Trang Thơ Thứ Bẩy

20/04/202408:02:00(Xem: 4827)
FB_IMG_1711608650545
Tranh Đinh Trường Chinh.



LÊ HƯNG TIẾN

 

 

Sài Gòn đói tiếng người

                         

Trở lại Sài Gòn

Tôi thèm ăn từng con phố lạ

Ăn mỗi mắt đèn mở sáng

Ăn cả dòng người mỏi bước

Ăn luôn những tầng cao áp thênh thang

Và cũng ăn hết khói bụi của lòng đất nở

 

Khi bầu trời ăn ngốn những hàng cây dầu rái và các biển hiệu mọc tràn lan

Tôi bắt đầu đói những dòng xe cộ tắc nghẽn thời gian

Tôi gọi từng con tích tắc tích tắc tích tắc tít mắt

Mua về khối suy tư của phố mới sẩm mặt

Tôi ăn hết ngồn ngộn tiếng người sầm uất

 

Khi bà già và những đứa trẻ rao bán thời đại

Tôi mua những cuốc ngày và cuốc đêm số

Ăn ngập ngụa con đường mở

Ăn ngập ngụa ánh sáng không màu không mùa không vị

Ăn ngập ngụa tâm tưởng

Ăn ngập ngụa cảm xúc vo viên cuội mình

 

Sài Gòn mỏi bước

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Khát những dòng sông bên hông phố hong khốc

Khát nụ cười cỏ trên miền con gái mới

Khát đôi mắt đỏng đảnh mặt người mặt trời

Khát những con chữ gọi í ới mùa xanh mốc

Khát núi tưởng chưa đổ vào dòng người ưu tư

Khát mênh mông không mở tiếng nói cười của nắng vỡ

Và khát yêu thương không chào cánh vẫy thời gian

 

Tôi bắt đầu lội phố

Dấu chân chim nhạt dần phía trước

 

Bà già rao bán thời đại

Đánh đổi dòng đời trong mỗi mắt phố

Không bán hết phận người

 

Những đứa trẻ rao bán thời đại

Đi rệu rã ngày cong đêm

Và đói tiếng người

 

Sài Gòn đói tiếng người

Bà già đói tiếng người

Những đứa trẻ đói tiếng người

Và tôi cũng đói tiếng người

 

 

Vô lý

 

Bần thần qua ô cửa

Những giọt buồn rỉ rả vào mảng tối

Tôi nghiền ngẫm bóng trăng tan

 

Mấy hôm trước

Sợi nhớ còn làm mùa xanh bốc khói

Vòng vèo bay giữa sa mạc đời người

Tôi rêu mốc những ới a niềm vui cũ.

 

Có lần tôi gọi cái tôi quá vãng

Vì nhìn ngang qua lăng kính hiện thực

Tôi lạ lẫm đường cong của vô thức

 

Có lần tôi gọi cái tôi vô thức

Vì nhìn ngang qua lăng kính hiện thực

Tôi mới thấy quá vãng thời gian

 

Cuộc đời có cái được cái mất

Cái được thì tồn tại trong mất mát

Cái mất lại nhiều hơn trong ngôn ngữ thật

Nghĩ ra vô lý.

 

 

Những ngôi nhà nằm dưới đường ray xe lửa

                        

Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn

Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm

Và lời nói khống cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa

Những ngôi nhà và có thể những ngôi làng

Kéo vận thời thành cả đám mây mưa

Treo ngược những không gian xưa

Bằng đôi mắt cuốc đồng phục ngày đêm đi cày ánh sáng

 

Bao thế kỷ và cũng nhiều thập niên ở đó

Trên ngôi mộ gió và mộ phần có lúc không bận đồng phục

Những nghi lễ hay những tôn giáo khác

Thực hành ánh sáng

Thực hành các vòng kim cô đa mang khổ hạnh

Thực hành bản thể

Có khi thực hành thú hoang bụi bờ trôi dạt trên sông trụi trần

Và cũng có khi thực hành cái hành thực của thực hành

Nhưng tất cả chỉ băng qua đôi mắt tàu có số và những đường ray xe lửa không số

 

Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn

Những người nông dân chôn lòng đất vào nhiều thế kỷ và nhiều thập niên trước

Thậm thịch thậm thịch lối cỏ không dấu

Thậm thịch thậm thịch bước chân trần của gió

Thậm thịch thậm thịch bước chân mưa của phù thế hay của quái nắng

Thậm thịch thậm thịch những phế tích vàng son

Nhưng tất cả chỉ băng qua đôi mắt tàu có số và những đường ray xe lửa không số

 

Ký ức trẩy mùa

Thời gian loang vết trên mặt sông đau

Những lưu vực không lưu trú ký sinh để phóng sinh mặt trời

Lòng người mỗi lúc khôn lớn

Những ngôi nhà nhỏ lại

Những đường ray xe lửa nhỏ lại

Những đôi mắt tàu nhỏ lại

Nhưng nơi lưu trú bảo tồn tiếng nói và ký ức xanh ngữ nghĩa

Khôn lớn như lòng người mở hương mở đất

 

*

 

SAN PHI

 

 

Chiếc bút nhỏ


Chiếc bút nhỏ ngày nào trong ngăn tủ
Nét đầu đời tuổi thơ. dấu con đi
Giở từng trang thời gian qua gói lại
Ba cười hiền trên nét chữ thơ ngây

Bút vẫn đó nét thơ vẫn còn đó
Mà trời ơi, Ba giờ đã đi xa
Giọt nước nào đậu trang sách đã qua
Sao ngăn được câu thơ là hơi thở

Dòng ký ức đong đầy thêm tiếng nhớ
Con giở ra rồi khép lại Ba ơi
Con bật khóc bắt gặp con hồi nhỏ
Cọng cỏ non Ba uốn một khúc đời

Từ đêm qua Hesperus dài thao thức
Khi trời khuya ánh sao rụng xuống cầu
Một cõi khác Ba đi về cõi khác
Ôi ngày mai tìm thức giữa chiêm bao

Chiếc bút nhỏ lặng nhìn cô gái lớn
Chắc là buồn và nhớ lắm phải không?
Trong hóa kiếp hỏi vì sao không lặn
Tan(g) cõi lòng sao Hesperus đã buông.

18.4.24

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

H. O. A. T. H. I

Nơi nao duyệt trình

Ngàn lau
Nhướng con mắt buồn
Nghe phơ phất gió trời tuôn

Đình
Bạc rồi áo cũ hương linh
Vàng hương đâu nhớ
Đoạn tình phôi thai
Giọt trăng
Trên nước kiếm
Mài
Bén ngót khánh tượng
Hoài thai ngọc chìm
Lẫn vào khuất tịch tiếng chim
Người quên đã nhớ
Nỗi niềm mơi xưa
Hồn lau
Khóc kín một tờ
Giấu đi nhật nguyệt mùa khô
Vãn
Tình
Thôi về
Ừ thôi về nghinh
Buồn ru chiếc gió
Một mình
Hoang

 

,

Tôi ngắt trong xướng ca từ
Một câu hú họa
Âm

Bản tình
Em từ nhạc sóng vô thanh
Lượng đời như nước
Lạc thành mây mưa
Tháp vu đỉnh điểm chưa hề
Nín trong thanh khoản bộn bề châu thân
Một khi ngọc chuốc ân cần
Thì nghe hồng nụ một lần trao hôn
Tôi hát rất lâu
Bồn chồn
Còn niêm vọng dội hoàng hôn đóa tàn
Vàng mênh mông
Vàng miên man
Sử quân thu lệ
Đẹp ngàn hoa thi

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

 

Tháng tư nắng quái
(Cho mẹ và phan kim yên và ba con)

Tháng tư nắng quái trên tàn lá
Ngày nóng ran, khô khốc tiếng người
Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ
Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi?

Tháng tư em dắt con ra biển
Hướng về nam theo sóng nổi trôi
Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn
Làm sao biết được, trôi về đâu?

Tháng tư lửa rực, về ngang phố
Anh quýnh tìm em khắp vũng tàu
Thây chất chồng thây, thây chồng chất...
Trời ơi! Thảm quá! ngùi thương đau!

Tháng tư, đạn pháo rơi cùng khắp
Người chết giăng đầy mọi nẻo quê
Trải qua mấy đận, anh mong ngóng
Gặp em rồi, được khóc thỏa thuê

Thì thôi, trở về nơi qui ẩn
Giữa am đời nhặt nhạnh tình riêng
Thành, bại, cũng đành theo thế cuộc
Công danh như ngọn khói, đời thiền.

Tháng tư tay vỗ... càn khôn hát
Khúc thương ca hề, cho mẹ và em.

 

(4.1975-4.2024)

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ