Hôm nay,  

Sáng Tác Khi Chụp Hình

01/05/202600:00:00(Xem: 178)

Mỏi Thì Năm Chơi_Photo Thận Nhiên
Mỏi Thì Nằm Chơi – Photo Thận Nhiên
 
Khi ánh sáng trở thành ngôn ngữ

Nhiếp ảnh không còn là việc ghi lại thế giới như nó tồn tại. Trong thời đại đương đại, máy ảnh đã trở thành một công cụ tư duy, một phương tiện để người cầm máy đặt câu hỏi, phản biện, và kiến tạo ý nghĩa. Mỗi lần bấm máy là một lần người chụp lựa chọn: lựa chọn cái gì được nhìn thấy, cái gì bị cắt ra ngoài khung hình, khoảnh khắc nào xứng đáng tồn tại mãi mãi. Đó là một quyền lực nhỏ nhưng đầy tính triết học.

Người ta thường nghĩ, nhiếp ảnh là nghề của con mắt. Nhưng thực ra, nó là nghề của sự chú ý. Nhiếp ảnh gia người Pháp Henri Cartier-Bresson từng nói về "khoảnh khắc quyết định", nhưng thế hệ nhiếp ảnh gia hôm nay đã đi xa hơn: họ không chờ khoảnh khắc, họ tạo ra nó, hoặc họ cố tình phá vỡ nó để lộ ra cái gì đó thật hơn bên dưới.

Kiến thức mới của thời đại số

Nhiếp ảnh đương đại được định hình bởi một nghịch lý thú vị: công nghệ ngày càng hoàn hảo hơn, nhưng các nhiếp ảnh gia giỏi lại ngày càng tìm cách làm cho ảnh trở nên kém hoàn hảo hơn. Các kỹ thuật như grain thô, bokeh cố ý, hay bố cục nghiêng ngả không còn là lỗi mà là phong cách. Sự không hoàn hảo trở thành ID về nghệ thuật của nghệ sĩ.

Một xu hướng quan trọng khác là nhiếp ảnh tài liệu mang tính chủ quan. Thay vì giả vờ khách quan, người chụp hôm nay công khai thừa nhận, họ có quan điểm, có vị trí đứng, có cảm xúc. Dự án ảnh của nhiếp ảnh gia người Mỹ Nan Goldin về cộng đồng LGBTQ+ và khủng hoảng opioid là ví dụ tiêu biểu: những bức ảnh đó không cố gắng "trung lập", chúng rõ ràng là lời kêu cứu, lời yêu thương, và lời cáo trạng cùng một lúc.

Ngoài ra, nhiếp ảnh điện thoại đã tạo ra một nhánh thẩm mỹ hoàn toàn mới. Camera nhỏ, thuận tiện, luôn trong tay, khiến người chụp ghi lại những khoảnh khắc riêng tư, nhỏ bé, không được dàn dựng. Có một sự trung thực đặc biệt trong những bức ảnh chụp bằng điện thoại mà máy ảnh chuyên nghiệp đôi khi không đạt được, bởi vì không ai "chuẩn bị tinh thần" khi thấy ai đó rút điện thoại ra.

Ý thức trong từng bước chụp

Người chụp ảnh nghiêm túc không đứng trước cảnh vật rồi bấm máy. Họ đặt câu hỏi trước: Tôi đang đứng ở đâu trong câu chuyện này? Tôi là người quan sát, người tham gia, hay người can thiệp?

Ý thức về góc nhìn là nền tảng. Chụp từ trên cao tạo cảm giác quyền lực và kiểm soát. Chụp từ dưới lên tạo cảm giác nhỏ bé hoặc ngưỡng mộ. Chụp ngang tầm mắt tạo sự bình đẳng, đồng hành. Đây không chỉ là kỹ thuật, đây là lập trường đạo đức của người cầm máy.

Ánh sáng, trong nhiếp ảnh đương đại, không chỉ là điều kiện kỹ thuật mà là nội dung của ảnh. Ánh sáng buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ không chỉ chiếu lên khuôn mặt, nó mang theo cả ký ức, cả nỗi cô đơn, cả sự bình yên. Người chụp giỏi biết chờ ánh sáng như chờ một người quan trọng xuất hiện đúng giờ.

Bố cục không phải là quy tắc cứng nhắc. Quy tắc một phần ba (rule of thirds) tồn tại để bị phá vỡ đúng lúc, đúng chỗ. Đặt chủ thể vào trung tâm tuyệt đối có thể tạo ra sự đối diện trực tiếp, thậm chí là căng thẳng, mà không quy tắc nào dạy được. Điều quan trọng không phải là biết quy tắc, mà là biết tại sao mình tuân theo hoặc phá vỡ nó.

Tâm lý người chụp và người được chụp

Đây là chiều kích ít được nói đến nhưng lại quyết định rất nhiều đến chất lượng của ảnh.

Người chụp mang theo toàn bộ thế giới nội tâm của mình vào khung hình. Một người đang buồn sẽ nhìn thấy bóng tối khác với một người đang hạnh phúc, dù đứng trước cùng một cảnh. Đây không phải lý thuyết lãng mạn: các nghiên cứu tâm lý học về nhận thức thị giác đã chỉ ra rằng trạng thái cảm xúc ảnh hưởng trực tiếp đến những gì chúng ta thực sự "thấy". Nhiếp ảnh gia giỏi không cố gắng loại bỏ cái chủ quan đó, họ học cách hiểu nó và làm việc với nó một cách có ý thức.


Tâm lý người được chụp lại là một câu chuyện khác hoàn toàn. Khi có máy ảnh hướng vào, con người thay đổi. Một số người co rút, dựng lên mặt nạ xã hội, trở nên không còn là chính mình. Số khác lại ngược lại: trước ống kính, họ được phép trở thành phiên bản mà họ muốn thế giới thấy. Cả hai đều là sự thật, chỉ là những lớp sự thật khác nhau.

Nhiệm vụ của người chụp chân dung là tạo ra một không gian tin cậy đủ để người đối diện hạ thấp cái mặt nạ đó xuống, ít nhất là một khoảnh khắc. Điều này đòi hỏi không phải kỹ thuật, mà là sự hiện diện thực sự, lắng nghe thực sự, và đôi khi là im lặng đúng lúc. Nhiếp ảnh gia người Đức August Sander đã dành cả đời chụp chân dung người Đức đầu thế kỷ 20, và điều làm cho những bức ảnh đó vượt thời gian không phải là ánh sáng hay bố cục, là cảm giác  xho thấy mỗi nhân vật đều được nhìn nhận với phẩm giá.

Trong nhiếp ảnh đường phố, mối quan hệ tâm lý này còn phức tạp hơn. Người chụp là kẻ ngoài cuộc, đôi khi là kẻ xâm phạm hoặc bị xâm phạm. Ranh giới giữa ghi lại và can thiệp, giữa quan sát và rình mò, luôn mong manh và cần được người cầm máy suy nghĩ nghiêm túc.

Kết quả của một bức ảnh là gì

Câu hỏi này nghe có vẻ đơn giản nhưng lại rất thú vị. Kết quả của một bức ảnh không phải là một mớ hình ảnh lưu trong máy tính.

Một bức ảnh thành công tạo ra một khoảng trống trong người xem. Không phải khoảng trống của sự thiếu hụt, là khoảng trống để suy nghĩ và cảm nhận tiếp tục vận động sau khi mắt đã rời khỏi ảnh. Những bức ảnh tốt nhất không giải thích mình, chúng đặt câu hỏi.

Kết quả của một bức ảnh còn là ký ức được định hình lại. Khoa học thần kinh cho biết ký ức con người không phải là bản ghi trung thực mà luôn được tái cấu trúc mỗi lần nhớ lại. Khi một bức ảnh tồn tại, nó dần thay thế ký ức gốc, trở thành "cái đã xảy ra" trong tâm trí chúng ta. Đây là quyền lực đáng sợ và đáng trân trọng của nhiếp ảnh, đặc biệt trong nhiếp ảnh gia đình và nhiếp ảnh xã hội.

Ở cấp độ xã hội, kết quả của một bức ảnh có thể là thay đổi nhận thức tập thể. Bức ảnh em bé Alan Kurdi nằm trên bãi biển năm 2015 đã làm thay đổi cuộc tranh luận về người tị nạn ở châu Âu theo cách mà hàng nghìn bài báo không làm được. Đây không phải là phép màu của hình ảnh, đây là bằng chứng xác nhận khi ánh sáng, bố cục, thời điểm, và nhân văn hội tụ đúng chỗ, nhiếp ảnh trở thành sức mạnh lịch sử.

Điều tôi tin về nhiếp ảnh

Theo tôi, nhiếp ảnh đương đại đang hiện diện với nỗi ưu tư của nghệ thuật chụp:

- Chưa bao giờ ảnh được chụp nhiều đến như vậy.
- Chưa bao giờ một bức ảnh được cơ hội nhiều người xem như ngày nay.

Người ta rà qua hàng trăm ảnh mỗi ngày trên mạng xã hội mà không dừng lại. Điều này không có nghĩa là nhiếp ảnh đang rối, nó có nghĩa là tiêu chí của một bức ảnh thực sự đáng nhìn đang được trình diễn ở mức cao độ hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời là một cơn lũ lãng quên.

Trong môi trường đó, điều làm cho một bức ảnh sống sót không phải là kỹ thuật xuất sắc hay thiết bị đắt tiền. Điều làm cho nó sống sót là sự thật. Không phải sự thật theo nghĩa tài liệu, sự thật theo nghĩa cảm xúc: cảm giác rằng người cầm máy thực sự có mặt ở đó, thực sự nhìn thấy điều gì đó, và thực sự muốn chia sẻ với người khác.

Máy ảnh không sáng tạo. Người cầm máy mới sáng tạo. Và sự sáng tạo đó bắt đầu không phải khi ngón tay chạm nút bấm, mà khi người chụp đặt câu hỏi: tôi đang thực sự nhìn thấy gì, và tại sao điều đó quan trọng với tôi?

Ngu Yên
 

Ngày triển lãm: từ 28 tháng 8 đến 25 tháng 10, năm 2026 Tiếp tân khai mạc: Thứ Bảy, 29 tháng 8, 11am - 2pm RSVP: https://bit.ly/MakeitHomeReception Huntington Beach Art Center 538 Main St, Huntington Beach, CA 92648 Giờ mở cửa phòng triển lãm: Thứ Ba: 12pm-8pm; Thứ Tư và thứ Năm: 12pm-6pm; từ Thứ Sáu đến Chủ Nhật: 12pm-5pm
LTS: Buổi Ra Mắt Các Tuyển Tập Thơ, Truyện, Nhạc, Phê Bình Văn Học của Ngu Yên sẽ được tổ chức tại Little Sài Gòn vào chiều Chủ Nhật, 23 tháng 8, lúc 3:30 giờ chiều tại Coffee Factory. Việt Báo và Ngu Yên thân mời quý văn hữu, thân hữu, độc giả đến tham dự, gặp gỡ và hội thoại với tác giả. Trong loạt bài viết sắp tới về chương trình RMS, Vũ Tiến sẽ lần lược giới thiệu những cuốn sách mới sắp "trình làng". Mời bạn đọc cùng bước vào trang sách với bài thứ nhất, về Làng Sơn Dầu.
Tôi được họa sĩ Paulina Đàm tặng một tập sách ảnh có tên Purple Skies gồm 21 bức tranh trừu tượng biểu hiện của cô, và một số bài thơ của các tác giả xen kẽ với tranh mang tính minh họa ý nghĩa các bức tranh này. Tôi quen biết họa sĩ Paulina không lâu, và cũng chưa từng có dịp xem tranh của cô. Tuy nhiên, dẫu tập sách ảnh có những hạn chế trong việc trình bày tranh nhưng với tôi đấy cũng là một kiểu triển lãm bỏ túi, và tôi rất thích thú với những tấm tranh đặc trưng trừu tượng biểu hiện (abstract expressionism) này của Paulina. Tôi không phải là người phê bình hội họa mà chỉ là kẻ thích xem tranh thế thôi. Nghệ thuật ngoài hình thái văn học, âm nhạc, tôi đặc biệt thích thú tranh vẽ, và lúc nào cũng mang đầy ắp tâm trạng của kẻ khao khát một chân trời mỗi khi được xem tranh.
Andrew Lloyd Webber, người được xem như nhà soạn nhạc thành công nhất của sân khấu nhạc kịch hiện đại, nay lại tìm đến một đề tài nghe qua tưởng chừng đã quen: câu chuyện bức Mona Lisa một lần âm thầm rời khỏi Louvre rồi bặt vô âm tín suốt hơn hai năm trời. Khán giả yêu nhạc kịch đã thuộc nằm lòng những “giấc mộng giữa ban ngày” của Lloyd Webber: hồ nước ngầm dưới Nhà hát Opera Paris, bầy mèo Jellicle mong được bước sang cõi Heaviside, hay vị pharaoh Ai Cập cất tiếng ca như Elvis nói mộng. Nay, thay vì những nhân vật hư cấu, ông muốn kể chuyện một hình ảnh thật. Với dự án mới, ông quay sang một “biểu tượng thị giác” quen thuộc, thay vì những nhân vật hư cấu, ông muốn kể chuyện một hình ảnh thật, nhưng đã hóa biểu tượng đến mức gần như siêu thực: nụ cười Mona Lisa.
Ngày 31 tháng 5 năm 2026, nhằm ngày Rằm tháng 4 năm Bính Ngọ, là ngày Lễ Phật Đản, kỷ niệm ngày đức Phật Thích Ca Mâu Ni sinh ra đời cách nay 2650 năm tại nước Ca-tỳ-la-vệ ở phía bắc Ấn Độ. Ngày đức Phật ra đời đánh dấu một cột mốc lịch sử quan trọng trong thế giới của chúng ta, bởi vì đức Phật là người đã mở toang cánh cửa tự do cho nhân loại. Nạn kỳ thị giai cấp trong xã hội Ấn Độ thời Phật rất phổ biến và khắc nghiệt. Giai cấp tăng lữ Bà-la-môn đứng trên đỉnh xã hội vì nắm độc quyền tâm linh và tế tự theo truyền thống thánh điển Vệ-đà. Chỉ có giai cấp Bà-la-môn mới có được quyền mặc khải từ thần linh để giảng giải và thực hành lễ nghi tế tự. Tiếp theo là giai cấp Sát-đế-lợi thuộc thành phần vua chúa quan quyền, rồi tới giai cấp Phệ-xá là thành phần làm ăn buôn bán và lao động, và sau cùng là giai cấp Thủ-đà-la là thành phần công dân hạng tư và bị đối xử như nô lệ. Nhưng đức Phật không thừa nhận sự phân biệt và kỳ thị giai cấp đó khi Ngài nói rằng con người sinh ra vốn bình đẳng như
Bức Mona Lisa của Leonardo da Vinci sẽ được đưa sang một không gian trưng bày riêng tại Viện Bảo Tàng Louvre, trong một kế hoạch đại trùng tu lớn nhằm giảm cảnh chen chúc, tăng an ninh và sửa chữa hạ tầng tại viện bảo tàng đông khách nhất thế giới. Theo Christian Thorsberg, viết trên Smithsonian Magazine ngày 19 tháng 5 năm 2026, giới chức Pháp vừa chọn nhóm kiến trúc sư quốc tế đảm trách công trình được mô tả như một “thời Phục Hưng mới” cho Louvre. Dự án có thể tốn tới $1 tỷ, với mục tiêu giải quyết tình trạng quá tải kéo dài nhiều năm qua.
Lebanon, nơi dân số ước tính năm 2021 là 5,592,631 người, trong đó 95% là sắc tộc Ả Rập, 4% là sắc dân Armenian, 1% các sắc dân khác. Nhưng chính tôn giáo dị biệt cũng là một cội nguồn chia rẽ: 28.7% theo Hồi giáo Sunni, 28.4% Hồi giáo Shia, 0.6% các hệ phái Hồi giáo khác; 22% Công giáo hệ Maronite, 8% Chính thống giáo Hy lạp, 5.2% theo đạo Druze, 1% Tin lành Phúc âm, và còn lại là các tôn giáo khác. Lịch sử hiện đại của Lebanon là một quá trình chuyển mình từ hình ảnh “Thụy Sĩ của Trung Đông” sang một quốc gia được định hình bởi sự kiên cường giữa bối cảnh sụp đổ toàn diện của hệ thống. Được lập quốc vào năm 1920 với tên gọi Đại Lebanon dưới sự ủy trị của Pháp, quốc gia này đã giành được độc lập vào năm 1943. Hệ thống chính trị độc đáo của đất nước—dựa trên “Hiệp ước Quốc gia” về chia sẻ quyền lực giữa các giáo phái—ban đầu đã kiến tạo nên một thời kỳ hoàng kim của sự thịnh vượng về văn hóa và tài chính. Sự ổn định này đã tan vỡ vào năm 1975 với sự bùng nổ của cuộc Nội chiến kéo dài
Có những bài hát viết để ru người ngủ. Có những bài hát viết để kể chuyện tình. Và có những bài hát viết để không ai có thể quên. Thời Hoàng Hôn Của Ý Niệm của Hà Thúc Sinh là ca khúc để nhớ, nhưng không phải vì nó đẹp đến mức người ta không thể quên, mà vì nó đau đến mức người ta không thể không nhớ. Đây là một bài hát mà nghe xong, người ta không muốn nghe lại, nhưng không thể nào xóa được khỏi tâm trí. Đây là loại nghệ thuật mà Adorno đã từng nói tới khi ông viết về văn học sau Auschwitz: nghệ thuật không còn để mua vui, mà để làm chứng cho những điều đáng lẽ ra không nên xảy ra.
Mới ngày nào chỉ là một ý tưởng, vậy mà VAALA Viet Book Fest năm nay đã bước vào năm thứ Năm.
Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại bắt đầu rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời, bọn người chiến thắng vẫn chưa vừa lòng!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.