Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 475)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

• Trung Quốc Soán Ngôi ‘Siêu Máy Tính’ Của Mỹ • Cộng Hòa Thượng Viện Cho Rằng Đến Lúc ‘Bắt Trump Nhìn Vào Thực Tế’ • Tòa Chặn Chính Quyền Trump Dùng Hệ Thống SAVE Trong Bầu Cử • Thượng Viện Thông Qua Dự Luật Về Khả Năng Chi Trả Nhà • Trump Dọa Kiện ABC News Vì Đưa Tin Về Hồ Phản Chiếu • Ngũ Giác Đài Xin Quốc Hội $80 Tỷ Cho Cuộc Chiến Iran • Hàng Triệu Con Ong Bay Ra Ngoài Sau Khi Xe Truck Bị Lật • Nổ Súng Ở Thư Viện Northern California, 2 Người Chết, Nghi Phạm Bị Bắt • Iran Bác Bỏ Kế Hoạch Cho Thanh Tra Viên Nguyên Tử Trở Lại Tehran • Đại Sứ Iran Tại LHQ: ‘Iran Quyết Định Các Sử Dụng Số Tài Sản Được Giải Tỏa’ • Chính Quyền Trump Tăng Lệ Phí Nhập Tịch Hoa Kỳ Lên 75%
Số lượng Phật tử đang suy giảm tại Nhật Bản và một số quốc gia châu Á khác, bao gồm cả Việt Nam. Điều này đặt ra một câu hỏi quan trọng: Làm thế nào để vực dậy sức sống của Phật giáo và làm sao để truyền tải Phật pháp đến các thế hệ mai sau?
Theo tin báo Ohio Capital Journal và Alternet: Một bang của đảng Cộng hòa sắp mất 51.000 việc làm và 5,3 tỷ USD — do chính sách của ông Trump. Theo một phân tích mới, tiểu bang Ohio sẽ mất 51.000 việc làm và 5,3 tỷ USD từ nền kinh tế của tiểu bang vào năm 2029.
- San Jose: cảnh sát thu hồi được bức tượng lính VNCH bị trộm ra khỏi Vườn Cộng đồng Di sản Việt Nam. - World Cup hôm nay đá 5 trận. Thiên tài bóng đá Messi trong đội Argentina, sẽ đá kình với đội tuyển Áo lúc 10 giờ sáng giờ California, xem miễn phí ở 2 đài Fox và Telemundo. - Trump chụp mũ báo NYT là "phản quốc" vì dám viết Trump thua trận Iran. Trump nói Mỹ thắng lớn vì quân đội Iran đã tiêu tùng, 2 tầng chỉ huy Iran đã bị giết, tàu dầu đang qua eo biển, thị trường chứng khoán Mỹ tăng vọt. Trump nói sẽ kiện NYT đòi bạc tỷ đô. - Thủ tướng Qatar: bản ghi nhớ giữa Mỹ-Iran là chìa khóa đàm phán cho hòa bình. Iran đồng ý cho quốc tế vào kiểm soát uranium. - PTT Vance: gỡ phong tỏa tài sản Iran để giúp dân thường Iran, mua nông sản Mỹ, không phải tài trợ các nhóm vũ trang, thỏa thuận do các nước khu vực xin Mỹ dàn xếp để hòa bình lâu dài, quốc tế sẽ vào kiểm tra hạt nhân Iran. - Israel đang cân nhắc tuyên bố rút quân biểu tượng ra khỏi Lebanon. - Thủ tướng Anh Keir Starmer thông báo
Trong lượt trận thứ nhì vòng bảng ở các bảng E,F,G,H vào ngày 20 và 21/06 có nhiều trận đấu hấp dẫn. Đội Nhật chứng tỏ đẳng cấp không còn ở khu vực Châu Á mà cả trên thế giới, trong khi phong độ của đội Hòa Lan có vẻ như sẵn sàng cho trận chung kết.
Theo tin của Daily Beast: Bà Tulsi Gabbard đối mặt với những cáo buộc gây sốc về việc dính líu tới một giáo phái bí ẩn. Có vẻ như vị giám đốc tình báo quốc gia từng được Donald Trump bổ nhiệm (và sau đó bị cách chức) đã trung thành với thủ lĩnh của một giáo phái tôn giáo – vốn bị coi là một "giáo phái cực đoan" (cult) – hơn là trung thành với chính Tổng thống Trump.
Theo tin đài KTLA: Bị một nhóm truy sát bằng mã tấu, một người đàn ông chạy bộ ra phố Bolsa rồi bị 2 xe tông chết. Bản tin cho biết người đàn ông này bị hành hung dã man bằng mã tấu trước khi bị hai xe đâm chết trong vụ tai nạn rồi bỏ chạy tại Quận Cam.
Ngày Lễ Thân Phụ đang đến gần. Với nhiều người, đây là dịp để nhớ về cha mình: người đã hy sinh thầm lặng, đã làm việc cực nhọc để nuôi dưỡng gia đình, đã dạy cho chúng ta những bài học đầu tiên về trách nhiệm, lòng trung thực và nghị lực sống. Đền ơn cha mẹ là một tình cảm tự nhiên của người con. Đó là những lời tri ân, những việc làm hiếu kính, và sự chăm sóc khi cha mẹ tuổi già sức yếu. Thế nhưng, theo lời dạy của Đức Phật, báo đáp công ơn cha mẹ là một việc vô cùng khó khăn, khó đến mức hầu như không ai có thể nói rằng mình đã làm trọn vẹn.
Theo tin Fox News: Dân Biểu Đảng Dân chủ từng kiện để gỡ bỏ tên ông Trump khỏi Trung tâm Kennedy (Kennedy Center) nay cho rằng địa điểm này đang trở thành một "cái vỏ vô hồn" trong một cuộc tranh chấp mới.
Sáng Thứ Bảy, Trump lại gây sự với Thủ Tướng Ý. Hôm thứ Bảy, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gia tăng những lời chỉ trích nhắm vào Thủ tướng Ý Giorgia Meloni, khi nhắc lại cáo buộc rằng bà đã không ủng hộ các hoạt động quân sự của Mỹ chống lại Iran.
- Dự án trùng tu hồ Lincoln Memorial gây tranh luận do chi phí tăng vượt dự đoán. - Kennedy Center vẫn chưa khôi phục hoạt động sau phán quyết chặn kế hoạch đóng cửa. - Grand Canyon: Ba du khách tử vong do nắng nóng. - Iran bị cáo buộc lập các “nhóm tác chiến bí mật” tại Iraq. - Anh: Tai nạn xe lửa gần Bedford, 1 người chết, 89 người bị thương. - Nam Carolina: Tìm được thi thể người phụ nữ mất tích từ đầu tháng Sáu. - Cộng Hòa Dominica: Cháy lớn tại khu nghỉ dưỡng ven biển, 1 du khách thiệt mạng. - Munich, Đức: Hai đoàn tàu chở hàng va chạm trên cầu, 1 người thiệt mạng. - Monterrey, Mexico: Cổ động viên Thụy Điển gây xúc động bởi cử chỉ đầy nhân bản.
Trong hai ngày 18 và 19/06 đã diễn ra những trận đấu lượt hai của vòng đấu bảng tại các bảng A,B,C,D; ba đội đồng chủ nhà đều giành những chiến thắng quan trọng, trong khi Brazil khởi sắc với trận thắng đầu tiên.
Nhà nước Trung Quốc đã sử dụng Văn phòng Kinh tế và Thương mại Hồng Kông (HKETO: Hong Kong Economic and Trade Office) để thực hiện cái mà tòa án Old Bailey (Tòa án Hình sự Trung Ương Anh quốc và xứ Wales)) mô tả là các "hoạt động cảnh sát ngầm" trên lãnh thổ Anh.
Hội đồng Giáo dục Tiểu bang Texas đang chuẩn bị bỏ phiếu vào tuần tới về việc yêu cầu học sinh trong tiểu bang đọc khoảng một tá đoạn Kinh Thánh và các câu chuyện tôn giáo. Động thái này đưa hội đồng vào cuộc tranh luận kéo dài về vị trí của tôn giáo — cụ thể là Kitô giáo — trong lớp học tại các trường công lập.
Theo tin từ thông tấn Nhật Bản Sora 24 News: bánh mì Việt Nam sẽ bán ở khắp các tiệm tạp hóa 7_Eleven tại Nhật Bản. Nghĩa là, bạn đi tới góc đường nào ở Nhật Bản cũng sẽ gặp bánh mì.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.