Hôm nay,  

Hãy Thức Dậy!

12/06/202518:35:00(Xem: 2259)
Alex Padilla
Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla trả lời báo chí sau khi bị mật vụ tấn công. 

Khoảng 4 giờ chiều thứ Năm 12/6, khoảng vài chục dân biểu đảng Dân Chủ Hạ Viện cùng đi đến văn phòng Thượng Nghị Sĩ John Thune (Cộng Hòa – South Dakota), lãnh đạo khối đa số Thượng Viện, ở Washington DC. “Cuộc tuần hành” – theo cách gọi của các dân biểu – yêu cầu phải ngay lập tức điều tra và buộc Bộ Nội An (DHS) chịu trách nhiệm về vụ tấn công và giam giữ Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla vừa xảy ra ở California.

Hình ảnh từ video cho thấy đoàn người bước đi nhẹ nhàng, như đang tiến vào một cuộc họp khác sau cuộc bỏ phiếu vừa xong ở Hạ Viện. Tờ Politico tường thuật, cuộc gặp không thành công. Cả Mike Johnson lẫn John Thune đều vắng mặt.  

May mắn, bên ngoài tòa nhà văn phòng các dân biểu, là một số tiếng nói giận dữ, mạnh mẽ có thể nhất trong sáu tháng qua. Dân biểu Eric Swalwell đứng trước ống kính, và nói:

“Bộ trưởng DHS Kristi Noem phải từ chức. Bà ta đã trục xuất một đứa trẻ bốn tuổi bị ung thư, giam giữ (lầm) một cảnh sát liên bang Hoa Kỳ và bắt giữ hai thành viên của Quốc hội. Người dân Mỹ đã mất lòng tin vào bà ấy. ICE phải ngừng khủng bố vào cộng đồng của chúng ta. Và người dân, các bạn có thể làm gì? Đó là thứ Bảy này, 14/6, ngày No King Day, khoảng 2,000 cuộc biểu tình diễn ra khắp cả nước. Người dân Mỹ, hãy lên tiếng, hãy xuống đường. Nếu chúng ta không lên tiếng, nền Dân Chủ sẽ chết.” 

Bên cạnh ông cựu Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và những vị dân biểu khác. Trong đó có Dân Biểu gốc Việt Derek Trần. Trước đó, tại Hạ Viện, ông Derek Trần đã đặt câu hỏi khá thẳng thắn cho Bộ trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth, sau khi biết sự việc.

“Đây có phải là cách ông sẽ đối xử với một thành viên Quốc Hội tham dự sự kiện báo chí của ông không?”

Bộ trưởng Hegseth trả lời: “Tôi đã ở đây suốt 5 giờ đồng hồ, tôi không biết việc đó. Tôi sẽ không suy đoán... Tôi chắc chắn là câu chuyện có những bối cảnh khác nữa.”

“Tôi nhận câu trả lời này như một lời đồng ý,” Dân Biểu Derek nói.

Câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Elizabeth Warren tại Quốc Hội chiều nay cũng thực tế và nhức nhối nhất không kém: “Nếu đây là cách các đặc vụ liên bang đối xử với một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đang tại nhiệm, chỉ vì ông đặt câu hỏi một cách ôn hòa, thì họ sẽ đi xa đến mức nào?”

Xa mức đến nào? Đã có quá nhiều lằn ranh mà chúng ta cứ tưởng đó đã là lằn ranh đỏ cuối cùng. Từ việc giải tán các cơ quan chính phủ, cắt ngân sách của các tổ chức thuộc thẩm quyền Quốc Hội, vi phạm Hiến Pháp Hoa Kỳ khi nhận phi cơ siêu sang trị giá $400 triệu của Qatar, trục xuất hàng loạt di dân dù tòa liên bang đã ra lệnh dừng lại, cho đến vượt quyền thống đốc tiểu bang khai triển Vệ Binh Quốc Gia…Tất cả đều chưa phải là lằn ranh cuối cùng.

Ngày hôm nay, cũng thế. Hình ảnh Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla bị còng tay, lôi cổ ra khỏi cuộc họp báo của Bộ trưởng Nội An Kristi Noem gây bàng hoàng cho cả nước. Những nhà lập pháp, các thượng nghị sĩ, và chắc chắn, có cả những đồng minh thân cận của Trump như Mike Johnson, Macro Rubio, những đảng viên đảng Cộng Hòa khác, chắc chắn họ chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này trong cuộc đời chính trị của họ. Lịch sử Mỹ chưa có cơ hội để ghi chép lại trong trang sử câu chuyện này, mãi cho đến ngày hôm nay, dưới thời đại của Donald Trump.

Buổi họp báo của Bộ trưởng Nội An diễn ra tại Los Angeles, như một buổi phô bày chiến tích của chiến dịch bố ráp bắt bớ di dân vừa qua ở California. Kristi Noem nói rằng chính quyền liên bang sẽ không rời đi, và sẽ tăng cường các hoạt động để “giải phóng thành phố khỏi sự lãnh đạo xã hội chủ nghĩa.” Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla mặc thường phục, bước vào và nói: "Tôi là Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla. Tôi có câu hỏi cho bà bộ trưởng Bộ Nội An… bởi vì sự thật là một nửa trong số tội phạm đó…”

Ông thượng nghị sĩ không thể nói hết điều ông muốn nói và hỏi điều ông muốn hỏi. Những người mặc đồng phục, có vẻ là mật vụ Bộ Nội An đã đẩy ông ra khỏi cuộc họp báo. Bên ngoài cửa, cảnh sát FBI đã chờ sẵn. “Nằm xuống đất. Đưa hai tay ra sau,” họ vừa nói, vừa đè ông thượng nghị sĩ nằm rạp xuống đất. Họ khóa chặt hai tay ông, như những người biểu tình bị ICE và LAPD bắt giữ trên đường phố Los Angeles những ngày qua.



Kristi Noem vẫn tiếp tục khoe chiến tích trước một rừng ống kính báo giới. Dĩ nhiên, tất cả những hình ảnh cho thấy “quyền tự do ngôn luận” của nước Mỹ vừa diễn ra đã truyền đi khắp thế giới.

Thượng Nghị Sĩ Padilla vừa có buổi trả lời trực tiếp trên truyền hình với CNN. Ông cho biết thêm chi tiết: “Ngay từ khi tôi bước vào tòa nhà, một thành viên của Lực lượng Vệ binh Quốc gia và một đặc vụ FBI hộ tống tôi. Tôi hỏi, vì chúng tôi đang đợi, chúng tôi có thể vào nghe buổi họp báo không? Họ hộ tống tôi đến buổi họp báo. Họ mở cửa cho tôi vào.”

Ông không biết rằng, từ khi ông bước chân vào buổi họp báo của Bộ trưởng Bộ Nội An, thì quyền tự do ngôn luận của ông, một thượng nghị sĩ đang tại nhiệm, đã bị khóa chặt.

Toàn bộ cuộc tấn công Alex Padilla diễn ra chưa đầy 3 phút nhưng nó là một chương trình truyền hình thực tế về một đất nước Hoa Kỳ từng hùng mạnh nhất, từng là ngọn hải đăng về khoa học, nhân quyền, là nền tảng dân chủ cho thế giới. Tất cả những nhà lập pháp Dân Chủ đã dùng sàn Hạ Viện làm phiên tòa kết tội một chính quyền đang đập nát những gì nước Mỹ đã xây dựng trong 250 năm qua.  
Sarah Longwell của The Bulwark nói với truyền thông: “Các thượng nghị sĩ Cộng Hòa cần phải rất cẩn trọng lúc này. Nếu họ không bước ra bảo vệ cho quyền được đặt câu hỏi của Thượng Nghị Sĩ Padilla, họ đang tạo ra một tiền lệ vô cùng nguy hiểm về cách đối xử với các thượng nghị sĩ khác trên quốc gia này.”

Cuối cùng, cuộc tấn công nhân viên liên bang vì quyền được hỏi vẫn chưa phải là lằn ranh đỏ. Những người Cộng Hòa vẫn chọn bám lấy chiếc ghế quyền lợi và nỗi sợ hãi không dám rẽ sang con đường tử tế. Ông Padilla nói với MSNBC: “Có hai thượng nghị sĩ Cộng Hòa gửi tin nhắn hỏi thăm tôi, đó là Sheedy của Montana và Curtis của Utah.”

Lời kêu gọi của Hillary Clinton như tiếng kêu yếu ớt của con chim bị kẹt trong rừng gai nhọn, “thật lạnh người khi chứng kiến ​​và hoàn toàn không thể chấp nhận được ở Hoa Kỳ. Là một cựu thượng nghị sĩ, tôi kêu gọi tất cả các thành viên hiện tại lên tiếng thay mặt cho Thượng Nghị Sĩ Padilla và bảo vệ ông ấy trước những cuộc tấn công vô lý này.Hãy chấm dứt hành động vi phạm trắng trợn hệ thống kiểm tra và cân bằng Hiến Pháp này trước khi quá muộn.”

Những gì chúng ta chứng kiến ngày hôm nay sẽ tiếp tục là chiều hướng nguy hiểm của chính quyền này, đe dọa bất kỳ ai đứng lên và bất đồng quan điểm với họ. Khi gần như toàn bộ thành viên Cộng Hòa ủng hộ hành động tấn công một thượng nghị sĩ vì quyền đặt câu hỏi thì điều này cho thấy, “đây không còn là nước Mỹ mà tôi biết,” như lời Thượng Nghị Sĩ Lisa Murkowski của Alaska thốt lên.

“Padilla đã xông vào một cuộc họp báo, không mang huy hiệu Thượng Viện hoặc không xác định danh tính trước với lực lượng an ninh, ông ta hét lên và lao về phía Bộ trưởng Noem. Padilla không muốn câu trả lời; ông ấy muốn được chú ý. Padilla đã làm xấu hổ bản thân và các cử tri của mình bằng trò hề trẻ con, kiểu trẻ con này,” phát ngôn viên Abigail Jackson nói.

Khi phát ngôn viên của Tòa Bạch Ốc nhìn nhận sự có mặt của Thượng Nghị Sĩ Alex Padilla tại cuộc họp báo của Krsiti Noem là trò hề, thì gánh xiếc của Donald Trump đã thành công dù ra mắt khán giả với một dàn diễn viên hạng bét.

Có ai còn nhớ hình ảnh hai người phụ nữ, thuộc hai chủng tộc khác nhau nhưng có cùng một đất nước, nét mặt đau đớn, thẫn thờ trong đêm kết quả bầu cử 5/11/2024? Có lẽ họ đã cùng nhìn thấy đất nước của họ một ngày như hôm nay.

Mọi chuyện rồi sẽ qua, nếu người dân và các vị dân cử muốn nó trôi qua, như rất nhiều những lằn ranh đã vượt qua. Rồi sẽ có một lằn ranh khác, và sự bàng hoàng khác. Rồi ngày 14/6 này, xe tăng vẫn lăn trên những con đường nhựa trong thủ đô. Donald Trump đã làm xong bài kiểm tra lòng người. Kết quả thế nào, ông ta tuyệt đối biết và rất hài lòng. Bây giờ, là bài toán thử cho người dân, cho những vị dân cử của lưỡng đảng. Hãy thức dậy! Hãy làm bài kiểm tra! Đừng để 250 năm tuổi của nước Mỹ phải lặng lẽ chìm vào “The Rule Of Don.”

Kalynh Ngô

 

Vào ngày của tháng 12/2025, cái tên "Donald J. Trump" đã được các công nhân bắt vít lên mặt đá cẩm thạch của Kennedy Center. Và vào ngày cuối cùng của tháng 5/2026, một chánh án liên bang đã ra lệnh gỡ nó xuống. Vỏn vẹn năm tháng. Chưa tròn một mùa nắng hay mùa mưa.
Kể từ khi đạo luật này được thông qua vào tháng 7 năm 2025 đến tháng 1 năm 2026, hơn 3 triệu người đã mất quyền hưởng các khoản trợ cấp từ SNAP, đa số là các gia đình nghèo, trẻ em, người khuyết tật, người cao niên, cựu chiến binh.
Kế hoạch đưa tụi nhỏ lên Rocky Mountain National Park tưởng như xong từ năm ngoái: chọn ngày, đặt vé, thuê xe, đổ xăng. Nhưng mỗi lần mở lại bảng tính, con số mới lại đẩy giấc mơ cũ lùi xa: vé bay lên Denver tăng 20% so với năm trước, giá xăng toàn quốc leo lên khoảng $4.50 một gallon, gần 50% chỉ sau vài tháng. Với một gia đình đi xa, từng chặng bay, từng cây số đường trường đều trở thành một thách thức cho túi tiền.
Tưởng đâu chuyện tổng thống Donald Trump kiện Sở Thuế đòi 10 tỉ đô là màn “thay trời hành đạo”, đòi bồi thường cho vụ hồ sơ thuế bị IRS làm lộ. Dè đâu chỉ là màn mượn đầu heo IRS để nấu nồi cháo gần 1,8 tỉ rồi dọn ra cho phe mình xì xụp.
Những vụ thù hận nhắm vào người gốc Á gần đây liên tục được ghi nhận."Tao nóng lòng chờ đến lúc Trump trục xuất bọn mày như đã hứa!"—một khách hàng tại một cửa hàng thức ăn nhanh ở Nam California đã hét lên như vậy với một phụ nữ Mỹ gốc Hàn, trước khi xô ngã cô xuống đất.
Các chuyên gia kêu gọi chính quyền Mỹ nên học hỏi từ lịch sử để chấm dứt chiến tranh càng sớm càng tốt. Cho dù chiến tranh có kết thúc ngay vào thời điểm này, những hậu quả của nó gây ra cho người dân nghèo ở Mỹ và trên thế giới đã bắt đầu và sẽ tiếp tục kéo dài thêm nhiều năm nữa.
Một vấn đề hệ trọng mà những người ủng hộ sắc lệnh cấm quyền công dân theo nơi sinh bỏ qua: nguy cơ gây ra những tổn thất kinh tế to lớn, gây bất ổn xã hội. Số lượng cư dân được xem là bất hợp pháp sẽ gia tăng; đồng thời làm giảm sức hấp dẫn, ngăn cản nhân tài toàn cầu đến định cư tại Hoa Kỳ.
Đệ Nhất Thế Chiến là một trong những sự kiện tàn khốc trong lịch sử nhân loại. Cuộc xung đột kéo dài bốn năm (1914 – 1918), khoảng 10 triệu quân nhân đã bỏ mạng và thêm 6.8 triệu thường dân thiệt mạng. Đáng chú ý là khi các cuộc giao tranh nổ ra vào cuối mùa hè năm 1914, nhiều người dân Châu Âu đã tin rằng cuộc chiến sẽ kết thúc trước mùa lễ Giáng Sinh. Hoàng đế Wilhelm II (1859 – 1941), vị quân vương của Đế Chế Đức, đã đưa ra một lời tuyên bố khét tiếng với binh lính của mình rằng họ sẽ được trở về nhà trước khi những chiếc lá trên cây kịp rụng khỏi cành.
Đức Giê‑hô‑va là Đấng chăn giữ tôi, Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì. Ngài khiến tôi an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, Dẫn tôi đến mé nước bình tịnh. Ngài bổ lại linh hồn tôi, Dẫn tôi vào các lối công bình, vì cớ danh Ngài. Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi. Chúa dọn bàn cho tôi trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xức dầu cho đầu tôi, chén tôi đầy tràn. Quả thật trọn đời tôi, phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi; Tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê‑hô‑va cho đến lâu dài.
Có vẻ như ngày Thứ Hai của tuần mới không phải là một “Good Day” cho Tổng thống Trump. Cuộc đàm phán vòng hai với Iran chưa biết sẽ ra sao. Iran vẫn “cứng cựa” không chịu cho Trump cái mà ông ta muốn: chiến thắng. Do đó, ông lại phải mượn Truth Social để tấn công vào những nơi mà ông ta cho là an toàn nhất và “đã” nhất. Bởi vì ít nhất họ cũng chấp nhận im lặng như đã từng trong suốt thời gian qua. Trong hai bài đăng trên mạng xã hội, Trump đã gay gắt chỉ trích các thành viên Đảng Dân Chủ, gọi họ là “TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẺ PHẢN BỘI” cũng như giới truyền thông vì những lời phê bình và sự hoài nghi của họ đối với cách ông ta xử lý cuộc chiến tại Iran.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.