Hôm nay,  

Câu chuyện về thiên thần

20/05/202212:53:00(Xem: 4163)

white bird

 


Tôi đang trên chuyến bay đến Washington, D.C. cho một công việc. Máy bay sắp đáp ở phi trường Denver để đổi chuyến. Đang chuẩn bị hành lý để xuống thì nghe trên loa phóng thanh nhắn tin ông Glenn đến phòng tiếp tân tức khắc. Khi tôi vừa ra khỏi máy bay, có một người tiến đến gần tôi với vẻ mặt nghiêm trọng và nói:

 

"Thưa ông Glenn, tôi không biết chuyện gì, nhưng có một việc khẩn cấp ở gia đình của ông. Tôi sẽ đưa ông đến trạm điện thoại để ông có thể liên lạc với bệnh viện".

 

Trống ngực liên hồi làm tim tôi muốn vỡ tung, nhưng sức mạnh ý chí khiến tôi trở nên bình tĩnh. Tôi đi theo ông ta, và liên lạc được với bệnh viện Mission Hospital. Tôi liền được biết là con trai ba tuổi của tôi đang nằm ở khu chấn thương, cháu bị kẹt bên dưới cánh cửa tự động của nhà xe trong nhiều phút. Khi mẹ cháu phát hiện ra, thì cháu đã thập tử nhất sinh.

 

Một người hàng xóm bác sĩ đã thực hiện phương pháp hô hấp để phục hồi nhịp tim, và sau đó đội cấp cứu đã tiếp tục, rồi chở Brian đến bệnh viện. Trong lúc này, Brian đã được hồi sức, và cháu sẽ khỏe lại nhưng về những di hại ở não và tim thì chưa kết luận được. Họ giải thích rằng cánh cửa đã đập mạnh xuống phần xương lồng ngực bé tí của cháu, ngay bên trên tim. Cháu bị cánh cửa đè rất mạnh. Sau khi nói chuyện với đội ngũ bác sĩ và y tá, vợ tôi có vẻ lo âu nhưng không bị khủng hoảng nhiều, làm cho tôi vững lòng đôi chút.

 

Chuyến bay trở về nhà có vẻ như dài vô tận, nhưng rồi tôi cũng đến được bệnh viện sáu giờ sau khi con tôi bị nạn. Khi tôi đến khu cấp cứu đặc biệt, tôi không bao giờ tưởng tượng được ra cảnh con trai yêu bé nhỏ của tôi, nằm bất động trên cái giường to rộng ấy với dây nhợ và màn hình cùng khắp. Trên mặt cháu là bộ máy hô hấp. Tôi liếc nhìn mẹ cháu đứng gần đó và cô ấy đang trấn an tôi bằng một nụ cười hiền hòa. Tôi có cảm tưởng như đây là một cơn ác mộng. Y tá cho tôi biết về  tiên lượng bệnh tình. Bryan sẽ vượt qua được, và những xét nghiệm sơ bộ cho kết quả về tim mạch của cháu rất tốt, thật là kỳ diệu. Và chỉ có thời gian mới cho biết được não bộ của cháu có bị tổn thương hay không.

 

Trong những giờ phút dài bất tận sau đó, vợ tôi trở nên bình tĩnh. Cô ấy vững tin rằng Brian sẽ khỏe thôi. Tôi cũng theo niềm tin ấy. Suốt đêm đó, và ngày hôm sau nữa, Brian vẫn còn hôn mê. Tôi có cảm tưởng như tôi đã rời gia đình cả một thiên thu để đi công việc. Thế rồi, vào 2 giờ chiều hôm đó, cháu đã tỉnh, đã ngồi dậy và nói những lời tuyệt vời nhất mà tôi chưa từng bao giờ nghe được. Cháu nói: "Ba ơi, bế con đi Ba," và dang hai cánh tay nhỏ xíu ra. (Những giọt nước mắt ngập ngừng, và nụ cười).

 

Ngày hôm sau, chúng tôi được biết rằng cháu sẽ không bị một tổn thương nào về thể chất cũng như tinh thần, và sự việc hồi sinh kỳ diệu của cháu đã được truyền đi khắp cả bệnh viện. Quý vị không thể nào tưởng tượng được ngày hôm sau, khi chúng tôi đưa cháu về nhà, lòng tôn kính cuộc sống và tình yêu đối với Đức Chúa Trời cao cả như thế nào, Ngài đã đến với những kẻ đang quá cận kề với cái chết như thế nào đâu.

 

Những ngày sau đó, trong ngôi nhà của chúng tôi, cách suy nghĩ và ứng xử của các thành viên đã trở nên đặc biệt hơn bình thường. Hai đứa con lớn của tôi đã trở nên thân thiện với em chúng hơn.

Vợ tôi và tôi đã gần gũi thương yêu nhau nhiều hơn, và tất cả chúng tôi đều trở nên thân mật với nhau hơn theo đúng nghĩa của một gia đình. Cuộc sống đã yên lặng hơn, bớt căng thẳng. Các viễn cảnh có vẻ như có trọng tâm rõ ràng và sự cân đối hài hòa về cuộc sống có vẻ dễ đạt và dễ duy trì hơn. Chúng tôi cảm thấy mình được ban ơn phước thật bao la. Lòng biết ơn của chúng tôi thật sâu đậm.

 

Nhưng thưa quý vị, câu chuyện đến đây chưa kết thúc đâu! (Cười).

 

Sau khi Brian bị nạn một tháng, có một buổi trưa cháu ngủ dậy và nói với mẹ:

 

"Mẹ ngồi đây nghe con kể chuyện này nè".

 

Thông thường thì Brian chỉ nói những câu ngắn, thế nên khi nghe cháu nói một câu dài như thế làm mẹ cháu rất đỗi ngạc nhiên. Cô ngồi trên giường cháu và nghe cháu bắt đầu câu chuyện rất hấp dẫn.

 

"Mẹ ơi, mẹ có nhớ lúc con bị kẹt bên dưới cánh cửa nhà xe không mẹ? Mẹ biết không, cánh cửa quá sức nặng và con bị đau kinh khủng luôn! Con đã cố gọi mẹ, nhưng mẹ không thể nghe con được. Con đã bật khóc nhưng con bị đau không chịu nổi, mẹ ạ. Bỗng nhiên, con thấy có những con chim bay đến với con…"

 

"Những con chim bé nhỏ ư?" Mẹ cháu hỏi.

 

"Dạ đúng rồi mẹ. Những con chim nhỏ đã kêu chim chíp và bay đầy trong nhà xe đó mẹ ạ. Chúng đã chăm sóc con đó mẹ."

 

“Thật vậy sao con?"

 

"Dạ đúng vậy mẹ. Và một con chim đã bay đi gọi mẹ đến với con. Chú chim đã đến gọi mẹ để nói với mẹ rằng con bị kẹt bên dưới cánh cửa”.

 

Không khí bỗng trở nên nghiêm trang, mọi thứ đều lặng im như tờ. Thần khí đã trở nên thật vững mạnh nhưng lại nhẹ hơn cả không khí. Vợ tôi đã nhận ra rằng một đứa trẻ ba tuổi thì không thể nào có ý tưởng gì về cái chết hoặc thần linh, thế nên cháu liên tưởng đến những sinh vật đã đến với cháu như là những chú chim, bởi vì chúng ở trên không trung và bay như chim.

 

“Những con chim ấy như thế nào hả con?" Vợ tôi hỏi và Brian trả lời mẹ:

 

“Chúng đẹp vô cùng mẹ ạ. Chúng toàn một màu trắng toát. Có vài chú thì màu xanh lá và trắng, nhưng vài chú thì chỉ trắng thôi mẹ ạ".

 

"Chúng có nói gì không con?"

 

"Dạ có, mẹ ạ." Cháu trả lời. "Chúng nói với con rằng em bé sẽ tốt thôi ạ".

 

"Em bé ư?" Cô ấy hỏi, vẻ khó hiểu.

 

"Em bé đang nằm dài dưới sàn nhà xe đó mẹ". Brian nói.

 

Rồi cháu nói tiếp:

 

"Thế rồi mẹ đã chạy ra, mẹ mở cửa nhà xe, và chạy nhanh đến em bé. Và mẹ đã nói với chú chim ấy rằng hãy ở lại chứ đừng bỏ đi."

 

Vợ tôi có vẻ như sắp ngã xuống khi nghe điều ấy, bởi vì lúc xảy ra sự việc thật sự là cô ấy đã chạy ra nhà xe và đã quỳ xuống bên thân thể của Brian, rồi khi nhìn kỹ lồng ngực của cháu đã bị dập, cô ấy đã thì thầm: "Brian con ơi, con hãy ở lại với ba mẹ đi nhe con".

 

Khi vừa nghe con mình kể lại sự việc, và lặp lại những lời mình đã nói lúc đó, cô nhận thức được rằng linh hồn của cậu bé đã rời xa cơ thể, và cô ngồi đó, lặng nhìn thân xác nhỏ bé không còn sinh khí của cháu.

 

Cô ấy lại hỏi cháu:

 

"Rồi sau đó thì chuyện gì xảy ra hở con?"

 

"Những chú chim ấy và con đã bay đi xa thật xa, mẹ ạ.”

 

Cậu bé bỗng trở nên rất bồn chồn vì muốn diễn tả điều gì mà cậu không thể nói ra được. Vợ tôi cố gắng làm cho cháu bình tĩnh và vững lòng trở lại, rằng mọi việc sẽ ổn thôi. Cậu bé lại cố gắng hết sức để diễn đạt một sự việc rất quan trọng đối với bé, nhưng không thể tìm ngôn từ để nói ra được.

 

“Mẹ biết không, chúng con đã bay lên thật nhanh trên không gian đó mẹ. Và những chú chim ấy, sao mà chúng xinh đẹp quá sức, mẹ ạ. Và rồi có rất nhiều, rất nhiều chú chim như thế”.

 

Vợ tôi trở nên rất kinh ngạc. Cô ấy cảm thấy vững lòng hơn bao giờ hết, một cảm xúc vừa dâng trào mà trước đây cô chưa bao giờ có được. Brian lại kể tiếp với mẹ rằng những chú "chim" nói là cậu phải trở về để kể cho tất cả mọi người biết về chúng. Brian nói rằng các chú chim đã mang bé về nhà lại và ở đó đã có một chiếc xe cứu hỏa lớn và một xe cứu thương chờ sẵn rồi. Rồi một người đàn ông mang bé đặt lên một cái giường trắng, và chú chim cố gắng nói với người đó rằng em bé sẽ tốt thôi.

 

Câu chuyện của Brian kéo dài cả tiếng đồng hồ nữa. Brian nói là những chú "chim" ấy luôn đi theo chúng ta nhưng ta không thể thấy chúng vì ta nhìn bằng đôi mắt và ta không thể nghe chúng được, vì ta chỉ lắng nghe bằng đôi tai. Nhưng sự thật thì chúng luôn ở bên chúng ta, và ta chỉ có thể nhìn thấy chúng ở ngay chỗ này này ( bé để bàn tay lên trên tim). Chúng thì thầm những điều khiến ta chỉ hành động theo lẽ phải bởi vì chúng yêu chúng ta biết chừng nào.

 

Brian lại tiếp tục:

 

"Con có số mệnh, mẹ ạ. Mẹ cũng có số mệnh. Ba cũng có. Tất cả mọi người ai cũng đều có số mệnh cả. Chúng ta phải theo số mệnh của mỗi người và hoàn thành những lời hứa. Những "chú chim" ấy sẽ giúp ta thực hiện được những việc ấy bởi vì chúng rất đỗi yêu thương chúng ta".

 

Brian đi đến nơi nào cũng đều nói về những chú chim ấy cho mọi người biết. Và một điều rất ngạc nhiên là không một ai nhìn cháu bằng con mắt biểu lộ vẻ kinh ngạc khi cháu nói như vậy. Trái lại, họ nhìn cháu một cách trìu mến, kèm theo nụ cười. Và thật không thừa khi nói với các bạn rằng kể từ hôm đó gia đình chúng tôi không còn như xưa nữa, và riêng tôi thì luôn cầu nguyện để chúng tôi sẽ không bao giờ sống xa cách nhau như trước nữa.

 

Các bạn vừa tìm thấy được một thiên thần đang chăm chút âu lo cho bạn đó. Có những người đến với bạn, rồi cũng bỏ đi thật nhanh sau một thời gian ngắn. Có vài người trở thành bạn của bạn, và họ vẫn đồng hành với bạn trong một thời gian, để lại nhiều kỷ niệm đẹp trong tâm hồn bạn. Và chúng ta thì sẽ không bao giờ như trước nữa bởi vì ta đã có được một người bạn thật tốt!

 

Hôm qua là lịch sử. Ngày mai là một bí ẩn. Hôm nay là một món quà, Và bởi vì lý do này nên ta gọi đó là PRESENT (quà/ hôm nay)!

 

Hãy sống và tận hưởng từng giây phút, các bạn ạ. Đừng xem đây chỉ giống như đi thử áo nhé.

 

Từ một thiên thần hộ mệnh rất đặc biệt:

 

Hãy chuyển thông điệp này đến những người mà bạn yêu quý. Thiên thần hộ mệnh của bạn sẽ luôn ở bên bạn để gìn giữ bạn. Và thông điệp này do một thiên thần rất đặc biệt gởi đến bạn đó.

 

– Khuyết danh – lespasseurs

(TháiLan/NLan dịch)

“Sự thật bắt đầu bằng tưởng tượng.” Không phải là câu nói cao siêu rỗng, mà phải nghiền ngẫm rất lâu trong hệ lụy thăng trầm mới có thể cảm nhận. Đó là lý do người ta thường đố: sự thật ở đâu? Không ai thấy rõ sự thật nên nó trở thành phương tiện cho tôn giáo, mục đích cho khoa học, triết học, và giấc mơ cho văn chương nghệ thuật. Cũng là một thứ bình phong, mồi nhử, cạm bẫy trong đời sống thường nhật cho những người bình thường dễ tin.
Đêm 7/3/2025, trong khán phòng của Bowers Museum, một tiếng nói đậm chất “đài phát thanh” vang lên, dẫn dắt hàng trăm khán giả bên dưới bước vào đêm nhạc Mừng Sinh Nhật Khánh Ly 80 Tuổi. Một tháng sau, cũng tại Bowers Musem, người MC này bước lên sân khấu dẫn dắt những buổi hội luận về báo chí, văn học tại Hội Chợ Sách “Viet Book Fest” lần thứ 3 do Hội Văn Học và Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức. Cô cũng là Giám Đốc Điều Hành, người lèo lái con tàu VAALA 34 năm nay.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, đại học UC Irvine tổ chức ba sự kiện văn hóa trong ba ngày 7,8,9 tháng 5 năm 2025. Mở đầu là hội thảo “Những Câu Chuyện Từ Việt Nam Tới Hoa Kỳ - 50 Năm Lịch Sử Và Cộng Đồng”; kế đến là buổi hoà nhạc The Odyssey—From Vietnam To America của nghệ sỹ đoạt giải Emmy Vân Ánh Võ; kết thúc là buổi chiếu phim New wave của đạo diễn Elizabeth Ai. Trong ba sự kiện này, buổi hòa nhạc The Odyssey đòi hỏi sự chuẩn bị công phu, kéo dài từ nhiều tháng trước. Trên sân khấu, Vân Ánh đã nhiều lần cảm ơn những tấm lòng hảo tâm đã giúp cô đem được buổi trình diễn đến với Quận Cam, thủ phủ của người Việt tị nạn ở Mỹ.
Một tay cầm micro, tay kia cố gắng lật trang sách để giữ nó cố định, Thái Nguyễn chỉ vào hình ảnh cô tài tử Hollywood gốc Việt đang tiếp nhận những ‘hào quang ánh sáng’ của báo chí điện ảnh Mỹ, trong tà áo dài màu xanh lá cây đậm, giới thiệu về sách thiếu nhi Mai’s áo dài: “Đây là lần đầu tiên áo dài Việt Nam hiện diện trên thảm đỏ Oscar!”
Từ đó, nàng được mang tên Nữ Hoàng Chân Đất (hay Nữ Hoàng Sân Cỏ)(*). Những bước chân trần tìm về dấu vết tình yêu nguyên thủy. Những bước chân đi khâu vá lại vết thương của một thời máu xương điên loạn.
“Nếu không có tiếng hát Khánh Ly thì chúng ta có những gì, còn gì?” Nếu chỉ được chọn một câu để nói về người ca sĩ đã cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc, thì tôi xin chọn câu nói trên của MC Lê Đình Ysa trong “Đêm mừng Khánh Ly 80 tuổi” được nhóm bạn trẻ Nina Hòa Bình Lê, Ann Phong, Lê Đình Ysa, Nguyễn Lập Hậu & Jimmy Nhựt Hà... tổ chức vào tối thứ Sáu 7/3/2025 tại quận Cam, Nam California.
Người ta thường gói ghém một cuộc đời trong dăm ba trang giấy để gọi là hồi ký. Người ta cũng thường dùng thước đo của 10 năm, 20 năm, 30 năm… để hoài niệm một điều gì đó, cho dù là hạnh phúc hay mất mát. Nhưng không dễ gì để tái hiện cả một cuộc đời dài 80 năm, trong đó có lịch sử, có tình yêu, có nhân quả, có triết lý sống, có ân tình, có nghệ thuật, có tài năng… chỉ trong một đêm. Vậy mà, Đêm-Khánh-Ly-80-Tuổi, đã làm được điều đó.
Bước vào phòng triển lãm, ba bức tranh đầu tiên bên tay phải đập vào mắt người thưởng ngoạn là ba tác phẩm của họa sĩ Ann Phong: “I Told You, The Earth Is Warming Up”; “Looking Back, Looking Forward”; “If We Don’t Care For Nature, It Will Disappear.” Chọn ba tác phẩm này cho cuộc triển lãm, họa sĩ giải thích: “Các tác phẩm nghệ thuật của tôi phản ánh mối quan hệ giữa người với người; trách nhiệm mà chúng ta phải có đối với trái đất nơi chúng ta đang sống. Thật đau lòng khi chứng kiến ​​thiên nhiên bị tàn phá bởi lòng tham và sự thiếu hiểu biết của con người. Có vẻ như khi chúng ta càng làm cho cuộc sống của mình trở nên tiện nghi, thì chúng ta càng tạo ra nhiều ô nhiễm hơn; càng làm cạn kiệt tài nguyên của trái đất một cách bất cẩn hơn…”
Quý bạn yêu nhạc muốn ủng hộ đêm nhạc Mắt Nâu với những tình khúc của Hoàng Tử Bé - Jayden Nguyễn tại Coffee Factory (15582 Brookhurst St, Westminster, CA 92683) vào ngày Lễ Tình Nhân, Thứ Sáu, 14 tháng 2, xin vui lòng nhắn tin đến 714-592-8941 để đặt vé.
Tuyết rơi như lông ngỗng, như hoa rụng tùng chùm, bám trên nóc xe, trắng xóa mặt đường và tan dưới lằn bánh xe cán ngang. Hơi lạnh len cả vào chân tóc. Mùa Đông thật sự đã đến.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.