Về, qua ngả đồi không

23/12/202309:57:00(Xem: 2472)
Jennifer Higgie
Tranh Jennifer Higgie.



Cây cọ cuối mùa đang mạ ngân nhũ

uốn éo đắp bờ các bậc thang lúa gặt trơ còn xăm xắp rạ

tia nắng sáng sơ sinh tập tành bước nhặt

dưới lũng sâu

vấp mương dẫn thủy ngã sõng soài lem lấm đất au đỏ.

 

Dốc trợn mắt nâu

đèo xuýt xoa quấn lại khăn quàng cổ  

lẩy bẩy nhìn

ngôi nhà nhân thế rễ bay nghiêng

những sợi thừng lộc vừng đu quay quắn móc

bám miết dây chỉ mùng ren

tung rối những trái dưa thắt eo ẻo lả

va giạt vào nhau ấp úng

nước ghềnh vấp mảng rêu sùi bọt xốp

hơi ứ phất phơ thẫm vàng bông cúc dại

lay lắt

loe vỡ bụp cọng râu su cười ran rát mặt.

 

Phong tỏa tôi chùm đề già nua múa chổi quạt lên đồng thườn thượt

vần xoay ngắm nghía như vớ được mẩu hóa thạch lý tưởng thời hồng hoang

bóc miếng vỏ khô niên đại gối đầu xoắn ốc

nét chạm trổ tuyệt kỳ khu gân guốc;

 

lông tơi tuột

vẩy mốc meo

ngày ốm o thiếu tháng

không gian đeo bồng một sơn lâm lưỡi cà sát trán

làng mạc ô trầm vách đất bày bàn cờ chơi

thỉnh thoảng hởi lòng tiếng khóc trẻ nằm nôi

đàn chướng phong chưa sõi nói đã đua sức bọn gà đồi

gáy nướng rên cơn mộng vội vò cong ngón út.

 

Chớn chở cao nguyên

địa thiên hợp thể

đệ nhất thần vũ nghi uy bệ

chòm râu cước hất lông tuyết hạc xuống bụng sôi biển mẹ

uống ngân quang tăn tắn vọc trăng ngà

một chuyển mình là một mẻ sì sụp bãi tiên sa

hớp phổng phao ngực cụm lồi đảo nổi.

Khoác tượng người có hồn có hơi thở mai rùa nưng nứt khói

một đội quân hàng rào vệ phòng đanh đá nguội

trăm hôi hổi vai thịt non nhi nữ gánh gồng

miền ngược cài lược răng địa long

mầm sống xẻ khía nhát dáo rừng lên điệp trùng câu thúc.

 

Tát nước đầm sen

cá đớp no nê lá sấu nhô nhành nhí nhót

giấc ngủ chiều xẻ bớt góc chìa ra

nhín sớt cho đêm

dán thiệp

chỉnh đốn y xiêm

mời họa mi lảnh lót.

 

Liếm vân vụ đo yêu tình nhấm nhút

sướt mướt say lậm đuối đắm cần rượu ngô hăng gắt

dập dờn chan chát gậy tầm vông

(thấy em tôi nhảy lửa hội tưng bừng.)

 

Em tôi về

thịt xương ướp thơm từ róc rách đàn mê

tôi, hồn võng tre nhịp lỗi

dựa cột băng trời nhận khai thị lóe chớp rìa tóc rối

chiêm ngưỡng gót sẻ sen thần kỳ sải nghìn khê

mầm xanh theo hầu từng thước chim di

chắp tay khấn gửi

cầu vài giây trời quên đừng nhả muối.

 

Ngày mai nữa đang nhóe nhoe chào tới

tranh được hưởng phần

của em

tự phương nào trìu mến gọi tên

đèo xa dội với;

 

diện mạo mùa rồi sẽ vẫn y xưa.

 

Làm sao chép lại từ trong mơ

cái cười hôm nao lỡ đào hoa phấn dỗi?

 

-- Nguyễn-hòa-Trước 

12-2023

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ