Hôm nay,  

Mừng Hụt

14/06/201500:02:00(Xem: 16049)

Mừng Hụt 

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

 

Lời người gõ: Đây là một đề tài vô cùng nhạy cảm đối với các chị em phụ nữ. Tất cả những điều trình bày dưới đây được đúc kết từ “tác phẩm ngược đời” The Surrendered Wife của Mrs Laura Doyle.
Tất cả mọi thắc mắc, nghi vấn… xin các bà, các cô, các chị… hãy trực tiếp liên lạc và chất vấn bà Laura Doyle tại địa chỉ sau đây.
http://lauradoyle.org/

blank 

                                                                  ***


Người ta tự hỏi phải chăng cuộc chiến nam nữ bình quyền dây dưa từ mấy chục năm qua đã tới một khúc quanh mới, một thời kỳ hưu chiến tại Hoa Kỳ.
Bước vào đầu thế kỷ XXI, Laura Doyle, một nữ quyền féminist sống tại Nam California và đồng thời cũng là một nhà tâm lý học đã tung ra một quyển sách độc đáo bàn về cách bảo vệ hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng.

Đó là tác phẩm The Surrendered Wife (Người vợ quy hàng) đã trở thành một loại sách bán chạy nhứt bestseller ngay lập tức với số bán 100,000 quyễn chỉ trong tháng đầu tiên.
Trong thời buổi nam nữ bình quyền, âm thịnh dương suy, những ý tưởng quá ngược dòng và quá mới lạ của tác giả đã làm nhiều người bàng hoàng và sững sốt (kể cả giới phụ nữ).
Báo chí và các đài truyền hình quan trọng Hoa Kỳ đều hết lời ca tụng tác phẩm của Laura Doyle.
Nhưng cũng có rất nhiều người, phần lớn là phe cánh đàn bà mà đặc biệt là giới nữ quyền feminist thì đả kích và chống đối kịch liệt.
Phe đàn ông thì sững sờ và tự hỏi đây là mộng hay thực hở Trời?

The Surrendered Wife đã được dịch ra Pháp ngữ với tựa đề là Femmes Soumises (First Editions 2001)
Laura Doyle có lội ngược dòng không?

Chấm dứt giai đoạn thống trị, vợ chúa chồng tôi, xỏ mũi chồng kéo đi?

Laura Doyle đề cao sự quay trở về nguồn với những giá trị đạo đức ngày xưa trong đời sống lứa đôi. Chồng là người chỉ huy và vợ là người tuân hành.
Từ vai trò một người phụ nữ cấp tiến, quậy phá, hét ra lửa (bà chằn lửa), nhả ngọc phun châu, chỉ huy, kiểm soát, khống chế, thống trị, sai khiến chồng thẳng tay, xem chồng như tấm thảm chùi chân (doormat) ngoài ngạch cửa, nay thì Laura Doyle đã trở thành một người biết ăn năn hối cải như chính bà đã tự nhìn nhận (féministe et emmerdeuse répentie).
Tác giả đã hồi tâm và đã “ngộ” là mình cần phải thay đổi cách cư xử với chồng mới khỏi đi đến chỗ đổ vỡ hạnh phúc gia đình.
Bà thú nhận là từ khi lấy chồng lúc 22 tuổi, bà không ngớt ra lệnh, chỉ trích, gắt gỏng, nói xỏ xiên, bươi móc chuyện nhỏ nhặt, hạ nhục ông xã về bất cứ mọi sự sơ xuất nào, xem ổng như một đứa con nít nếu ông ta làm không đúng như ý bà muốn.

Nhưng than ôi! càng ngày ông xã càng có khuynh hướng tách rời ra xa bà. Vợ chồng mất dần đi sự đồng cảm của buổi ban đầu. Tình yêu phai nhạt. Cay đắng chán chường chồng chất thêm lên mãi từ cả hai phía. Viễn ảnh ly dị đang ngấp nghé ngoài cửa…

Gương vỡ lại lành

Để cứu vãn hạnh phúc quá mong manh, bà cố tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm từ những cặp vợ chồng thật sự gắn bó yêu thương nhau và đang có cuộc sống hạnh phúc.
Bà rút tỉa những kinh nghiệm quý báu của họ và đem áp dụng cho trường hợp của bà.
Lạ thay, sau một thời gian, ông xã càng ngày càng trở nên vui vẻ trở lại, tự tin hơn và bắt đầu quan tâm đến trách nhiệm gia đình. Phần bà thì cũng cảm thấy thanh thản, hạnh phúc hơn xưa nhiều.
Tình yêu vợ chồng đã được hàn gắn trở lại nhờ bà đã biết thay đổi tư duy, thái độ và cách ứng xử với chồng.
Bà đã ngộ ra chân lý: phải tự mình thay đổi chính bản thân mình chớ không phải mong đợi sự thay đổi ở phía người khác.
Bà đã trở nên một người vợ quy hàng và quyết định đem chia sẻ các kinh nghiệm của mình với các chị em phụ nữ qua tác phẩm The Surrendered Wife.

 

Bảo vệ hạnh phúc bằng cách nào?****

– Bà không còn kiểm soát, ăn hiếp, xài xễ, đì, cằn nhằn (nagging), chỉ trích cũng như hạ thấp ông xã nữa.
– Phải ngoan ngoản vâng lời chồng bất cứ việc gì từ nhỏ đến việc lớn.
– Kính trọng chồng.
– Tất cả điều gì ông xã đề nghị ra bà đều vâng lời cả.
– Không bao giờ ngắt lời, hay gắt gỏng với ông nhà.
– Bà không còn tìm cách kiểm soát ông xã nữa.
– Đối xử với chồng như một người trưởng thành, không xem ông như là một đứa con nít nữa.
– Để cho chồng mình được tự do lựa chọn quần áo nào ông ta thích mặc, không ép buộc ổng phải ăn uống cái nầy cái nọ như ý bà muốn.
– Đừng thèm quan tâm nếu ông được chạy lộn đường. Không được tỏ vẻ bực bội, sửa lưng, chọc quê làm ông chạm tự ái của thằng chồng.
– Không được đóng vai trò tài xế phụ băng sau (backseat driver) để chỉ trích, chê bai, phê phán cách lái xe trong lúc ông đang cầm volant cũng như bất cứ chuyện gì khác trong lúc ông ta đang lái xe. Ông đổ quạu, mất tinh thần dám gây tai nạn lắm.
– Phải có lòng tin nơi ông xã về bất cứ chuyên gì, từ vụ sex đến việc quản lý tài chánh gia đình.
– Hãy chiều ý ông xã, cho phép ổng được vui vẻ với mình ít nhất một lần trong tuần mặc dù máy mình hổng được nóng cho lắm.

  

Chấn động trong xã hội Hoa Kỳ

Tác phẩm The Surrendered Wife đã tạo một chấn động mạnh mẽ trong xã hội Hoa Kỳ.
Thành công ngoài sức tưởng tượng. Tác giả đã đi chu du khắp nước Mỹ để quảng bá những ý kiến mới, tổ chức những nhóm học tập workshop, seminar, những buổi hội thảo, những hội đoàn các người vợ quy hàng để trao đổi kinh nghiệm và học hỏi lẫn nhau về cách bảo vệ hạnh phúc gia đình.
Phong trào Surrendered Wife lan rộng ra khắp thế giới.
Sang các quốc gia khác như Canada, Anh Quốc, Úc Châu, Norway, Finland, Singapore, Nhật Bản…

Họ dạy các chị những gì trong các buổi hội thảo?

• Các chị hãy vĩnh viễn ngưng tranh chấp, cãi cọ, gây lộn, cằn nhằn, về ba cái vụ tiền bạc. (Stop fighting about money forever).
• Dành nhiều thời gian để mình vui sống (Find more time for your own enjoyment).
• Các chị đừng ham ôm đồm quá nhiều trách nhiệm (Have fewer responsibilities).
• Nên bày tỏ những gì các chị mong muốn để cho ông xã (của chị) hiểu (Express what you want so that he can hear you) (đàn bà muốn là Trời muốn: Ce que la femme veut, Dieu le veut).
• Vẫn còn tiếp tục hẹn hò tình tứ với ông xã (của chị) suốt đời (Date your husband for the rest of your life).

• Chia sẻ với chồng nhiệm vụ làm cha mẹ dạy dỗ con cái(Partner in parenting ).
• Cứ vui vẻ múa lân (với ông xã của chị) bất cứ lúc nào hai người cảm thấy cần (Have great sex).
• Tái lập và vun bồi lại không khí êm đềm trong mái ấm gia đình (Restore harmony in your home).
• Hãy si tình ông xã trở lại (Fall in love all over again). Hổng được làm giả đò nghe cưng!

 

Bị chống đối cũng nhiều

Bên cạnh đó, tác giả cũng phải đối đầu với sự chống đối vô cùng ác liệt từ phía các bà nhất là các nhóm nữ quyền mà trớ trêu thay bà là một thành viên.
Đường lối quá cách mạng của Laura Doyle đã đi ngược lại hoàn toàn với những gì hội nữ quyền đã đề ra từ trước tới nay.
Có người còn xem Laura Doyle như là một người vô cùng phản động (réactionnaire).
Phía đàn ông thì cho rằng đây là dịp thể hiện sự bình đẳng giữa tài năng và trách nhiệm.

Laura Doyle trả lời thắc mắc của độc giả

1- Minyanga Nikhoma, Malawi
Đây là một điều sỉ nhục đối với phụ nữ và rất đáng tiếc là nó lại đến từ một người đàn bà. Laura có được hạnh phúc làm tấm thảm chùi chân cho chồng hay không?
Laura Doyle:
Cô ta chưa có đọc quyển sách. Rõ ràng đây là những lời trách móc tôi thường nhận được từ những người chỉ mới có nghe đến cái tựa sách mà đã đoan quyết nội dung là gì rồi. Chả có gì là tấm thảm chùi chân cũng như phải quy phục chồng mình. Quy hàng chỉ có nghĩa là mình nhìn nhận người mà mình có thể thay đổi được chính là mình.

2- R. Hawes, UK
Triết lý của Laura Doyle có khuynh hướng giúp người đàn ông lạm dụng ngưòi đàn bà trên khía cạnh tình cảm, xã hội, chính trị và tài chánh.
Laura Doyle:


Vấn đề trên có thể đúng nếu những người đàn bà như chúng ta trở thành những thảm chùi chân, nhưng không đúng trong trường hợp họ quy hàng. Đây không phải là việc để ông chồng kiểm soát mình nhưng thật sự ra là chính chúng ta phải ngưng ngay hành động mình kiểm soát ổng.
Trong phần đầu của quyển sách tôi có đề cập đến ba hạng đàn ông chúng ta không nên quy hàng mà cần phải chọn giải pháp ly dị. Đó là những người chồng võ phu, người nghiện xì ke ma túy, rượu chè, cờ bạc và những người không chung thủy.

3- Độc giả
Tôi có cảm tưởng là quyển sách viết cho những người đàn bà có sức mạnh tinh thần chớ không phải dành cho những bà có tinh thần yếu đuối dễ e thẹn. Vậy chúng ta đừng nên lấn áp ông xã mình.
Laura Doyle
Đúng vậy. Chúng ta hãy ngưng sự tập trung vào người chồng và nên từ bỏ ảo tưởng là mình có thể kiểm soát được ông ta, nhưng ngược lại mình phải tự vấn lòng; mình muốn gì, cảm giác của mình thế nào, ý kiến của mình ra sao? Làm được những điều đó có nghĩa là chính mình đang bắt đầu nhận trách nhiệm về hạnh phúc của mình.

4- Độc giả
Phải chăng Laura Doyle viết quyển sách đó tại gì bà là một người phụ nữ mạnh về tinh thần.
Laura Doyle
Khi mới lấy nhau, tôi có thói quen thuờng xuyên kiểm soát chồng tôi một cách gắt gao. Bắt đầu từ một cặp vợ chồng trẻ tràn đầy hạnh phúc lúc vừa mới cưới nhau để rồi 4 năm sau đó phải đứng trên bờ vực thẩm của viễn ảnh ly dị. Nhưng tôi quyết tâm làm mọi cách để cứu vãn hạnh phúc gia đình mình.
Thế là tôi đọc sách, nói chuyện với các bà các chị nào đang thật sự hưởng hạnh phúc gia đình và tôi cũng có theo những khóa tâm lý trị liệu. Kết quả, là tôi đã cứu vãn được hạnh phúc của mình.
Tôi bèn đem trường hợp của tôi để viết thành sách hầu chia sẻ vả giúp các bạn gái.

5- Johanne, Canada
Đàn bà không thể bằng đàn ông được. Chị em chúng ta có điểm mạnh và cũng có điểm yếu, mấy ổng cũng vậy. Tại sao lại cần phải biến đàn bà ra thành đàn ông? Tại sao chúng ta không cứ vui vẻ an phận trong điều kiện dị biệt và sống với nhau trong sự hài hòa?
Laura Doyle
Đúng vậy. Tôi hoàn toàn tán đồng với ý kiến trên. Tôi rất mãn nguyện mà nhìn nhận có sự khác biệt giữa đàn ông và đàn bà. Tôi rất yêu thích quyển “Men are from Mars and Women are from Venus” của John Gray. Nó giúp cho chúng ta biết rằng đàn ông và đàn bà có những sức mạnh khác nhau. Chúng ta có thể hân hoan mà chấp nhận.

6- Độc giả
Sử dụng chữ “Surrender” (quy hàng) tạo nên một cảm giác quá tiêu cực. Nó gợi cho chúng ta hình ảnh một tấm thảm chùi chân – nằm đó và chỉ biết quy hàng mà thôi.
Laura Doyle
Tôi không phải là người đầu tiên sử dụng chữ Surrender trong bối cảnh tương tợ. Marian Williamson, Sister Wendy Beckett và Carl Jung và rất nhiều tác giả khá cũng đã từng sử dụng chữ Surrender rồi. Họ nói Quy hàng là điều chúng ta bị bắt buộc phải làm mỗi ngày. Chẳng hạn như trong trường hợp bị kẹt xe trong dòng lưu thông. Chúng ta không thể làm gì khác hơn được. Muốn xe mình đi mau hơn cũng không được, bóp kèn inh ỏi, la hét, chửi bới người khác cũng vô ích, không thay đổi được gì. Chi bằng dùng thời gian đó mở nhạc ra nghe, nghe đọc truyện thì tốt hơn.

7- Jenny W, UK
Phải chăng nhóm nữ quyền (feminist) và nhóm quy hàng (surrender) là hai thái cực tương phản nhau. Có thể nào có một nhóm trung gian không?
Laura Doyle
Tôi là một nữ quyền đồng thời cũng là một người chủ trương cho thuyết người vợ quy hàng nhưng tôi không cho là cả hai nhóm đều là cực đoan. Tôi không nghĩ rằng khi mình cho người phụ nữ một sự lựa chọn, đó là cực đoan. Họ có quyền lựa chọn việc đi làm toàn thời gian, bán thời gian, lập gia đình, không lập gia đình, cưới nhau, không cưới nhau hoặc một sự pha trộn nào đó giữa các cách vừa kể. Tôi không nghĩ quy hàng là cực đoan. Đó chỉ là một một khái niệm tinh thần nhìn nhận giới hạn riêng của mình, cho biết có một vài sự việc chúng ta không thể nào sửa đổi được và đó có thể là điều tốt đẹp cho chính mình.

8- Kathy B, USA
Tôi đã quy hàng trong vòng 6 năm. Đó là một sự sai lầm to lớn của tôi. Tôi sẽ không bao giờ làm thế nữa.
Laura Doyle
Tôi đoan chắc là bà ta đã không thực hiện được đúng y những gì tôi đã làm lúc trước. Có tất cả năm nguyên tắc căn bản để quy hàng: đầu tiên là mình từ bỏ việc kiểm soát đời sống của chồng, tôn trọng các quyết định của ông ta trong cách sống, mình phải biết thực hiện việc săn sóc cá nhân mình cho tốt đẹp – có nghĩa là trong ngày mình cần phải có ít nhất ba việc giải trí, mình cần phải biết nhận lời khen tặng và cuối cùng mình cũng nên áp dụng cách tỏ bày sự biết ơn những gì chồng mình đã làm cho mình.

9- Độc giả
Tôi hy vọng ông xã sẽ đối xử mình y như mình đã cư xử với ông ta.
Laura Doyle
Chắc chắn là vậy rồi. Người ta thường đáp lễ lại mình theo cách mình đã cư xử với họ. Trong tiệm, người bán hàng sẽ đáp lại bạn một cách lễ độ và ân cần nếu bạn cũng đã lễ độ với họ trước đó. Bởi vậy, tôi hy vọng là chúng ta có rất nhiều khả năng để tạo nên sự hòa bình và yên vui trong chính tổ ấm của mình.

10- Lesley, USA
Vậy có thể có The Surrendered Husband (Người chồng quy hàng) không?
Laura Doyle
Tôi chỉ có thể viết lên những kinh nghiệm bản thân, của chính mình và của cả hằng ngàn người phụ nữ đã tham dự các khóa học, trong các workshop Surrendered Wife mà thôi.
Theo nhãn quan của một người vợ tôi không có kinh nghiệm của một người chồng nên không thể nào viết ra được hết các vấn đề của một người chồng quy hàng Surrendered Husband.

Nên nhớ rằng, cho dù có người viết ra tác phẩm người chồng quy hàng đi nữa thì các chị cũng không thể nào ép buộc ổng đọc được hay bắt các ổng thực hiện được những lời chỉ dẫn trong sách, nhưng các chị có thể tự mình thay đổi chính con người mình./.
Các chị và các anh nghĩ sao?

blank

                                         

Bức thư gây sốc gửi các anh đàn ông Việt Nam

.
Cũng xin nói thật với các anh, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nhưng tôi rất có ác cảm với đàn ông Việt Nam. Vì các anh không chỉ kém thông minh, không lãng mạn mà còn rất gia trưởng và tinh vi. Tôi cũng tuyên bố luôn, sau này thà ế chồng chứ nhất định tôi không bao giờ lấy đàn ông Việt Nam làm chồng. Mà chả riêng gì tôi, rất nhiều cô gái Việt Nam thành đạt cũng lấy chồng Tây đó thôi, và xu thế này sẽ còn tiếp tục, tôi tin là như thế.” (ngưng trích Thanhniên online –“Choáng” với bức thư chê đàn ông Việt Nam thậm tệ, Gửi các anh đàn ông)


Chuyện thương cảm về một người vợ

Chuyện rất cảm động về một người vợ tuyệt vời tại quê nhà
(trích từ Lời dặn dò ngày Valentine, trang mạng Hội Quán Phi Dũng)

http://hoiquanphidung.com/showthread.php?13548-L%E1%BB%9Di-d%E1%BA%B7n-d%C3%B2-ng%C3%A0y-VALENTINE

 

Người đàn bà thì thầm:
“Anh phải gắng nhớ hết những lời em dặn dò. Số tiền tháng này em gởi theo cho anh tiêu vặt. Đừng khư khư cái tật dành dụm như ngày xưa. Cứ tiêu pha thoải mái, khi hết em lại gởi thêm cho. Nhân đây, em gởi thêm vài tờ báo cho anh đọc những lúc nhàn rỗi. Cái điện thoại di dộng, i-phone, đời mới này là quà tết của em. Mong anh sẽ thích. Còn nữa, anh phải gắng nghĩ ngơi điều độ để giữ gìn sức khỏe đừng quá vất vả nhe anh. À, con bé ở hôm trước em mướn về có phụ giúp được việc không? Em biết anh thui thủi một mình, không người chăm nom săn sóc cơm nước, không ai hủ hỉ sớm hôm, mà em thì lại chưa thể sống hẳn bên cạnh anh. Em cứ mãi sợ anh buồn. Nay em lại mướn thêm một đứa nữa cho vui nhà vui cửa, có thêm người ra người vào. Giờ đã có hai đứa nó, trẻ đẹp, giỏi giang, lại khéo chiều chuộng thay em lo lắng cho anh, em cũng yên lòng phần nào. Dạo này chắc anh vui nhiều nên ít về thăm em…”

Người đàn bà ngồi trước ngọn lửa, vừa luyên thuyên nói, vừa liền tay đốt lia lịa xấp tiền đô la, điện thoại di dộng, xấp báo cũ, và một con hầu xinh đẹp mua từ Phố Hàng Mã về” (Trích từ trang mạng Hội Quán Phi Dũng).

Mừng hụt!

   Xem thêm: Nguyễn T Chánh

  -Vui buồn trong ngày lễ cha

https://vietbao.com/a238392/vui-buon-trong-ngay-le-cha

 

-Khi cơm chẳng lành canh chẳng ngọt

http://vietbao.com/a238236/khi-com-chang-lanh-canh-chang-ngot                              

 

Montreal, 2015


.
,

Làm thơ, viết truyện, soạn kịch, soạn nhạc, hay vẽ... chúng ta sáng tác, có thể hoàn toàn không mượn từ người xưa? Hiển nhiên là chúng ta đã học từ rất nhiều vị thầy, từ ca dao, từ truyện cổ tích, từ các vị thầy nơi trường lớp, từ vô lượng các sách chúng ta đã đọc. Tuy nhiên, tới mức nào thì một bài thơ, hay lời một ca khúc có thể bị xem là vi phạm tác quyền dể bị thưa kiện, đường biên hẳn rất là mong manh. Đặc biệt là khi sáng tạo từ những ký ức chúng ta không thể nhớ tới cội nguồn. Các báo Hoa Kỳ hôm 7/7/2026 ghi nhận về phán quyết của thẩm phán Aileen Cannon của tòa liên bang tại Florida đã bác bỏ vụ kiện do nhà thơ Kimberly Marasco, cáo buộc nhạc sĩ Taylor Swift sao chép các chủ đề và ý tưởng của chính bà Marasco để sáng tác những ca khúc như "The Man", "The Great War", "I Can Do It with a Broken Heart" và nhiều bài khác.
Có những tuần trôi qua lặng lẽ. Có những tuần giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, nó bắt hành khách phải ôm cùng lúc nhiều cảm xúc lẫn lộn, vừa có nỗi đau, có phẫn nộ, có sợ hãi và cả sự hoài nghi. Không cho một khoảnh khắc nào để thở. Đến cả những dây thần kinh thô ráp nhất của linh hồn cũng phải trỗi dậy, để hỏi thế nào là lòng trắc ẩn? Thế nào là lương tâm của loài người?
Trong hơn 2 năm tạm cư tại Hoa Kỳ, nhờ công việc, nên tôi được đi lại khá nhiều. Từ các tiểu bang bờ Đông xuống Florida. Tại bờ Tây, tôi được đi từ tiểu bang Washington xuống dọc đến San Diego, thành phố cực nam của tiểu bang California. Tại phía Nam nước Mỹ, tôi được đi băng ngang qua nhiều tiểu bang dọc theo biên giới Mexico, kể cả một số tiểu bang miền Trung nước Mỹ, trong đó có Arkansas – nơi tôi lái xe đến thăm gia đình Luật sư Võ An Đôn.
Theo kết quả khảo sát của Pew, mức độ tin tưởng vào ông Trump đã sụt giảm tại 16 trong số 24 quốc gia so với năm ngoái, và không có quốc gia nào được khảo sát ghi nhận sự gia tăng thái độ tích cực đối với vị tổng thống này. Chỉ 23% số người được hỏi cho biết họ tin tưởng ông Trump sẽ đưa ra những quyết định đúng đắn trong các vấn đề toàn cầu. Ông Wike cho biết những người được hỏi dành nhiều sự tin tưởng hơn cho Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (43%), Tổng Thống Ukraine Volodymyr Zelensky (35%), Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (34%) và Tổng Thống Nga Vladimir Putin (31%). Chỉ có Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu là nhận được mức độ tin tưởng thấp hơn ông Trump, ở mức 18%.
Các bậc quốc phụ Hoa Kỳ muốn thành lập một nền Cộng hòa chớ không phải một nền Dân chủ. Tuy nhiên, ngày nay, Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hơn nhiều so với những mà gì các nhà cách mạng Mỹ muốn tưởng tượng trong những giấc mơ điên rồ nhất của họ – hoặc những cơn ác mộng. Đồng thời, có một vài nỗi sợ hãi tệ hại nhất liên hệ đến thuật ngữ "dân chủ" trong thời cách mạng Mỹ dường như đang xảy ra trong hiện tại. Ngay trong bài diễn văn từ biệt năm 1796 của George Washington, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, ông đã cảnh báo cho đồng bào về "những tác động tai hại của tinh thần đảng phái", mà nó có thể thúc đẩy cho người dân trong việc "tìm kiếm sự an toàn và yên tĩnh trong quyền lực tuyệt đối của cá nhân"...
Đối với đời người thì 250 năm đã dài gấp hai lần rưỡi tuổi thọ mà một con người có thể đạt đến nhiều nhất, nếu một người có thể sống tới 100 tuổi. Nhưng đối với một quốc gia thì 250 năm không phải là thời gian dài, bởi vì có những nước như Việt Nam có niên đại tồn tại lâu tới bốn, năm ngàn năm. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là tuổi thọ dài hay ngắn của một quốc gia hay của nước Mỹ mà là trong suốt hai thế kỷ rưỡi đó đất nước này đã làm được gì có giá trị để đời và đã đánh mất thứ gì quý giá trong những điều cốt lõi làm nên một nước Mỹ thịnh trị hùng cứ một phương.
Con chó Taichito đã theo sát Aung San Suu Kyi suốt bao năm. Nhưng nó không được phép đi theo bà vào nhà giam khi quân đội lật đổ chính quyền của bà cách đây năm năm. Tháng trước, con chó tai cụp ấy chết tại nhà bà ở Yangon, thủ đô cũ, thọ 15 tuổi, vẫn như còn chờ bà trở về. Nó là món quà người con trai, Kim Aris, tặng mẹ khi bà ra khỏi nhà giam lần trước, năm 2010. “Tôi nghĩ đó là điều tốt nhất tôi từng tặng bà. Nó rất trung thành với bà,” ông Aris nói trong một cuộc phỏng vấn tại Luân Đôn.
Tôi cũng đã đến Mỹ như là một di dân tị nạn sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ vào cuối tháng 4/1975, sống trong trại tị nạn Camp Pendleton cùng với hàng vạn người Việt khác sau khi rời bỏ quê hương trong hoảng loạn và lo sợ. Năm đó chẳng có lễ hội, chẳng có pháo hoa mừng Lễ Độc lập 4/7 trong trại vì mọi người ai cũng đang lo nghĩ khi nào sẽ được đi định cư, băn khoăn về tương lai trên đất mới sẽ làm gì để sống, có được tiếp tục đi học, người Việt có bị kỳ thị không. Lúc đó có tin loan truyền là bang California không muốn cho người Việt định cư nên không biết tương lai sẽ về đâu, gian truân ra sao. Người quen của tôi gặp nhau trong trại, có anh đi Seattle, bang Washington, có anh về Napa, ở miền bắc California hay có chị về Downey ở nam California. Bạn ở chung lều trại người đi bang Colorado, người về San Francisco, mấy anh lính hải quân ra tận hải đảo Hawaii. Nhìn quanh thấy người Việt được định cư khắp nơi trên nước Mỹ.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa thế hệ Gen Z và một thế hệ người Mỹ đã quá chán nản với những con đường mòn rập khuôn, nỗi sợ hãi không dám “lệch đảng.” Ở Gen Z, họ có một nguồn năng lượng mà những chiếc ghế lâu năm ở Quốc Hội không thể có. Kết quả của bầu cử sơ bộ 2026 ở tiểu bang Colorado đã cho thấy khá rõ nét điều này. Một thế hệ Gen Z cho rằng "hệ thống đã đổ vỡ và chúng tôi nhận ra sẽ không có ai đến cứu chúng tôi ngoài chính chúng tôi.”Họ, là những người sinh trưởng trong gia đình di dân.
Mấy tuần đầu World Cup trên đất Mỹ là một chuyện lạ: giải đấu diễn ra đã vài tuần mà tên Donald Trump ít được nhắc đến. Người ta coi bóng, bàn luật, uống bia và cãi nhau, khán giả quốc tế thấy nước Mỹ tổ chức một kỳ bóng đá vui vẻ, tử tế. Ông tổng thống thì bận mừng 250 năm nước Mỹ, chưa để mắt vào sân bóng. Nhưng đâu dễ “too good to be true” như thế. Thẻ đỏ của Folarin Balogun xảy ra vài ngày trước, trong trận gặp Bosnia: anh tranh bóng với hậu vệ Tarik Muharemović. Xem nhanh, pha bóng chẳng có gì đặc biệt. Vào phòng VAR, quay chậm cho thấy mũi giày cà xuống sau ống chân, cổ chân xoắn lại. Trọng tài rút thẻ đỏ. Theo luật, thẻ đỏ ở World Cup thì trận sau nghỉ. Không kháng cáo, không ngoại lệ. Lẽ ra chuyện kết thúc ở đó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.