Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 477)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

Báo South China Morning Post hôm 14/6/2026 đăng bài viết của Aidan Jones cho biết: Thái Lan và Việt Nam bắt tay trong một nước đi đầy toan tính bên ngoài khuôn khổ ASEAN. Bài viết được dịch sau đây phân tích: Hai nền kinh tế lớn thứ hai và thứ ba Đông Nam Á chọn giải pháp "bảo hiểm" song phương thay vì chỉ dựa vào khối khu vực.
- dân Mỹ lương dưới 50.000 USD/năm: 49% ủng hộ Dân chủ, 39% ủng hộ Cộng hòa - chỉ 13% cử tri da đen và 38% gốc Tây Ban Nha nói sẽ chọn ứng viên Cộng hòa - nhóm trẻ 18-29 tuổi: 55% ủng hộ ứng viên Dân chủ, 33% ủng hộ Cộng hòa
Trong một cuộc khảo sát do Zitelmann thực hiện năm 2022 với 800 người Việt Nam, hơn ba phần tư (76%) số người được hỏi cho biết việc trở nên giàu có là điều quan trọng đối với họ – tỷ lệ cao nhất trong số 13 quốc gia được khảo sát. Một điều có lẽ khá bất ngờ là có tới 80% phụ nữ Việt Nam mong muốn trở nên giàu có, so với 72% ở nam giới.
Người hâm mộ không thể nhận ra đội Brazil với vũ điệu samba thường thấy trên sân cỏ. Thay vào đó là những cầu thủ Brazil ít di chuyển, thường xuyên chuyền dài giống các đội bóng Châu Âu.
kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2025, Hoa Kỳ đã tiếp nhận 6.668 người tị nạn; trong đó có 6.665 người là người Nam Phi da trắng. Ba người còn lại, được tiếp nhận vào tháng 11 năm ngoái, đến từ Afghanistan. Điều này có nghĩa là không có người tị nạn nào khác được chấp nhận. Dữ liệu được lấy từ Chương trình Tiếp nhận Người tị nạn Hoa Kỳ (US Refugee Admissions Program) – một cơ quan tái định cư người tị nạn được thành lập với sự hợp tác của chính quyền liên bang.
Bản tin sau đây của phóng viên Sarah Brookes trên báo Daily Mail Australia: Nữ nhân viên Úc buộc phải bán nhà sau 10 tuần không được trả lương đã giành lại công lý từ các chủ cũ. Một nữ kế toán rơi vào cảnh khánh kiệt và buộc phải bán nhà sau hơn mười tuần không được trả lương đã giành được khoản bồi thường gần 50.000 đô la, sau khi hội đồng giải quyết tranh chấp lao động kết luận rằng cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghỉ việc.
Trong khi Canada lần đầu tiên giành được một điểm tại một World Cup, đội tuyển Mỹ đè bẹp đối thủ đến từ Nam Mỹ với chiến thắng ba bàn cách biệt, làm nức lòng những người hâm mộ Mỹ thường chỉ thích xem bóng rổ, bóng bầu dục, bóng chày.
- Tên Donald Trump đã bắt đầu bị xóa khỏi Kennedy Center. - Mỹ thắng Paraguay 4-1 trong trận mở màn World Cup trên sân nhà. - Mỹ bắn hạ nhiều drone Iran tại eo biển Hormuz, căng thẳng tiếp tục leo thang. - Israel không kích Liban giữa lúc đàm phán hòa bình tại khu vực đang tiến triển. - Sập lều tại nhà thờ ở Virginia, 1 người thiệt mạng, 22 người thương vong. - Trump tuyên bố quân đội Mỹ tiêu diệt thủ lĩnh băng Tren de Aragua tại Venezuela. - Cựu quân nhân Mỹ kêu gọi ICE thả người vợ bị bắt giữ, đang đối mặt với nguy cơ trục xuất. - Trung Quốc cáo buộc gián điệp nước ngoài dùng “cá và rùa” để do thám vùng biển. - Chiến đấu cơ Thụy Điển chặn máy bay Nga gần không phận ở Biển Baltic. - EU mở đầu tiến trình kết nạp Ukraine và Moldova.
Cuba công bố cải cách kinh tế theo mô hình của Trung Quốc và Việt Nam. Theo tin từ thông tấn Đức DPA hôm Thứ Sáu 12/6/2026: Cuba đã công bố kế hoạch cải cách nền kinh tế theo hướng mô hình kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc và Việt Nam. Chủ tịch Nước Miguel Díaz-Canel cho biết việc mở cửa theo kế hoạch này sẽ cho phép khu vực tư nhân tham gia nhiều hơn, thay thế cho nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung vốn chịu sự kiểm soát chặt chẽ của nhà nước.
Cứ mỗi bốn năm một lần, World Cup trở thành một sinh hoạt văn hóa toàn cầu. Trong những ngày ấy, từ quán cà phê, gia đình, khu phố cho đến nơi làm việc, người ta nói về bóng đá. Phật tử sống giữa xã hội nên cũng không thể hoàn toàn tách mình ra khỏi bầu không khí đó. Khi người thân trong gia đình hay hàng xóm rủ nhau xem một trận cầu quan trọng, việc cùng tham gia, cùng chia sẻ niềm vui cộng đồng là điều tự nhiên. Vấn đề không phải là có xem World Cup hay không, mà là xem với tâm như thế nào.
Thủ tướng Pakistan hôm thứ Sáu cho biết Hoa Kỳ và Iran đã thống nhất ngôn từ của một thỏa thuận nhằm chấm dứt cuộc xung đột giữa hai nước tại Trung Đông, và các bên trung gian đang làm việc với cả hai phía để hoàn tất hiệp định.
Theo yêu cầu của Dân Biểu Liên Bang Derek Trần, Cơ Quan Quản Trị Doanh Nghiệp Nhỏ Hoa Kỳ (SBA) ban hành Tuyên Bố Thảm Họa nhằm ứng phó với cuộc khủng hoảng hóa chất nguy hiểm tại nhà máy GKN Aerospace ở Garden Grove. Tuyên bố này sẽ cung cấp thêm các nguồn lực hỗ trợ phục hồi cho doanh nghiệp địa phương, bao gồm các khoản vay lãi suất thấp vì thảm họa.
Kết luận: phiếu ngươi vô gia cư ở L.A. (nếu có ai đi bầu) không phải là gian lận. Có 1 phụ nữ (không rõ Cộng Hòa hay Dân Chủ) tới gạ chữ ký người vô gia cư, đã bị truy tố.
• Tám Lần Tổng Thống Trump Doạ “Hủy Diệt” Iran Rồi Lại Xuống Thang • Khán đài loang lổ ghế trống ở trận Hàn Quốc – Czech vì giá vé World Cup quá cao • Elon Musk Trên Đường Trở Thành Người Đầu Tiên Sở Hữu 1.000 Tỷ USD • Điều Tra Dòng Chữ Khổng Lồ ‘8647’ Trên National Mall, Chính Quyền Liên Bang Lên Án “Bạo Lực Chính Trị” • Thẩm phán liên bang đòi chính quyền Trump thi hành lệnh về hồ sơ di trú • Ariana Grande Phản Đối Chính Quyền Trump Dùng Nhạc của Cô Trong Video Bắt Di Dân • Trump Đề Cử Jay Clayton Làm Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia • Tòa Cho Chính Phủ Trump Tiếp Tục Thu Thuế Nhập Cảng 10% • Kennedy Center Kháng Cáo, Chưa Gỡ Tên Trump Khỏi Mặt Tiền • Tối Cao Pháp Viện Chặn Alabama Hành Quyết Tử Tội Bằng Khí Nitơ • Liên Minh Bênh Vực Người Khuyết Tật Chặn Luật Trợ Tử Y Khoa Ở New York • CDC Lập Kế Hoạch Ứng Phó Khẩn Cấp Vì Loài Ruồi Giòi Ăn Mô Sống Xuất Hiện Ở Gia Súc • NATO Cân Nhắc Lại Phương Án Phòng Thủ Châu Âu Sau Khi Mỹ Cắt Bớt Lực Lượng...
Giải túc cầu thế giới World Cup 2026 đã chính thức khai mạc tại Mexico, với hai trận đấu của Bảng A có đội chủ nhà, cũng được đánh giá là một trong những bảng khó khăn nhất do có bốn đội khá ngang tài.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.