Trang Thơ Thứ Bẩy

20/04/202408:02:00(Xem: 4832)
FB_IMG_1711608650545
Tranh Đinh Trường Chinh.



LÊ HƯNG TIẾN

 

 

Sài Gòn đói tiếng người

                         

Trở lại Sài Gòn

Tôi thèm ăn từng con phố lạ

Ăn mỗi mắt đèn mở sáng

Ăn cả dòng người mỏi bước

Ăn luôn những tầng cao áp thênh thang

Và cũng ăn hết khói bụi của lòng đất nở

 

Khi bầu trời ăn ngốn những hàng cây dầu rái và các biển hiệu mọc tràn lan

Tôi bắt đầu đói những dòng xe cộ tắc nghẽn thời gian

Tôi gọi từng con tích tắc tích tắc tích tắc tít mắt

Mua về khối suy tư của phố mới sẩm mặt

Tôi ăn hết ngồn ngộn tiếng người sầm uất

 

Khi bà già và những đứa trẻ rao bán thời đại

Tôi mua những cuốc ngày và cuốc đêm số

Ăn ngập ngụa con đường mở

Ăn ngập ngụa ánh sáng không màu không mùa không vị

Ăn ngập ngụa tâm tưởng

Ăn ngập ngụa cảm xúc vo viên cuội mình

 

Sài Gòn mỏi bước

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Khát những dòng sông bên hông phố hong khốc

Khát nụ cười cỏ trên miền con gái mới

Khát đôi mắt đỏng đảnh mặt người mặt trời

Khát những con chữ gọi í ới mùa xanh mốc

Khát núi tưởng chưa đổ vào dòng người ưu tư

Khát mênh mông không mở tiếng nói cười của nắng vỡ

Và khát yêu thương không chào cánh vẫy thời gian

 

Tôi bắt đầu lội phố

Dấu chân chim nhạt dần phía trước

 

Bà già rao bán thời đại

Đánh đổi dòng đời trong mỗi mắt phố

Không bán hết phận người

 

Những đứa trẻ rao bán thời đại

Đi rệu rã ngày cong đêm

Và đói tiếng người

 

Sài Gòn đói tiếng người

Bà già đói tiếng người

Những đứa trẻ đói tiếng người

Và tôi cũng đói tiếng người

 

 

Vô lý

 

Bần thần qua ô cửa

Những giọt buồn rỉ rả vào mảng tối

Tôi nghiền ngẫm bóng trăng tan

 

Mấy hôm trước

Sợi nhớ còn làm mùa xanh bốc khói

Vòng vèo bay giữa sa mạc đời người

Tôi rêu mốc những ới a niềm vui cũ.

 

Có lần tôi gọi cái tôi quá vãng

Vì nhìn ngang qua lăng kính hiện thực

Tôi lạ lẫm đường cong của vô thức

 

Có lần tôi gọi cái tôi vô thức

Vì nhìn ngang qua lăng kính hiện thực

Tôi mới thấy quá vãng thời gian

 

Cuộc đời có cái được cái mất

Cái được thì tồn tại trong mất mát

Cái mất lại nhiều hơn trong ngôn ngữ thật

Nghĩ ra vô lý.

 

 

Những ngôi nhà nằm dưới đường ray xe lửa

                        

Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn

Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm

Và lời nói khống cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa

Những ngôi nhà và có thể những ngôi làng

Kéo vận thời thành cả đám mây mưa

Treo ngược những không gian xưa

Bằng đôi mắt cuốc đồng phục ngày đêm đi cày ánh sáng

 

Bao thế kỷ và cũng nhiều thập niên ở đó

Trên ngôi mộ gió và mộ phần có lúc không bận đồng phục

Những nghi lễ hay những tôn giáo khác

Thực hành ánh sáng

Thực hành các vòng kim cô đa mang khổ hạnh

Thực hành bản thể

Có khi thực hành thú hoang bụi bờ trôi dạt trên sông trụi trần

Và cũng có khi thực hành cái hành thực của thực hành

Nhưng tất cả chỉ băng qua đôi mắt tàu có số và những đường ray xe lửa không số

 

Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn

Những người nông dân chôn lòng đất vào nhiều thế kỷ và nhiều thập niên trước

Thậm thịch thậm thịch lối cỏ không dấu

Thậm thịch thậm thịch bước chân trần của gió

Thậm thịch thậm thịch bước chân mưa của phù thế hay của quái nắng

Thậm thịch thậm thịch những phế tích vàng son

Nhưng tất cả chỉ băng qua đôi mắt tàu có số và những đường ray xe lửa không số

 

Ký ức trẩy mùa

Thời gian loang vết trên mặt sông đau

Những lưu vực không lưu trú ký sinh để phóng sinh mặt trời

Lòng người mỗi lúc khôn lớn

Những ngôi nhà nhỏ lại

Những đường ray xe lửa nhỏ lại

Những đôi mắt tàu nhỏ lại

Nhưng nơi lưu trú bảo tồn tiếng nói và ký ức xanh ngữ nghĩa

Khôn lớn như lòng người mở hương mở đất

 

*

 

SAN PHI

 

 

Chiếc bút nhỏ


Chiếc bút nhỏ ngày nào trong ngăn tủ
Nét đầu đời tuổi thơ. dấu con đi
Giở từng trang thời gian qua gói lại
Ba cười hiền trên nét chữ thơ ngây

Bút vẫn đó nét thơ vẫn còn đó
Mà trời ơi, Ba giờ đã đi xa
Giọt nước nào đậu trang sách đã qua
Sao ngăn được câu thơ là hơi thở

Dòng ký ức đong đầy thêm tiếng nhớ
Con giở ra rồi khép lại Ba ơi
Con bật khóc bắt gặp con hồi nhỏ
Cọng cỏ non Ba uốn một khúc đời

Từ đêm qua Hesperus dài thao thức
Khi trời khuya ánh sao rụng xuống cầu
Một cõi khác Ba đi về cõi khác
Ôi ngày mai tìm thức giữa chiêm bao

Chiếc bút nhỏ lặng nhìn cô gái lớn
Chắc là buồn và nhớ lắm phải không?
Trong hóa kiếp hỏi vì sao không lặn
Tan(g) cõi lòng sao Hesperus đã buông.

18.4.24

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

H. O. A. T. H. I

Nơi nao duyệt trình

Ngàn lau
Nhướng con mắt buồn
Nghe phơ phất gió trời tuôn

Đình
Bạc rồi áo cũ hương linh
Vàng hương đâu nhớ
Đoạn tình phôi thai
Giọt trăng
Trên nước kiếm
Mài
Bén ngót khánh tượng
Hoài thai ngọc chìm
Lẫn vào khuất tịch tiếng chim
Người quên đã nhớ
Nỗi niềm mơi xưa
Hồn lau
Khóc kín một tờ
Giấu đi nhật nguyệt mùa khô
Vãn
Tình
Thôi về
Ừ thôi về nghinh
Buồn ru chiếc gió
Một mình
Hoang

 

,

Tôi ngắt trong xướng ca từ
Một câu hú họa
Âm

Bản tình
Em từ nhạc sóng vô thanh
Lượng đời như nước
Lạc thành mây mưa
Tháp vu đỉnh điểm chưa hề
Nín trong thanh khoản bộn bề châu thân
Một khi ngọc chuốc ân cần
Thì nghe hồng nụ một lần trao hôn
Tôi hát rất lâu
Bồn chồn
Còn niêm vọng dội hoàng hôn đóa tàn
Vàng mênh mông
Vàng miên man
Sử quân thu lệ
Đẹp ngàn hoa thi

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

 

Tháng tư nắng quái
(Cho mẹ và phan kim yên và ba con)

Tháng tư nắng quái trên tàn lá
Ngày nóng ran, khô khốc tiếng người
Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ
Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi?

Tháng tư em dắt con ra biển
Hướng về nam theo sóng nổi trôi
Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn
Làm sao biết được, trôi về đâu?

Tháng tư lửa rực, về ngang phố
Anh quýnh tìm em khắp vũng tàu
Thây chất chồng thây, thây chồng chất...
Trời ơi! Thảm quá! ngùi thương đau!

Tháng tư, đạn pháo rơi cùng khắp
Người chết giăng đầy mọi nẻo quê
Trải qua mấy đận, anh mong ngóng
Gặp em rồi, được khóc thỏa thuê

Thì thôi, trở về nơi qui ẩn
Giữa am đời nhặt nhạnh tình riêng
Thành, bại, cũng đành theo thế cuộc
Công danh như ngọn khói, đời thiền.

Tháng tư tay vỗ... càn khôn hát
Khúc thương ca hề, cho mẹ và em.

 

(4.1975-4.2024)

Đây không phải một tuyển tập theo nghĩa gom góp cơ học, mà là một sự chắt lọc công phu từ mười lăm tập thơ đã xuất bản cùng hàng trăm bài thơ lẻ rải rác trên các tạp chí và trang mạng văn học hải ngoại, do người biên tập Michelle Đặng thực hiện. Đáng chú ý, ấn bản đặc biệt này hoàn toàn không có sự tham gia trực tiếp của tác giả trong quá trình tuyển chọn, khiến nó mang dáng dấp của một cái nhìn từ bên ngoài, một tổng kết khách quan về hành trình sáng tác của chính người đã viết ra chúng.
Khi buồn | chữ hóa đá | Khi nhớ | chữ mọc rêu | Khi yêu | chữ nhắc... Tôi làm thơ tức tôi thú tội.
Đá banh từ ngày tuổi nhỏ / chơi với mấy bạn sân ga / mỗi lần xe lửa còi hụ / là tan trận để về nhà / cùng bạn dợt banh góc phố / tiếng la, tiếng hú, tiếng cười / vang dậy tháng năm rất nhớ / kỷ niệm theo khắp chân trời / rồi tới một thời lặng lẽ / ôm banh về góc phô xưa / còn mấy bức tường là bạn / dội banh qua lại ban trưa
tôi ăn mặn tôi ngủ chay | một nửa tôi cũng là tu sĩ | một nửa kia tôi không biết là gì
đi qua và trở về | những cảnh đời hư ảo vô thường | thấm thía lời đạo sư và hiền giả
Lòng anh chờ em im ỉm khóa | Mặc nước trôi mặc sương rơi mặc cành lê trắng muộn | Ai biết người ở lại buồn hơn hay người ra đi buồn hơn? Ai có thể ngủ ngon khi lòng rưng nhớ
Tôi đục bỏ nóc nhà vì cô đơn cần lan rộng | nửa đêm | nó là bóng tối, và | một bầu trời.
Xấu đẹp các thứ ai cũng có | Chỉ là một việc làm đơn giản | Mở hết ra những cánh cửa
Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Sonate Moonlight Piano, đôi tay gầy tham lam phủ không gian cô quạnh Dòng sông trăng chảy xuống đời giọt lệ từ bi
Iran là nơi của bom và thơ. Iran là nơi của phép màu tới trễ. Iran là nơi của một dân tộc bị giám sát thường trực. Nhà thơ Shams Langeroodi, 76 tuổi, vẫn ở thủ đô Tehran trong những tháng gần đây. Nhiều người quan sát thi ca Iran vẫn theo dõi các chuyển biến từ thủ đô Iran, hy vọng nhà thơ sẽ vẫn còn sống sót sau các cuộc đán áp biểu tình và sau những trận bom của Hoa Kỳ và Israel dội xuống. Nhà thơ Shams Langeroodi đã trải qua rất nhiều chuyển biến đau đớn của dân tộc Iran, và ngòi bút thi ca của ông là một trong những trang thơ đẹp nhất của đất nước đau khổ này.
Nhà thơ nữ Vladislava Simonova, 27 tuổi, nổi tiếng với thể thơ Haiku và được vinh danh tại Nhật Bản nhưng gần như vô danh ngay trên chính quê hương Ukraine của cô. Bản tin AFP ghi lời nhà thơ Simonova rằng trong nhiều năm, cô đã nghiên cứu các bậc thầy Nhật Bản — Basho, Buson, Issa — và sáng tác hơn 600 bài thơ Haiku. Một chiếc thang máy hay "trở chứng" dẫn lối đến căn hộ chung cư ở miền trung Ukraine của một nữ thi sĩ 27 tuổi — người được vinh danh tại Nhật Bản nhưng lại gần như vô danh ngay trên chính quê hương mình. Với mái tóc màu hồng, chiếc áo len màu tím hoa cà cùng đôi tất đồng màu, Vladislava Simonova kể lại câu chuyện về sự nghiệp đang thăng hoa của mình tại một đất nước cách quê nhà cô 7.800 km (4.850 dặm) — nơi mà cô chưa từng một lần đặt chân tới.
Trong trái tim em | Anh không bao giờ chết | Anh chỉ nằm xuống | gối đầu trên mảnh đất quê nhà
Ru chiếc võng nằm yên | Trời thở dài trưa nắng | Anh cúi nhặt bóng mình