Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 438)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

Sau đây là hai bản tin về bầu cử California. Báo New York Post hôm Thứ Tư 10/6/2026 loan tin: Một nhân viên bầu cử tại California dính nghi vấn gian lận cố ý khi bị lộ ra các hành vi kỳ lạ trong phòng cất giữ phiếu. // Brock Pierce, cựu sao nhi đồng bây giờ trở thành ông trùm tiền mã hóa, đang treo thưởng 1 triệu USD "cho bằng chứng đáng tin cậy và có thể kiểm chứng về hành vi gian lận bầu cử" trong cuộc đua vào ghế thị trưởng Los Angeles.
Báo Venezuela: các ghe ngư dân có thể đã chuyển sang buôn lậu xăng dầu, đưa người di cư lậu và có thể là buôn ma túy. Chuẩn Đô đốc Bennett thú nhận trước Quốc Hội Mỹ: có thể không phải ghe ma túy. Mỹ không biết chiếc ghe bị bắn chìm ngày 2 tháng 9/2025 chở 11 người, cũng không biết tên ai hay tổ chức nào trên ghe này, nhưng thú nhận ghe ma túy nhà nghề chỉ chở 2 hay 3 người.
Bản tin EYT ngày 9 tháng 6/2026 cho biết một phụ nữ ở Quận Jefferson đang đối mặt với nhiều cáo buộc hình sự sau khi cảnh sát cho biết cô đã hành hung hai người đàn ông và bỏ mặc một đứa trẻ ba tháng tuổi không có người trông coi để tham gia vào một cuộc ẩu đả.
New World screwworm là ấu trùng của một loài ruồi sống nhờ ăn thịt sống, chứ không ăn xác thối như nhiều loài khác. Khi ruồi cái đẻ trứng trên vết trầy xước, vết thương hay vùng da ẩm ướt của thú nuôi hoặc gia súc, ấu trùng nở ra sẽ chui sâu vào phần thịt đang còn sống, gặm dần từ trong ra ngoài.
• Trump Nói Iran Phải Trả Giá Đắt Vì ‘Thỏa Thuận Lâu Quá’ • Lạm Phát Ở Mỹ Vượt Mức 4%, Lần Đầu Tiên Sau 3 Năm • Bất Chấp Tranh Cãi, ‘Oyster’ Platner Thắng Lớn Ở Maine • Quốc Hội Chất Vấn Bill Gates Về Mối Liên Hệ Với Epstein • JD Vance Dựng Chuồng Gà Trong Dinh Phó Tổng Thống • Chính Quyền Trump Nỗ Lực Chặn Vụ Kiện Tổ Chức UFC Ở White House • Ngũ Giác Đài Đưa 3 Doanh Nghiệp Trung Quốc Vào Sổ Đen • New Jersey Phát 770 Vé World Cup Miễn Phí Cho Cộng Đồng • Tập Và Kim Đạt Được ‘Sự Đồng Thuận Quan Trọng’
Các chuyên gia nhận định rằng bất chấp những đối đầu và căng thẳng về chính trị, một trận đối đầu giữa hai đội tuyển Mỹ và Iran hoàn toàn có thể diễn ra. Nếu cả Mỹ và Iran đều đứng nhì bảng, họ sẽ gặp nhau ở vòng 32. Mọi chuyện vẫn phải chờ đến khi trái bóng lăn mới biết chắc được!
CALIFORNIA — Steve Hilton, người dẫn chương trình truyền hình bảo thủ từng xuất hiện nhiều năm trên kênh Fox News, đã giành vé vào vòng bầu cử tháng 11 để tranh ghế thống đốc California với Xavier Becerra, cựu Bộ trưởng Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ thuộc phe Dân chủ. Cuộc bầu cử sơ bộ thống đốc tại California áp dụng hình thức “mọi phe chung một lá phiếu”: tất cả ứng viên, bất kể thuộc đảng nào, cùng xuất hiện trên một danh sách, và hai người có số phiếu cao nhất sẽ đi tiếp vào vòng bầu cử toàn tiểu bang. Trong cuộc đua vừa qua, Xavier Becerra đứng đầu, Steve Hilton về nhì và là hai người lọt vào vòng chung kết. Khi khoảng 88% số phiếu dự kiến đã được kiểm một tuần sau ngày bầu cử, Becerra giữ khoảng 28% phiếu, Hilton được chừng 25%. Doanh nhân giàu có Tom Steyer, cũng thuộc phe Dân chủ, xếp thứ ba với khoảng 23% phiếu, trong khi cảnh sát trưởng quận Riverside Chad Bianco, thuộc phe Cộng hòa, là người duy nhất còn lại vượt mốc 10%.
Vào ngày 20 tháng 6 cách đây 75 năm, Liên Hợp Quốc đã thông qua Công ước về Vị thế của Người tị nạn (Refugee Convention). Hàng năm, chúng ta tôn vinh sự kiện này bằng việc kỷ niệm Ngày Quốc tế Người tị nạn (World Refugee Day). Năm nay, cột mốc kỷ niệm 75 năm (kỷ niệm kim cương) của Công ước có nguy cơ bị lu mờ bởi những hậu quả nghiêm trọng đối với những người đang tìm kiếm nơi trú ẩn. Tòa án Tối cao Hoa Kỳ sắp đưa ra phán quyết về một vụ kiện có thể đóng sập cánh cửa đối với những người xin tị nạn đang tìm kiếm sự bảo vệ một cách hợp pháp tại các cửa khẩu nhập cảnh của Hoa Kỳ, qua đó làm suy yếu chính luật pháp và các nghĩa vụ theo hiệp ước của chúng ta đối với người tị nạn.
Tổng thống Donald Trump cáo buộc Iran đã bắn rơi một trực thăng tấn công Apache của lục quân Hoa Kỳ gần eo biển Hormuz, và tuyên bố Hoa Kỳ “buộc phải” có phản ứng. Theo Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ (Centcom), chiếc Apache rơi xuống vùng biển ngoài khơi Oman rạng sáng thứ Ba trong một chuyến bay tuần tra. Hai quân nhân trên máy bay sau đó được cứu sống trong một chiến dịch chưa từng có tiền lệ, sử dụng tàu không người lái trên biển. Nguyên nhân chiếc trực thăng rơi ban đầu chưa được phía quân đội công bố. Tuy nhiên, trong một bài đăng trên mạng xã hội Truth Social, ông Trump nói Iran là bên chịu trách nhiệm và khẳng định Washington không thể bỏ qua chuyện này mà không có phản ứng.
Bản tin sau đây dịch từ báo New York Post, bài của phóng viên Jamie Paige có tựa đề "Bombshell photo unveils damning Nithya Raman link with homeless voters — as fury erupts over LA ballot count" (Bức ảnh gây chấn động hé lộ mối liên hệ bất lợi giữa ứng cử viên Nithya Raman [Dân Chủ] và các cử tri vô gia cư — trong bối cảnh tranh cãi gay gắt về việc kiểm phiếu tại Los Angeles vì ứng cử viên Spencer Pratt [Cộng Hòa] thua phiếu). Bản tin dịch toàn văn như sau.
• Liên Đoàn Bóng Đá Quốc Gia Iran Bị Thu Hồi Số Vé Dành Cho Cổ Động Viên Dự World Cup • Trump Bị La Hét Phản Đối Khi Đến Dự Chung Kết NBA • Chính Quyền Trump Chuẩn Bị Đưa Thêm ICE Vào New York • Vance Đòi Điều Tra Hình Sự Gian Lận Tim Walz và Keith Ellison • Tàu Không Người Lái Cứu Hai Phi Công Mỹ Sau Khi Trực Thăng Quân Sự Mỹ Rơi Gần Eo Biển Hormuz • Không Khí Chính Trường Mỹ Căng Thẳng Trước Bầu Cữ Giữa Kỳ 2026 • Trump Đối Mặt Chỉ Trích Mới Sau Đề Cử Bộ Trưởng Tư Pháp • Trump Gặp Nhiều Trở Ngại Chính Trị Dù Vẫn Giữ Vị Thế Thống Lĩnh • Phi Công Canada Bị Bắt Vì Bay Không Có Bằng • Israel Tấn Công Lebanon, Trump Khẳng Định Thỏa Thuận Hòa Bình Trong Vài Ngày Nữa • Tòa Liên Bang Bác Nỗ Lực Hạn Chế Tín Dụng Thuế Năng Lượng Tái Tạo Của Chính Quyền Trump
Hiện nay có chùa tại Việt Nam tổ chức Lễ Mộc dục (Tắm Phật) với hình tượng Thái tử Tất Đạt đa bảo tướng sơ sanh hoàn toàn không một mảnh y che thân. Câu hỏi chúng ta nêu lên nơi đây rằng: theo truyền thống xưa cổ nhất trong Lễ Vesak, hình tượng sơ sanh của ngài qua các tranh vẽ, qua các bức phù điêu có mang y che thân hay không?
Trump nói California đếm phiếu chậm để gian lận. - Công tố liên bang Bill Essayli điều tra, nhưng thú nhận chỉ thấy thuyết âm mưu và chưa thấy gì gian lận. - Chuyên gia CNN bác bỏ lời Trump vu khống bầu cử gian lận ở Los Angeles (nơi 15% cử tri Cộng Hòa, 55% cử tri Dân Chủ): Thuyết âm mưu ngu nhất tôi từng nghe. - Thống Đốc California chọc quê Trump: kẻ "thua cuộc cay cú" - Derek Trần (Dân Chủ) và Chương Võ (Cộng Hòa) sẽ vào chung kết tháng 11.
Một thẩm phán liên bang đã ngăn chặn nỗ lực của Tổng thống Donald Trump trong việc áp mức phí 100.000 USD đối với các nhà tuyển dụng muốn thuê lao động nước ngoài cho các vị trí chuyên môn; thẩm phán này coi chính sách đó là một loại "thuế" trái thẩm quyền, vốn cần phải có sự phê chuẩn của Quốc hội.
Câu chuyện về việc Melania Trump gặp gỡ chồng mình đã được kể theo cùng một cách suốt gần 28 năm qua. Một bữa tiệc vào tháng 9 năm 1998. Đám đông tại Tuần lễ Thời trang. Một người môi giới người mẫu đã kết nối cả hai rồi lùi lại phía sau. Đó là kiểu câu chuyện khởi đầu thường xuất hiện trong các cuốn hồi ký và được nhắc lại tại các cuộc vận động tranh cử; và trong phần lớn thời gian đó, chưa từng có ai nắm rõ sự việc thực tế lên tiếng phản bác nghiêm túc về nó. Thế nhưng, vào ngày 1 tháng 6 năm 2026, một tin nhắn thoại qua WhatsApp được một cựu người mẫu người Brazil đăng lên mạng xã hội X đã thay đổi tất cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.