Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 468)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

• Trung Tâm Obama Mở Cửa Đúng Ngày Juneteenth, Khi Nước Mỹ Nhìn Lại Lời Hứa Tự Do • Israel Và Hezbollah Đồng Ý Ngưng Bắn Sau Khi Chiến Sự Đe Dọa Đàm Phán Mỹ–Iran, Ông Vance Hoãn Chuyến Đi Thụy Sĩ • Obama Nói Nước Mỹ Có Thể Còn “Tệ Hơn” Trước Khi Nổ Ra Chiến Tranh Với Iran • Thẩm Phán Liên Bang Giới Hạn Phạm Vi Thách Thức Sắc Lệnh Bỏ Phiếu Qua Thư Của Ông Trump • Cook Political Report: Bảy Ghế Hạ Viện Nghiêng Về Phía Dân Chủ • Ngoại Trưởng Ý Hủy Chuyến Thăm Mỹ Sau Phát Ngôn Của Trump Về Meloni • Thị Trưởng New York Zohran Mamdani Công Khai Công Kích Đảng Dân Chủ, Vận Động Cho Phe Tiến Bộ • Trump “Nổi Đoá” Trên Mạng: Công Kích Bỏ Phiếu Qua Thư Lẫn Phe Cộng Hòa Chống Đối • Dịch Cúm Bùng Lên Ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân San Antonio Sau Khi Bỏ Chích Ngừa Bắt Buộc • Silicon Valley Đổ Tiền Vào “Trẻ Hóa Tế Bào” Để Cầu Trường Thọ • Đình chỉ Nhà xuất bản Hội Nhà văn, buộc tiêu hủy sách “Chuyện với Thanh”
Những chính sách di trú ngày càng khắt khe tại Hoa Kỳ đang tạo nên những hậu quả sâu rộng, không chỉ trong phạm vi pháp lý mà còn lan sang lĩnh vực y tế, đặc biệt là chăm sóc thai sản và quyền làm cha mẹ. Nhiều bằng chứng gần đây cho thấy nỗi lo bị bắt giữ hoặc chia lìa gia đình đã khiến không ít phụ nữ mang thai e ngại tiếp cận dịch vụ y tế, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của cả mẹ lẫn con.
Các nhà đầu tư thuộc các diện này, đặc biệt là các dự án nông thôn, được hưởng lợi từ việc chiếu khán sẵn có tới lượt nhanh hơn và tổng thời gian duyệt xét ngắn hơn. Đây là lý do chính khiến thời gian duyệt xét EB-5 hiện nay khác nhau tùy theo từng loại dự án. Mức đầu tư hiện nay vẫn là 800, 000 Mỹ kim đối với các khu vực việc làm trọng điểm và 1,050,000 Mỹ kim đối với các khoản đầu tư thông thường, và dự kiến sẽ không thay đổi ít nhất cho đến tháng 1 năm 2027. Yêu cầu tạo tối thiểu mười việc làm toàn thời gian vẫn là thành phần cốt lõi của chương trình.
Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang đề nghị một cuộc cải tổ lớn trong cách chính phủ liên bang cấp phát tài trợ, theo hướng buộc các khoản tiền “grants” này phải phục vụ rõ rệt hơn cho các ưu tiên chính trị của Tòa Bạch Ốc thay vì chủ yếu dựa trên tiêu chí chuyên môn và quy định như trước nay. Các khoản tài trợ liên bang hiện được xem là một trong những kênh quan trọng nhất để chính phủ sử dụng tiền thuế cho mục đích phục vụ lợi ích công cộng.
Báo cáo cho biết quỹ tín thác An sinh Xã hội dành cho người già và thân nhân (Old-Age and Survivors Insurance) có thể hết tiền vào khoảng cuối năm 2032. Khi đó, chương trình vẫn còn nguồn thu từ thuế lương và thuế trên khoản trợ cấp, nhưng không còn “của để dành” trong quỹ, nên chỉ chi trả được phần trợ cấp dựa trên số thu hằng năm, thấp hơn mức hiện nay. Nếu tính chung quỹ hưu trí và quỹ dành cho người tàn tật, hai quỹ này được dự báo cạn vào năm 2034, trùng với dự báo năm ngoái. Sau mốc đó, chỉ khoảng 83% mức trợ cấp hiện hành có thể chi trả từ thuế lương và các nguồn thu khác; phần còn lại sẽ tự động bị cắt nếu Quốc hội không sửa luật. Riêng quỹ dành cho người tàn tật hiện vẫn đủ sức chi trả đầy đủ ít nhất đến cuối thế kỷ.
Theo Malcolm Brabant, tường trình trên PBS NewsHour ngày 20 Tháng Năm, 2026, ủy viên khí hậu của Liên Âu vừa nói với 27 quốc gia trong khối rằng con đường duy nhất để thoát khỏi những cơn khủng hoảng năng lượng do chiến tranh tại Iran và Ukraine gây ra là phải có nguồn năng lượng tự sản xuất trong nước, đồng thời phải rời xa nhiên liệu hóa thạch nhanh hơn. Một trong những nước đi trước trong hướng ấy là Đan Mạch. Tổng Thống Donald Trump từ lâu vẫn xem điện gió như một cái gai trong mắt. Ông từng nói tua-bin gió giết chim, phá phong cảnh, và mỉa mai rằng “người ngu mới mua” thứ ấy. Tại Diễn Đàn Kinh Tế Davos hồi Tháng Giêng, ông còn nói những nước càng có nhiều cối xay gió thì càng thua lỗ, càng làm ăn tệ.
Ngày 9.6, Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) chính thức bổ sung bemotrizinol (BEMT) vào danh sách hoạt chất được phép sử dụng trong kem chống nắng bán không cần toa, đánh dấu hoạt chất mới đầu tiên được phê duyệt kể từ cuối thập niên 1990. Bemotrizinol là một bộ lọc hóa học chống tia cực tím đã được dùng rộng rãi hơn hai thập niên qua trong các sản phẩm tại châu Âu và châu Á, nay mới được phép hiện diện trên thị trường Hoa Kỳ. FDA xếp BEMT vào nhóm “được công nhận là an toàn và hiệu quả” (GRASE) cho người lớn và trẻ em từ 6 tháng tuổi trở lên, với nồng độ tối đa 6% trong công thức kem chống nắng.
Tới 90% trang web cánh hữu giảm độc giả. Cả Epoch Times và Truth Social cũng mất độc giả, - California suy tính siết các ban vận động chính trị, buộc công khai tiền thuê người có ảnh hưởng làm loa kèn
Ngân hàng đầu tư đa quốc Goldman Sachs nhận định Eo biển Hormuz có thể không bao giờ phục hồi hoàn toàn — và khu vực Vịnh đang dần thích nghi với thực tế mới. Tin này đăng trên tập san National Security Journal. Eo biển Hormuz có thể vẫn là một điểm nóng địa chính trị quan trọng. Mặc dù thỏa thuận hứa hẹn dỡ bỏ lệnh phong tỏa của Mỹ trong vòng 30 ngày và khôi phục lưu lượng tàu bè như thời điểm trước chiến tranh, tương lai của eo biển này vẫn còn nhiều bất định.
Chỉ 49% người trưởng thành nói họ có đủ khả năng chi trả tế và thuốc vào năm 2025, giảm so với mức 61% hồi năm 2022. - Kinh hoàng thời Trump: phúc lợi y tế do chủ hãng chi trả ​​sẽ tăng 6,7% vào năm 2026, lên mức tối thiểu 18.500 USD/nhân viên; đây là mức tăng hàng năm lớn nhất trong vòng 15 năm qua - Thượng nghị sĩ Warren: nếu Elon Musk đóng thuế tài sản, là đủ chi phí y tế cho tất cả trẻ em 3 và 4 tuổi tại Mỹ.
Hứa giúp dân nghèo, tăng lương tối thiểu, siết giá thuê nhà, miễn phí vé xe buýt Muni cho người dưới 26 tuổi, chăm sóc trẻ em miễn phí.
• Hegseth Công Kích NATO Là “Cọp Giấy”, Đòi Âu Châu Gánh Thêm Phòng Thủ, • Bốn Cựu Tổng Thống Về Chicago Dự Ngày Khánh Thành Trung Tâm Obama • Mỹ – Iran Ký Thỏa Ước Tạm, Hiệu Lực Tức Thì • Cộng Hòa Thượng Viện Chĩa Mũi Dùi Vào Thỏa Ước Trump – Iran • Drone Ukraine Đánh Cháy Nhà Máy Lọc Dầu Sát Moscow • Phụ Huynh Trẻ Khuyết Tật Lo Chính Quyền Trump Sửa Đổi Bộ Giáo Dục Khiến Lợn Lành Thành Lợn Què • Giá Xăng Mỹ Lần Đầu Tiên Giảm Dưới 4 Đô-La, Nhưng Vẫn Cao Hơn Năm Trước 25% • Đơn Xin Trợ Cấp Thất Nghiệp Ở Mỹ Giảm Còn 226.000, Sa Thải Vẫn Ở Mức Thấp • Trump Tự Hào Khi Bị So Sánh Với Hitler, Mao Và Stalin: “Nghe Hay Đấy!” • Thượng Nghị Sĩ Hai Đảng Tố Trump Lấy Tiền Mật Vụ Xây Phòng Khiêu Vũ • Tối Cao Pháp Viện Cho Người Dùng Cần Sa Thắng Kiện Trong Vụ Sở Hữu Súng • Thăm Dò Mới: Dân Mỹ Chấm Kinh Tế Trump Thấp Hơn Đáy Thời Biden • Trump Lặng Lẽ Bỏ Vụ Kiện Cháu Gái Đòi 100 Triệu Đô-La • Thiếu Niên Du Khách Thiệt Mạng Vì Xe Ngựa Mất Kiểm Soát Ở Central Park
World Cup 2026 bước sang ngày thứ bảy, tất cả 48 đội thuộc 12 bảng đã đá xong lượt đầu tiên của vòng đấu bảng. Hai đội được chờ đợi nhất trong ngày 17/06 chính là Anh và Bồ Đào Nha. Trong khi đội "Tam Sư" đã có màn khởi đầu mạnh mẽ, đội “Seleção” có trận hòa đáng thất vọng.
Bản tin báo Newsweek: Donald Trump dàn xếp vụ kiện 100 triệu USD liên quan đến hồ sơ thuế chống lại cháu gái Mary Trump. Tổng thống Donald Trump đã dàn xếp vụ kiện trị giá 100 triệu USD chống lại cháu gái mình, bà Mary Trump, liên quan đến cáo buộc bà tiết lộ thông tin cho tờ New York Times để các phóng viên điều tra về tình hình tài chính của Trump.
Vị học giả Phật giáo nổi tiếng Robert Thurman đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 16 tháng 6 năm 2026 tại Woodstock, New York. Nguyên nhân cái chết không được công bố. Tin về sự ra đi của ông được thông báo bởi Tibet House US – một tổ chức phi lợi nhuận chuyên bảo tồn văn hóa Tây Tạng do chính ông cùng vợ là bà Nena Thurman, nam diễn viên Richard Gere và nhạc sĩ Philip Glass đồng sáng lập vào năm 1986.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.