết tôi còn trên cõi đời này, và nếu biết bà có nhận tôi không.”

* *

Đối với bà Brooke Mayo, cuộc đời phẳng lặng trôi qua. Vợ chồng bà về sống ở Paso Robles đã 20 năm và bà không đổi chỗ ở sau khi chồng chết. Con mèo Bugsy hiền lành của bà vẫn theo thói quen ngủ ngoài hiên bên cạnh chậu hoa hồng. Bà nuôi 4 con chó, trong đó có một con thuộc giống Chihuahua rất dữ, ba con kia sợ một phép.

Và… mỗi ngày bà không quên liếc nhìn hộp đèn cầy dành cho Delphine, hộp ngũ cốc và cái khóa mở đồ hộp…

* *

Người đưa thư gõ cửa. Robin Barris người giúp việc của Brooke mở cửa ký nhận một phong thư bảo đảm rồi đưa cho bà. Như thường lệ bà nhờ Barris: “Mở thư đọc giúp cho tôi nghe”. Bà Brooke kể lại “Nghe xong tôi không tin ở tai mình, tôi nghĩ ai đó đùa giỡn một cách ác độc thôi. Cô bé đáng thương đó chết đã hơn nửa thế kỷ rồi!”. Nhưng Robin đưa cho bà Brooke xem trang cuối của phong thư. Rõ ràng chữ ký của bà và chữ ký chưa ráo mực của Patricia có ghi chú thêm: Delphine.

Trước sự thật hiển nhiên, mặc dù còn bán tín bán nghi, Brooke gởi điện thư cho Patricia và chờ điện thoại.

Hai mẹ con nói chuyện với nhau hai tiếng đồng hồ. Đầu óc quay cuồng, bà Brooke chỉ còn nhớ:

Brooke: “Tôi đây, đúng tôi đây. … Brooke Hollywood Hill đây.”

Patricia: “Con đây, con là Delphine, con gái của Mẹ đây. Mẹ có khỏe không?”

Brooke nói chừng nào còn sống bà sẽ không quên cái giờ phút xúc động và kỳ thú khi nói chuyện với người con tưởng đã chết cách đây 71 năm.

Cuộc điện đàm dài quay lại cuốn phim cuộc đời của Brooke và Patricia trong 71 năm qua. Chỉ có một khoảng trống, Patricia không thể biết tông tích của cha đẻ. Và một nghi vấn, 66 năm trước khi Brooke gọi bệnh viện hỏi tin tức của Delphine, người y tá trả lời Delphine đã chết là vì nhầm hay cố ý bảo vệ tông tích của Delphine?

Brooke và Patricia không ngờ rằng khi còn bé có lúc Patricia ở Burbank trong khi Brooke ở Hollywood Hills, chỉ cách nhau một đoạn đường. Và trong thời gian Patricia làm quảng cáo cho công ty Adohr Farms, Brooke thường lái xe đi làm qua lại trên con đường có tấm hình quảng cáo của Patricia.

PatriciaAndBrookeMùa hè vừa qua Patrcia, 71 tuổi về Paso Robles thăm Mẹ, bà Brooke 91 tuổi. Khi Patricia bước vào nhà, Richard chồng Patricia nhận thấy hai người giống nhau như hệt. Cũng đầu tóc bạc óng ánh, đôi mắt hình trái hạnh đào, nếp nhăn trên sống mũi khi cười. Bức tranh của bà Brooke vẽ trong thập niên 1970 treo trên tường tưởng là bức tranh của Patricia một họa sĩ nào vừa họa xong. Richard còn tìm ra rằng hai mẹ con thuận tay trái, hơi vụng về, có cùng sở thích về nữ trang và lối trang trí nhà cửa. Và lúc còn con gái hai mẹ con đều mang kính cận.

Hai mẹ con nói chuyện thoải mái như đã quen nhau từ kiếp trước. Và khi Patricia té trặc chân, Brooke đã tặng con gái chiếc nạn của bà. Khi nhà báo lân la hỏi tin tức, bà Brooke thường sung sướng thốt lên: “Đây là món quà lớn nhất đời tôi. Chắc tôi đã tu nhiều kiếp!”

Năm nay Brooke và gia đình Patricia đón mừng Giáng sinh với nhau. Bà Brooke gốc Do Thái, Patrica theo đạo Tin lành. Trong phòng khách hai mẹ con đặt hình Ông già Santa Claus cạnh Cây đèn cầy 9 nhánh (Menorah). Các gói quà được đặt dưới gốc một cây thông kết đèn rực rỡ tượng trưng một bụi Hanukkah (Hanukkah bush) đối với Brooke và cây Noel đối với Patricia.

Hai mẹ con cùng ăn sườn heo nướng, khoai tây nghiền chan nước xốt, hưởng những giây phút quý nhất của đời người. Bên nhau, Brooke và Patricia tìm thấy một triết lý: đời sống có thể rất dài nhưng cũng có thể rất ngắn. Đời sống có thể hỗn độn nhưng cũng có thể rất trật tự như có một bàn tay vô hình của Chúa hay của Nghiệp định sắp xếp./.

Trần Bình Nam (phóng thuật)

Jan. 10, 2014

[email protected]

www.tranbinhnam.com

Ngày xưa, vào trang điện tử của chính phủ Hoa Kỳ, người ta có thể tìm thấy bản Tuyên Ngôn Độc Lập, đọc Hiến Pháp, học một đạo luật được làm ra thế nào, tìm hiểu quyền và bổn phận công dân trong một nền cộng hòa. Bây giờ, vào trang điện tử chính thức của Bạch Ốc, ngoài chuyện coi tổng thống nói gì, chê ai, chửi ai, công dân được mời chơi trò trục xuất di dân. Không phải "fake news". Cũng không phải chuyện tiếu lâm. Ngày 3 tháng Chín tuần qua, trên whitehouse.gov, Bạch Ốc khai trương một khu Arcade, gồm năm trò chơi kiểu những máy điện tử ngày xưa với lời rao ngắn gọn: "Build the wall. Deport. Fill a Trump Account." Xây tường. Trục xuất. Bỏ tiền đầy vào trương mục Trump. Một khu arcade hay một dạng sòng bài trên mạng, nơi người vào chơi không đánh cược bằng tiền, mà bằng lương tri.
Quyền lực có thể đẩy sử gia ra khỏi cửa, tháo gỡ triển lãm, xé sách, bắt tô vẽ quá khứ theo ý mình. Nhưng rồi cũng có ngày chính bàn tay thò vào sửa lịch sử ấy được lịch sử đóng khung và ghi lại, nguyên vẹn một bàn tay... thúi.
“Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta” là bản Việt dịch từ nguyên tác Đức ngữ Die Bedeutung des Buddhismus für unsere Zeit do Nhà xuất bản Osla Schloss Verlag München – Neubiberg ấn hành lần thứ 2 năm 1924. Qua bài viềt, tác gỉả đề cao Phật giáo là liều thuốc duy nhất vô cùng hiệu quả để chống lại tình trạng mất phương hướng tinh thần và nhu cầu xã hội của thời hiện đại. Ông chỉ ra rằng nền văn hóa xã hội phương Tây gặp phải những mâu thuẫn nghiêm trọng và không có một giải pháp thoả đáng vì tin tưởng mù quáng vào Thiên Chúa giáo cũng như chủ nghĩa duy vật...
Người đàn ông đang lái xe chở nhóm công nhân đến công trường, bỗng bị một chiếc xe không biển số bám sát phía sau. Vài phút sau, ông bị bắn chết ngay trên tay lái. Sáu ngày sau, một thanh niên 25 tuổi bị chặn xe trên đường đi làm. Năm phát đạn liên tiếp bắn xuyên vào xe; một viên trúng ngay giữa đầu. Anh chết tại chỗ. Không phiên tòa. Không bồi thẩm đoàn. Không cơ hội biện hộ. Chỉ một quyết định sống chết, được những kẻ bịt mặt đưa ra trong tích tắc. Nếu độc giả cho rằng đây là chuyện xảy ra tại Việt Nam hay ở một xứ sở nơi băng đảng lộng hành, xin nghĩ lại. Đây là nước Mỹ. Năm 2026.
Từ khi ông Donald Trump trở lại giữ chức Tổng Thống Hoa Kỳ, chánh sách mậu dịch của Hoa Thịnh Đốn đổi khác nhiều. Chính phủ Mỹ lấy thuế khóa làm một phương tiện để vừa bảo hộ kỹ nghệ trong nước, vừa gây sức ép với những nước cùng mình giao thương. Thuế khi tăng, khi giảm; việc thương thuyết hôm trước còn thuận, hôm sau đã có thể trở mặt. Thoạt trông, ấy chỉ là chuyện mua bán giữa Hoa Kỳ với từng nước. Nhưng xét cho kỹ, mỗi phen Hoa Thịnh Đốn dựng thêm một hàng rào thuế khóa, Bắc Kinh lại có thêm một dịp để mở đường giao thương với những nước muốn tìm nơi khác mà nương tựa.
Đó là một trong những sự thật dịu dàng nhất của kiếp người, rằng chúng ta, một phần nào đó, là kết quả từ của những người đã dạy dỗ mình, ‘nhất tự vi sư, bán tự vi sư’. Donald Trump cũng có một người thầy theo nghĩa như thế. Từ năm 2016, truyền thông Mỹ đã lần tìm ra người thầy này của Trump: Roy Cohn, và gọi ông ta là “một trong những kẻ thù tồi tệ nhất của Liên Minh Châu Âu, người từng cố vấn cho Donald Trump.”
Tính đến thời điểm hiện tại của tài khóa 2026 (tháng 10, 2025 – tháng 9, 2026), thiếu hụt ngân sách liên bang Hoa Kỳ đã lên tới khoảng 1.8 nghìn tỷ USD, trong đó mức thiếu hụt của riêng tháng 7 là 432 tỷ USD, cao nhất kể từ tháng 3, 2021. Medicare tăng mạnh đã góp phần đẩy tổng con số lên cao, trong khi chính quyền vay nợ vẫn là một yếu tố đóng góp đáng kể. Tình trạng này đã đẩy tổng nợ quốc gia lần đầu tiên vượt mốc 40 nghìn tỷ USD, chủ yếu do chi phí lãi vay ròng gia tăng, các khoản chi cho chương trình phúc lợi bắt buộc và tác động từ các đạo luật chi tiêu mới được ban hành. Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội (Congressional Budget Office - CBO) dự đoán thâm hụt ngân sách cả tài khóa 2026 sẽ ở mức gần 1.9 nghìn tỷ USD.
Tổng Thống Donald Trump vừa đưa cuộc chiến thuế quan với Canada sang một vòng mới, áp thuế 50% lên khoảng $20 tỷ hàng nhập cảng từ nước láng giềng phía bắc, chỉ hơn hai tháng trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ. Trên lý thuyết, đây là một đòn đánh vào Canada. Trong thực tế, nó cũng là một sắc thuế đánh vào kỹ nghệ Hoa Kỳ. Lý do khá rõ: sau nhiều thập niên tự do mậu dịch, hai nền kinh tế Hoa Kỳ và Canada đã đan vào nhau từ dầu thô, điện lực, thép, nhôm cho tới xe hơi và linh kiện. Đánh thuế một mắt xích ở Canada, nhiều khi chính hãng xưởng Mỹ lại là nơi gánh thêm phí tổn.
Mysticism: Christian and Buddhist là một trong những công trình tiêu biểu của Suzuki trong lĩnh vực nghiên cứu và đối thoại liên tôn. Tác phẩm được Nhà xuất bản George Allen & Unwin (London) ấn hành năm 1957 và được dịch giả Như Hạnh chuyển ngữ sang tiếng Việt với nhan đề Huyền học đạo Phật và Thiên Chúa giáo, do Nhà xuất bản Kinh Thi xuất bản năm 1974.
Một người mời bạn đi ăn tối. Bạn mệt, không muốn ra khỏi nhà, nhưng thay vì nói thật rằng tối nay chỉ muốn nằm yên, bạn đáp “Tiếc quá, tôi có hẹn mất rồi”. Một người quen hỏi cái áo mới có đẹp không. Bạn thấy chẳng đẹp chút nào, song vẫn mỉm cười: “đẹp lắm!” Một đứa trẻ chìa ra bức tranh nguệch ngoạc, không ai nỡ nói: “Con mèo này trông giống củ khoai.” Không nền dân chủ nào suy vong vì những câu nói dối vô hại ấy. Madeleine Aggeler của The Guardian, người từng thử sống hai tuần không nói dối vặt như thế cho rằng phần lớn chúng ta không nói dối vì có ý hại người. Ta nói dối vì sự thật bất tiện. Vì không muốn làm ai mất lòng. Hoặc chỉ vì một câu không thật ngắn hơn một lời giải thích thật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.