Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh.
Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
HAN KANG
Mùa Đông Qua Gương (Trích đoạn)
Nhìn vào đồng tử ngọn lửa.
Màu xanh lam
con mắt hình trái tim
nóng bỏng, rực rỡ
bao quanh nó
ngọn lửa bên trong màu cam
nhấp nháy
bao quanh lần nữa
ngọn lửa bên ngoài hơi trong suốt
sáng mai, buổi sáng em
khởi hành đến thành phố xa nhất
sáng nay
con mắt xanh của ngọn lửa
nhìn xuyên qua đôi mắt em.
…
Bên trong tấm gương mùa đông đang chờ đợi
Một nơi lạnh lẽo
Một nơi tột cùng giá lạnh
Lạnh đến nỗi
mọi vật không thể run rẩy
khuôn mặt (từng đóng băng) của anh
không thể vỡ tan
Em không đưa tay ra
anh cũng
không muốn đưa tay ra
Một nơi lạnh lẽo
Một nơi mãi lạnh giá
Lạnh đến nỗi
đồng tử không thể dao động
mí mắt
không biết làm sao khép lại (với nhau)
Bên trong gương
mùa đông đang chờ đợi và
Bên trong gương
Em không thể tránh khỏi đôi mắt anh và
Anh cũng không với tới.
Họ nói rằng chúng ta sẽ bay cả ngày.
Gấp chặt hai mươi bốn giờ nuốt vào miệng và
đi vào gương họ nói.
Khi em dỡ hành lý trong một căn phòng ở thành phố đó
Em nên dành thời gian rửa mặt.
Nếu nỗi đau khổ của thành phố này âm thầm ập đến
Em sẽ âm thầm tụt lại phía sau và
khi anh không nhìn vào nó trong khoảnh khắc
hãy dựa vào lưng gương lạnh giá
hát nghêu ngao một cách vô tư.
Cho đến khi, đã gấp chặt hai mươi bốn giờ
và khạc nhổ ra bằng lưỡi nóng
anh quay lại nhìn em
…
NGUYỄN MAN NHIÊN chuyển ngữ từ bản dịch Anh ngữ “Winter through a Mirror” của Sophie Bowman trên tạp chí Modern Poetry In Translation số 3/2016.
NGUYỄN LƯƠNG VỴ (1952-2021) Bài Ca Tuyết Số 30
tay xòe
một nạm tuyết
nư
mở ra thiên địa
bay vù thế nhân
biến ảo đôi
tiết tấu. gần
mà trường thanh vọng
từ đơn. rung. gầy
trân mình
trong mỗi phút giây
lên căng mã vỹ
réo bầy sâm thương
đoan khúc
từ bấy dặm trường
đêm xanh
lòng bạc
trắng
tường vôi
câm
Nguyễn Lương Vỵ
2. 2011
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Nói Với Mình
Thôi đành về "giỗ" giấc mơ còng gió biển kia có cạn bao giờ mà chờ viên tịch bão giông? Khắc khoải gần nửa đời chờ nỗi đau phân huỷ chăm bón mầm hi vọng đâu ngờ cằn cỗi tương lai? Về thôi trời có chật bao giờ mà mơ chạm tới vầng trăng viên mãn? tháng ngày thương vay khóc mướn vật vờ sa mạc đời vẫn bặt tăm bóng hình ốc đảo! Về thôi mùa đông có hết lạnh bao giờ mà mơ mái nghèo nụ cười mẹ già khởi nắng đêm cô tịch có khi nào không quạnh vắng mà mơ tâm tư tìm thấy một chân trời?
Trương Đình Phượng
NGUYỄN ĐẠT
Tới Rừng Bất Chợt
Tôi trở lại khu rừng dù bất chợt
Kiếm tìm chi chưa rõ kiếm tìm chi
Chiều vĩnh viễn có lớp mù xám nhạt
Có giọt sương xuống vội để tan đi.
Rừng có tỏ sau hồi mờ mịt ấy?
Cỏ có hoang vu ngút dấu chân người?
Em có nhớ đã bao mùa trôi chảy?
B’Lao Xanh ken mấy bận u hoài?
Tôi trở lại kiếm tìm dù vô vọng
Thung lũng dưới kia vừa ngập gió đồi
Rừng bất chợt cùng buổi chiều kín đọng
Chiếc áo choàng ai vừa phủ vai tôi.
Nguyễn Đạt (V-2013)
BEI DAO (BẮC ĐẢO)
Đi Vào Sương-Mù-Như-Mưa
Mây đen, ấy những giờ bồng bềnh.
Chim tán loạn bay mọi hướng.
Những đường nét xanh nghiêng dốc
Quất roi vài những cây sẫm màu
Như thể quất ngàn cái gậy
Và ngàn trái tim kẻ già nua.
-Tim, đâu là nhà
Đâu là mái?
Cỏ vừa nức nở vừa say.
Gió nói cùng mưa. Có lần ngươi
Là nước. Và nói cùng nước sẽ trở về.
Rồi mưa gom lại những mũi gươm đầu
Và chảy thành suối thàng sông.
Trên giá băng, tia chớp im lặng khiến
Bãi ngầm sâu lui dần trong tiếng nổ
Rồi đột ngột khép.
CÙ AN HƯNG Dịch từ bản Anh-dịch của Bonnie S. MacDougall, trong tập thơ “The August Sleepwalker”, Anvil Press Poetry Ltd, 1988
ĐỖ HỒNG NGỌC
Tuyết
Tuyết bay
Bay nhẹ
Phố tàu
Gió co
Ro lạnh
Phố
Đìu hiu
Theo.
Đỗ Hồng Ngọc
Boston, 1993
TRẦN NGỌC DIỆP
Đừng Khóc Khi Nhóm Bếp
mùa đông mở những chiếc hộp
một hàng cây ánh sáng
một cánh cửa gỗ
nàng kéo rèm
trút gió
ngân rung khúc Giáng sinh
hay mê hoặc kiểu híp – hóp
nàng nằm co
trông như con mèo phơi nắng
xuôi như tiếng vọng
làm dấu thánh thầm một cái tên
cây thánh giá, cổ và chiếc xương đòn
thật hợp lý
thách thức thời gian
căng lên những sợi gân tay
trắng thêm vài sợi tóc
nhưng sẽ không ai thấy nàng khóc
khi nhóm bếp
những lớp bụi tội lỗi
xưng tội màu men sứ xanh lơ trên chạn
nàng nghe lời kinh cất lên từ những trang thơ
rơi xuống chiếc giường đầy lông vũ
những chiếc gối trẻ con
thơm mùi bánh nướng và tiếng lục lạc
nàng hợp lý
hay thách thức thời gian
lơ lửng
giọng chuông
trên đôi giày cao gót
họ
những người đàn ông không biết
làm gì trước sự im bặt tiếng chuông.
Trần Ngọc Diệp
TRỊNH THANH THỦY
Thung Lũng Lửa
Biêng biếc làm sao chàng mây
vừa nhặt được màu xanh của ký ức
đánh mất sau cơn giông đêm qua
cùng vầng dương ửng hồng sau vách đá
khoan thai cài nắng mai
vào xuân
Gió cũng đẩy tiếng gào sắc lạnh tàn đông
xuống lũng thấp
đưa những cánh chim về miền ấm áp
có cây thơm lành lũng lĩu quả
và không quên
lăn tăn rải sóng xuống mặt hồ
đang in bóng nụ cười selfie
làm dáng của thần thái dương
Bầy sơn dương cũng chợt tỉnh cơn mơ
ngẩn ngơ nhìn những chồi xanh nhưng nhức
gọi mời trong sương sớm
tinh khiết đến lạ thường
giữa những mảng băng tan
chiếc mũi bạc chú hải cẩu long lanh sáng
Đá vẫn ngủ đứng, ngủ nằm
ngủ nghiêng, giấc động
tai mơ hồ nghe lời gió hát
bài trường ca kể chuyện chàng lãng tử
ngủ quên trong Thung Lũng Lửa
hoá chim phượng hoàng lông đỏ sẫm
bay lên từ một đám tro tàn
Trịnh Thanh Thủy
VÂN THUYẾT
Âm Thanh Mù Lòa
Mùa đông buốt lạnh
Những âm thanh mù lòa
Chống gậy lang thang trên hè phố vắng
Những chiếc lá mùa đông
Rơi rụng… chúng quấn quýt bên nhau
Không muốn rời xa tình bạn
Từ thủa chúng mới được sinh ra
Gió bụi trần rơi vãi… làm thời gian buồn
Sóng thủy triều
Sụp đổ bên vách đá chênh vênh.
Vân Thuyết
Hà Nội, 2021
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
Ô Cửa Sổ Mùa Đông
Ô mầu xám
Giam tôi. Ánh nhìn lạnh
Đóng băng
Ý nghĩ cùng ước mơ
Có tiếng chim đêm rúc khẽ
Niềm bí ẩn trong ngực bật ra. Thổ lộ…
Có tiếng xào xạc mơ hồ
Như nỗi trắc ẩn của thời gian
Trên con đường ẩm ướt
Những ồn ào gây rối
Đã biến mất sau bức tường say ngủ
Co ro. Đêm
Một ngày. Tro tàn của ký ức
Dường như
Trong run rẩy lặng lẽ
Của chiếc khăn quàng bỏ quên từ hôm qua
Thành niềm an ủi cuối cùng cho những cành cây trơ trọi
Mùa Đông cúi đầu. Nhẫn nhịn
Ngậm tăm những cơn mưa suy tưởng
và ngôn từ lạnh giá
Mùa Đông biết rằng
Cách ra đi đẹp nhất
Là tiếng thở dài
Trong tin vui hào phóng của trái tim
Mầm sống những chồi non
Cựa quậy
Và tất cả biết rằng
Có một điều đầy màu sắc
Đã sinh ra
Ô màu xanh
Trám tôi
Vào khung cửa mở
Nguyễn thị Khánh Minh
VŨ HOÀNG THƯ
Đông
tôi êm ả
trắng mùa bông
hồ trở lạnh
phủ mền đông giữa ngày
con mắt xưa
chảy tuyết này
ướm lời khe lảnh nụ hây xuân mầm
trong hơi hướm
bạch hương trầm
đốt lò khươi ấm muôn phần lửa mê
tôi nghi hoặc
lạnh hàn về
giữ hồn nắng
giữa trăm bề nước xao
cuộc vui chào
hạc vút cao
cánh bay bổng
hình dung nào cõi xa
lọn tóc vương
sương tuyết pha
vết chim nhớ
lời đông ca lậm chìm
nghe xa xăm
niềm lặng thinh
lạnh âm thâm áo cõi mình hàn cư
Vũ Hoàng Thư
HOÀNG XUÂN SƠN
Đông Khúc Rời [ phố đến. và về ]*
Nguội rồi lạnh cả hai vai lạnh thêm một tép than ngoài chân mây lửa vui chẳng nhóm đêm này nên câu hàn thử [rạc] gầy như xưa nhạc treo một phiên âm hờ lặng im của đất mù mờ của cây đèn trôi về phía chân mày giật mình kiếp bạc lung lay bóng nhòa
Năm nay mình lại đi xa trốn mùa tuyết giá khóa nhà. cách ly mình đi cứ đi và đi mình đi tìm một chút gì mong manh đẹp như hoa ở trên cành nhẹ như tiếng hót vàng anh bên trời
Em hãy nhìn tuyết đang rơi rồi mường tượng bao nhiêu lời thở than đất trời nào lượn quay ngang cuộc đời nào rồi lan man dấu người vệt chim đã tắt cuối trời tuyết ơi, còn chút gọi mời dương quang
Cho nhân dân tôi, thức dậy trong bóng tối, những người hát bài ca im lặng, những người than thở trong im lặng, những người nổi giận trong im lặng, những người yêu nhau trong im lặng, lời cầu Nguyện cho nhân dân tôi, những người đi trên đường, chạy tất bật từ sáng đến tối, cho bữa ăn của người nghèo đói, hít thở khói và bụi, những người già trước tuổi, những người không bao giờ biết hát, những người không bao giờ biết cười, những người không bao giờ biết nói dối
Houston mùa hè nóng có thể nướng thịt trên mui xe hơi./ Họa sĩ bò dưới đất vẽ chân dung kiếm tiền đổi rượu./Nàng mẫu ngồi khép hở y phục lả lơi./ Đường nét sắc màu bỗng dưng tơi bời khung bố, trời đất sẽ vô cùng phẫn nộ, nếu đàn ông không thích đàn bà, nếu bàn tay cứ chăm chú vẽ./ Tao không kể hết chuyện để người đọc tự đoán. Xe cứu thương chuẩn bị hụ còi. Bác sĩ xuất hiện. Mày ôm bức tranh nằm thoi thóp . /Tao thấy hết từ đầu qua khe cửa phía sau.
Những bài thơ xuất sắc của Giáng Vân nằm ở biên giới giữa điều có thể nói và điều không thể nói ra. Thơ chị có nhiều đề tài, tình yêu, suy tư lịch sử, những xúc động mới về thế giới hiện nay. Đó là một loại thơ sâu kín, cắm rễ trong vùng tối đen của tiềm thức, nhưng hướng về phía ánh sáng. Giáng Vân không ngần ngại nói về sự bế tắc, sự cùng đường của xã hội, cái chết và sự diệt vong của con người. Trong tập thơ gồm 36 bài, những mảng tối được thấy rõ, sự buồn rầu, lo lắng, cảm giác phẫn nộ, nhưng chị nói nhiều hơn đến sự vượt qua. Chị tin vào tâm hồn. Thơ chị có hai nguồn mạch: những câu chuyện riêng tư và những nỗi lo âu của thời đại mình. Chị có những bài thơ đi tới chỗ tận cùng, nơi giao điểm của hai niềm cảm hứng, đó là một kiểu thơ trữ tình thời sự hiếm gặp hôm nay.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước?
Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh?
Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh?
Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài?
Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên?
Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh?
Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn.
Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.