Trang Thơ Thứ Bẩy

3/9/202409:34:00(View: 3916)
Thanhpho
Thành phố -- Tranh Nguyễn Đình Thuần.



HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

chìm ngọc

 

bát canh riêu nóng hổi

màu mè của bài thơ

hoa bên trời đỏ chói

lung linh nuốt bệ thờ

 

không hề là liên tưởng

chiếc cột mốc.  sừng trâu

mùa chó đồng tru rượn

quê xưa tuổi thị mầu

 

lăng xăng mừng đụn khói

lậy rơm cỏ về thăm

cánh cò già.  hốc mọi

lau thưa bãi ngực trầm

 

 

Bận qun trên nương

 

                                        câu thơ vô nghĩa

                                           giống lũ mặt trơ

 

đừng mong gì bọn họ thấu hiểu

khoảng trống                  giữa háng và đùi

cộng sinh đã chết từ những năm tắt bẹn

người con gái bận da nâu

trích từ tế cầu vàng

tự kết giữa cơn mặt trời lang chạ

liễuliễu

không là mày rũ tự nhiên

sau khóm mành thấy tụm người lúi húi

bới đào di sản đất đai           [thơ]

và truyện

[không phải chuyện đôi co mỏng dày]

thơ một câu cũng chết

con thuyền hông bự

chèo tổ nái

từ từ rẽ đất

chui vào biển điên

,

một kẻ tự kiêu miền đông sưng sỉa mặt mày

lúc nào cũng chàng ràng bộ tịch

đứng khoanh tay nhìn đồng bọn

tô nắn những pho tượng đất

lửa nung chưa tới

trường thành lũy đá cao

có thể là thạch

[nhũ]

bông hoa đá                            mútmút

tầm mút hữu hiệu

sản sinh ra điệu còi trong bụi tre gai (*)

rộ lên lũ chích chòe

trên đồng lúa khản

,

thôi giọng hò này

xin giữ chốt bình an

 

(*) Tiếng Thì Thầm Trong Bụi Tre Gai – Thảo Trường

 

*

 

LÊ CHIỀU GIANG

 

 

Đốt nhà

 

Chẳng nợ nần ai mà ta trả

Một triệu lần hơn điều ta có

Đến khi nhang khói mịt mù bay

Là lúc 

Tim ta đầy hãi sợ

Tiếng chuông vọng xa vời trong gió

Thấp thoáng hồn ai. Khắp

bốn phương

 

Nhà xưa ta đốt

Bừng bừng cháy

Tàn tro lấp kín cả nhân gian

Ta ôm hết

Cả than và lửa

Rực rỡ hoàng hôn

Rực rỡ đêm

Vung vãi chút nồng nàn trong mắt

Ta chết. Trong

vòng tay... rất quen

 

*

 

THY AN

 

 

Bao dung hiền lành

 

(Tặng Tùng Nguyên và Trủy Thủ)

 

sợi dây buộc chặt hai trái tim mỏi mệt

khối nặng ngàn cân của tảng đá như một ám ảnh

con đường trước mặt thật dài

thăm thẳm những góc lòng

đang chìm trong bình yên

của nốt nhạc vừa tắt

những người cúi đầu lặng lẽ

chờ đợi một biến chuyển lạc quan

 

du hành qua con sông ký ức

mang theo những tiếng hát

pha chút thiện duyên trong sự bình thường

có khi quên có khi nhớ

hơi thở thở cùng nhau

bao dung làm sao

hiền lành như đám mây trên đèo

bay mãi cho người ngóng trông viễn xứ

 

rồi cơn mưa trở về ướt đất

giọt nước rơi trên gương soi chiếu

có sợi tóc đen nằm cạnh làm bạn

cụm hoa vàng thương nhớ

những an lành của tuổi thơ

ngày xưa rất xanh và mộng

chiếc đồng hồ đeo tay bé bỏng như mơ

 

nhớ lại một trời đâu đó

hẹn hò với dòng sông

thơ như một bắt nguồn xao động

đem hương hoa cho cuộc hành trình

đêm nay căn phòng lặng thinh

khàn giọng hát lời ca cổ tích

vầng trăng rằm soi sáng

tâm hồn người đọc kinh yên lặng

như tờ giấy của hư không…

 

*

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

Huế bây ch vẫn ra

 

Huế bây chừ vẫn rứa

Trầm mặc bóng thời gian

Chiều hạ nắng chói chang

Phượng vào mùa sắc đỏ

 

Mộc miên ùa theo gió

Níu chân khách tao nhân

Người có nhớ mùa xuân

Của rất nhiều năm trước?

 

Chiều bên cầu Gia Hội

Bóng ai về Đông Ba

Lời thưa dạ thiết tha

Nghiêng nghiêng bên vành nón

 

Buổi tan trường ai đón

Nàng áo tím về mô?

Giai nhân của Huế Đô

Bâng khuâng hồn lãng tử

 

Thương một người lữ thứ

Mãi vẫn không lấy chồng

Xuân, Hạ…đến Thu, Đông

Đợi chờ người viễn xứ.

 

*

 

ĐÀO NHƯ

 

 

Năm tháng lưu vong

 

Tháng giêng lưu lạc

Khe cửa gió thì thầm

Mình ta với đèn khuya                                                                                         


Tuyết rơi mù trời,

không thấy thôn

không thấy nhà

Đêm lạnh quanh ta

 

Đêm giao thừa

Kéo chăn đắp ấm

tấm thân suy tàn

Nằm hướng nào cũng khó ngủ

 

Tết con cháu ở xa

Ra vào chỉ có                                                         

Hai vợ chồng già

                                             

Chiều hôm lạnh

Có ông già chống gậy

Ngước nhìn trời mây

                                                        

Anh sẽ về thăm Em

Xóm Động

để nghe nước chảy

Dưới chân cầu Hà Thanh...

 

Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.