Hôm nay,  

Quê Hương Thật

19/04/201800:00:00(Xem: 10280)
Mục sư Cao Mỹ Phượng

 
Kính thưa quý vị, mỗi người đều có một hình ảnh, một kỷ niệm đẹp về quê hương của mình. Quê hương là một nơi có nước mát, trăng thanh bên hàng dừa xanh tươi. Một nơi có đàn gà, đàn vịt cùng dẫn con của nó đi tìm thức ăn xum vầy thỏa mãn. Một nơi êm đềm, bình an quây quần của gia đình bên ông bà cha mẹ. Một nơi nằm trên chiếc võng đong đưa nghe câu hát cầu hò ầu ơ của mẹ của bà.

Nhưng một số đông người Việt của chúng ta vì chiến tranh đã mất tất cả; Không còn quê hương, không còn gia đình, không còn chính mình nữa. Sống đời lữ khách, lưu vong rày đây mai đó. Vì cuộc sống mà mọi người lại trở nên bận rộn, lo lắng và không còn thì giờ hưởng thụ những cái đẹp của quê hương mình nữa. Vợ chồng trở nên bận rộn trong việc làm và chỉ còn ngày cuối tuần mai ra có thể nghĩ ngơi đôi chút. Cuộc sống trở nên quá đắc đỏ và khó khăn khiến con người cũng thay đổi tính tình và bị cuốn theo sự bon chen đó.

Cuộc đời trên trần gian này có thể là 80 hay 100 năm. Sau khi qua đời thì cuộc đời của quý vị sẽ đi về đâu. Thân xác nầy sẽ trở về bụi đất nhưng linh hồn sẽ sống đời đời và trở về đối diện với Chúa Trời. Ai cũng phải trả lời và được phán xét tùy theo công việc mình làm với  Đấng Tạo dựng nên chúng ta.

Một quê hương đời đời, một quê hương mến yêu, một quê hương không có nước mắt, không có đau thương. Một quê hương chỉ có bình an, hi vọng, vui mừng và tình yêu thương. Đó là quê hương thật. Thiên đàng là quê hương của tôi và những người tin. Nơi mà Chúa đã sắm sẳn và chuẩn bị một nhà đời cho chúng ta để ở với Ngài đến muôn đời.

Thiên đàng là một nơi tuyệt vời như tôi đã nói không còn buồn lo, sầu thảm hay chết chóc lắng lo. Vì nơi đây chúng ta sẽ được ở vui mừng, hát ca trong tình yêu của Chúa. Ngài sẽ lau hết nước mắt của quý vị, Ngài sẽ an ủi, vổ về và tiếp rước quý vị. Nếu có khổ đau nào quý vị đang gặp phải ở trần gian chăng. Giờ phút quý vị dâng cuộc đời quý vị cho Chúa là lúc Ngài sẽ viết tên của quý vị vào quyển sách sự sống. Và chỉ có người nào tin nhận sự hi sinh của Chúa Giê Xu con của Chúa Trời đã chết vì tội của quý vị thì người đó mới có được giấy thông hành đi vào nước Trời được.


Mỗi người sống trên một quốc gia và nếu là công dân của nước ấy thì phải có giấy tờ chứng minh thì mới hợp pháp. Người ấy sẽ được có nhiều quyền lợi mà người không được công nhận không có được đặc quyền đó. Cũng vậy khi quý vị là con của Chúa thì dĩ nhiên quý vị sẽ được thừa hưởng tất cả gia tài và phước hạnh mà Chúa là Cha sẽ ban cho quý vị. Ngôi nhà đời đời mà quý vị sẽ có là khi quý vị cầu xin đến Ngài. Quý vị không có bởi vì quý vị không xin.

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC tại Kevin’s Auto Body tại 9265 Bishop place, Westminster CA 92683 vào mỗi sáng Chúa Nhật lúc 10 giờ và mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm. Vâng anh chị Kevin đã mở cửa cơ sở thương mại mời Chúa vào và thế nào Chúa đã chúc phước và gìn giữ gia đình của anh chị. Chúa cũng sẽ ban phước và giúp đỡ quý vị nếu quý vị bằng lòng trau mọi gánh nặng cho Ngài. Nếu quý vị muốn tìm hiểu thêm về sự cứu rỗi và quê hương đời đời. Thiên đàng tốt đẹp thì ngay cả khi sống ở trần gian này quý vị cũng sẽ tìm được. Vì khi có Chúa thì quý vị sẽ cho sự bình an mà không như thế gian, và không ai có thể cho quý vị được ngoại trừ Cứu Chúa.

Chúng tôi nhóm trong không khí thoải mái gần gũi như gia đình và quan tâm mỗi nhu cầu cho nhau. Khi có Chúa trong lòng thì Ngài sẽ ban cho lời giải đáp thỏa đáng cho quý vị. Mọi thắc mắc khác muốn tìm hiểu thêm về Lẽ thật của Đạo Chúa và niềm tin sẽ được hướng dẫn một cách rỏ ràng.

Chúng tôi có thì giờ Trà đàm. Cầu nguyện và Học Lời Chúa. Dễ dàng tận tâm và nếu quý vị có nhu cầu nào, hay bịnh tật nào thì đây đúng là nơi quý vị nên đến. Chúa Giê Xu là Đấng sẽ chữa lành cho quý vị. Chỉ tin mà thôi.

Chúng tôi kính mời quý vị dành thì giờ đến để tìm được sự bình an, vui mừng và hạnh phúc. Đến để tìm hiểu xem muốn ở được trong quê hương đời đời thì cần phải làm sao.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481 và nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726

Hẹn gặp lại quý vị.

Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
Tinh thần lãnh đạo là khả năng định hướng, truyền cảm hứng và tạo ảnh hưởng để tập hợp con người cùng hướng tới một tầm nhìn mới và đạt được mục tiêu chung. Một nhà lãnh đạo có tinh thần lãnh đạo mạnh mẽ thường thể hiện qua các năng lực chủ yếu như: định hướng tương lai, xây dựng tầm nhìn và chiến lược dài hạn; tạo động lực để khơi dậy năng lực, ý chí và sự bền bỉ của tập thể; tinh thần trách nhiệm trước các quyết định và hệ quả; nêu gương hành động nhất quán với lời nói, trở thành chuẩn mực cho tập thể và khả năng thích ứng khi bối cảnh thay đổi.
Theo dõi vũ đài chính trị Mỹ, có lẽ ai cũng dễ dàng nhận ra những khoảnh khắc mà người ta không biết gọi là gì cho đúng. Nó không hẳn là phản bội, cũng không hoàn toàn là đầu hàng, mà nó giống như một sự tan rã, một ánh chớp vụt tắt trước mắt mọi người. Và cái điều đó, để lại trong lòng những người còn đủ kiên nhẫn để quan tâm đến bề mặt của hệ thống chính quyền, cảm thấy thất vọng.
Sau khi được bầu làm Chủ Tịch Nước, TBT Tô Lâm dõng dạt đưa ra chỉ tiêu phát triển kinh tế 10% mỗi năm. Dĩ nhiên đây là một khẩu hiệu nặng tính tuyên truyền, hơn là sách lược kinh tế được hoạch định nghiêm chỉnh. CSVN là một đảng CSTQ tí hon, từ khi mới thành lập đưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, đến thời của Tô Lâm. Nền kinh tế VN cũng là phiên bản mô hình TQ, tuy sinh sau đẻ muộn vì giới lãnh đạo CSVN kém trí tuệ hơn giới lãnh đạo CSTQ. Hệ lụy tự nhiên là Việt Nam kém phát triển hơn TQ nhiều thập niên và GDP đầu người chỉ bằng khoảng 1/3 TQ.
Cho đến giờ này, chỉ là phỏng đoán! Christopher Hale, chủ nhân của trang báo đặc biệt Letters from Leo, đã liên lạc với đài CBS vào Thứ Hai tuần này với một câu hỏi duy nhất: Liệu Stephen Colbert có khép lại chương trình The Late Show tối Thứ Năm tuần này với một cuộc phỏng vấn Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị Giáo Hoàng người Mỹ đầu tiên hay không? CBS từ chối trả lời.
Vào cái đêm thất bại đó, Thomas Massie đã nói với đám đông những người ủng hộ một điều mà suốt nhiều năm qua, chẳng ai trong đảng của ông dám nói to thành lời: "Nếu nhánh lập pháp lúc nào cũng bỏ phiếu theo ý tổng thống, thì quả thực chúng ta đang có một vị vua.”
Tưởng đâu chuyện tổng thống Donald Trump kiện Sở Thuế đòi 10 tỉ đô là màn “thay trời hành đạo”, đòi bồi thường cho vụ hồ sơ thuế bị IRS làm lộ. Dè đâu chỉ là màn mượn đầu heo IRS để nấu nồi cháo gần 1,8 tỉ rồi dọn ra cho phe mình xì xụp.
Trong bối cảnh Hoa Kỳ hiện đang bị chia rẽ sâu sắc bởi chính trị nội bộ, làm phật ý các đồng minh, và một lần nữa lại bị cuốn vào cuộc chiến tại Vùng Vịnh Ba Tư, đây dường như là thời điểm thuận lợi để Trung Quốc nắm lấy vai trò lãnh đạo toàn cầu. Tuy nhiên, Bắc Kinh lại tránh việc tận dụng những xung đột này bằng cách đưa ra một lập trường công khai mạnh mẽ. Thay vì đối đầu với Hoa Kỳ thông qua việc bảo vệ Iran—một đối tác chiến lược lâu năm trong khu vực—Trung Quốc chỉ cung cấp sự hỗ trợ gián tiếp và phần lớn vẫn đứng ngoài cuộc.
Theo những tài liệu bán chính thống, đặc biệt một bài nghiên cứu tựa đề Jester của tác giả Kivak, Rebeccad đăng trên trang học thuật EBSCO, câu "Gã hề là người duy nhất được phép chế giễu nhà vua" gần như là đúng trong truyền thống cung đình châu Âu thời Trung Cổ và Phục Hưng. Họ sử dụng tài hóm hỉnh, bài hát, câu đố hoặc tiểu phẩm để “móc” vua chúa, chỉ ra các sai lầm hoặc chính sách sai lầm của vua mà không bị trừng phạt. Nước Mỹ, xứ sở tự hào là nền cộng hòa không vua, vô hình trung đã trao vai trò đó cho truyền hình đêm khuya. Và trong suốt hơn một thập niên, có lẽ không ai cầm thứ vũ khí ấy với độ chính xác cao, căm phẫn và duyên dáng bi thương hơn Stephen Colbert.
Cô tự nhủ, cũng chưa đến nỗi nào. Anh la hét, chửi mắng, nhưng chưa hẳn đánh cô. Anh sỉ nhục người khác, nhưng vì cô hiểu và yêu anh, cô tin mình sẽ không bị đối xử như thế. Hồi mới quen anh, cô có việc làm, đủ ăn đủ xài. Bây giờ, móc túi không đủ tiền đổ xăng, cô cũng không một lần oán anh. Bị anh dụ ngọt, gạt hết lần này tới lần khác, cô ôm khư khư vào lòng cái lần đầu hiếm hoi anh cho cô cảm giác mình được bảo vệ, bênh vực. Chỉ một cái ôm, một câu nói “mình em hiểu anh thôi” là đủ vốn liếng để cô tự nuôi sống mối “tình anh với em” dài tập trong đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.