Kỳ Diệu Thay Mái Tóc Mẹ

12/05/202311:55:00(Xem: 2196)
khucthuyduvietkhang
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Dòng sông qua tỉnh đổi thay

mẹ tôi gội tóc cuối ngày trời trong

tóc đen huyền chảy thành dòng

giữa bàn tay trắng xoa lòng phù sa,

tay vò tay vắt tay chà

sợi vuốt sợi xoắn nhóm ra lửa hồng:

 

Tóc bay như khói bềnh bồng

khói hình vương niệm tóc bồng bềnh bay

mẹ tôi thần thoại tóc này

                                 tóc khêu hương lửa

                                 gợi ngây mùi tình

 

Tôi nhìn bức ảnh xuân xinh

ngày xưa tóc mẹ cột hình đuôi cong

thắt bím như tổ mật ong

chẻ đôi, cuốn lại thành vòng đĩa gai

như bầy nhộng bướm cuộn dày

như hoa đang nở lủng đầy lỗ đen

khu vườn tóc mẹ rối ren

rối ren như nấm lấn chen trong vườn.

 

Khi còn nhỏ ngủ chập chờn,

no đầy sữa ấm đang mơn man nằm.

vùi vào tóc mẹ tối sầm

cảm như rạng chuối tối tăm sau nhà.

 

Nhớ xưa tóc mẹ lòa xòa

chạm tôi mí mắt la đà êm êm

ngăn tiếng chó sủa suốt đêm;

chạm vành tai nhột xuôi miền vào mơ

chận bao ác mộng chặp chờ

và tôi hít thở sợi tơ tóc mềm

gieo vào ký ức nỗi niềm mai sau.

 

Mẹ tôi hương vị trên đầu

mùi thơm nấu nướng thấm vào tóc da

cá tôm, hành tỏi, thịt thà

tóc búi, vài lọn lòa xòa đong đưa

giặt giũ, mài cọ, sớm trưa,

năm con tắm rửa vẫn chưa vừa lòng

dọn dơ lau bẩn đời chồng

kiên trì giữ sạch nhà trong sân ngoài.

 

Khi em gái nhỏ ra đời

mẹ tôi cắt tóc,

                  tóc rơi lọn dài

                  lọn đen, tưởng tượng một bầy

                  gà đen ấp trứng ấp ngày tháng xưa.

Gỡ ra từ lược răng thưa

dày đen tóc rối cột vừa dây xanh

tôi mang chôn tóc sau sân

rắc lên đường, mật, bần thần ca dao

rắc che cái chết nghẹn ngào

rắc hy vọng dưới cõi nào hiển linh

một hôm tóc sẽ hồi sinh.

 

Và dòng sông cũ chuyển mình

như dòng tóc nước ẩn hình mẹ tôi.

 

Nhắc lại kỷ niệm bồi hồi

khi mùa gió lớn mưa trôi lũ về

hiểm nguy nước ngập bốn bề

căn nhà xiêu vẹo ven lề tử sinh

bên trong cảnh tượng yên bình

mẹ ngồi kể chuyện quanh mình trẻ con

tôi và em gái hân hoan

chải tóc để ngửi mùi hương xà phòng

nẩy mầm dưới ánh đèn lòng

đời tôi một nửa trong dòng tóc đen.

Ngu Yên phỏng dịch
Nguyên tác 
Joseph O. Legaspi (thi sĩ Phi Luật Tân)

*

Ode to My Mother's Hair

 

The provincial

river is transformed,

my mother

in a clear-sky afternoon

washed her hair,

dark as cuttlefish ink.

Between

her flat palms,

she rubs it

with silt, twisting

the strands

as if starting a fire:

 

My mother's Promethean

crown of smoke, daughter

of a woman with hair like fire.

 

I have seen photographs:

my mother pony-tailed

as a girl, split-

ends, braided,

molasses stuck

and formed

prickly discs

like coiled, poisonous caterpillars;

like black holes flowers

in her follicle garden;

tangled little

mushrooms.

 

As a child

in the fringes of sleep,

when my fill of colostrum

swirled warmly inside me.

I often burrowed

my mole face

in my mother's hair,

the darkness beyond the banana grove.

 

I remember

how it brushed against my eyelids,

fending off the midnight dogs

of sleeplessness; tickled

my ears, deadening

the skeletons

of nightmares;

and how I breathed in

strands, which planted

the seed of the tree of memory.

 

My mother's hair is domestic hair;

absorbent to the scent

of her cooking -

milkfish, garlic, goat;

her fur of seeping dust

clipped

in a bun, with wisps

that dangle on her face,

and dance

to floor scrubbing by coconut husk

to laundry five children soiled

to my father's pulling and shaking.

 

When my younger sister

was born, our mother chopped

her hair, the incubating black hen

of her head ousted the starlings.

In hope of a preparation

for what we had driven her to do,

I gathered locks

from her brush,

tied them with a blue ribbon

and buried them in our backyard,

dusting the plot

with sugar and cocoa, moistening the mound with honey -

all the goodness from the world of the living.

I believed

the earth resurrects

what is nourished in its belly.

 

And in this river,

my mother's wet, swirling hair

 

remind me

of monsoon season,

when our house,

besieged by wind and water,

teetered and threatened to split open,

exposing the diorama

of our barely protected lives

with my mother, seated, telling stories

to her children collected around her.

while my sister and I are brushing her mane.

smelling of rose soap,

sprouting by candlelight,

her hair which is always the other half of the world.

Joseph O. Legaspi

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.