Nước Mỹ Của 2025

13/02/202509:44:00(Xem: 5594)
america
Hôm nay vào thứ Năm, ngày 29 tháng 1, Thượng viện Hoa Kỳ với toàn bộ phiếu thuận từ Đảng Cộng Hòa 52-48 phiếu (trừ Mitch McConnell) đã phê chuẩn Robert F. Kennedy vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ. Ảnh: Unplash.

Xứ sở này, nơi những con tàu bị nhận chìm, những quả bóng nổi lên

nơi trí tuệ bị bỏ quên, lịch sử bị khước từ

nơi đường phố động kinh, não trạng tán loạn

nơi thù hận trá hình - những đám mây xôi quả -

nơi lẳng lặng mà nghe chúng đề cử nhau

chức bộ trưởng gì đó, bộ gì gì đó...

từ hũ chứa nhung nhúc chui ra – lũ khốn lên ngôi.

 

Xứ sở của FugaziFunkadelic, của cuồng nộ, phản kháng

sao cuối đầu trước một bọn ngu si, một lũ lạm quyền

thanh trừng người chính trực, khôi phục đám nịnh thần,

giao quyền lực vào tay bọn côn đồ, băng đảng.

Lũ cóc nhái được ân xá thành người

quân tham nhũng được tha bổng, bảo vệ

Cần gì quân đội, cần gì xe bọc thép,

dễ thôi, trở cờ như trở bàn tay,

tiêu diệt nền dân chủ.

 

Kìa Abraham Lincoln ngồi trên sàn bếp, tủ lạnh mở toang,

ông dở khóc hay dở cười, lắng nghe

từng sắc lệnh ban hành, ký xuống

từng vệt khắc điện tâm đồ.

Kéo xuống, kéo xuống, và chúng ta trượt xuống, tận cùng

sẽ nhận ra âm thanh của địa ngục

âm thanh của Slayer, nhạc điệu của hủy diệt.

Chữ nghĩa nhẹ tênh, nhẹ tênh, sao nặng không nhấc nỗi:

làm sao nhận ra nanh vuốt, khi hổ trà trộn mèo?

 

Nước Mỹ vào năm 2025

By James Parker

Biên tập/giới thiệu: K.Ngô. N.Lê

***

Chữ nghiêng trong bài:

  • Fugazi (1987-2003): Ban nhạc post-hardcore từ Washington, D.C., nổi bật với tinh thần DIY, âm nhạc dữ dội và lập trường chống thương mại hóa, phản kháng nền công nghiệp âm nhạc.

  • Funkadelic (1968-1981): Nhóm nhạc tiên phong kết hợp funk và psychedelic rock, dùng âm nhạc để thách thức ranh giới thể loại, phản kháng bất công xã hội và thúc đẩy tự do tư tưởng.

    Theo ca từ "một bọn lai căng, một lũ bội tình" của Trịnh Công Sơn, Gia Tài Của Mẹ.
  • Theo lối viết "lẳng lặng mà nghe chúng chúc nhau" của Trần Tế Xương.


***

America in 2025

 

Land of sinking ships and rising balloons,

of forgotten editorials and unread runes,

of street jitters and broken neurotransmitters

and vape-like clouds of raspberry-flavored rancor—

check our latest nominee

for Something-Something Secretary,

fresh-drawn from Nature’s endless supply of wankers.

 

Land of Fugazi and Funkadelic,

are you ready for the Assault Imbecilic?

We’ve purged the dissenters, installed the crawlers,

and ringed the building with bootboys and brawlers.

We’ve issued an immediate pardon

for the toad at the bottom of the garden.

No blackouts, no rolling of tanks,

but yup, we’ll take your democracy. Thanks.

 

Abraham Lincoln sits on his kitchen floor

by the open fridge door,

and does he weep or does he laugh

as one by one the orders come, signed

with a mark like a stricken cardiograph?

Down and down we go on the hellish conveyor.

And we know what hell sounds like. It sounds like Slayer.

Light verse, light verse, this is a heavy lift:

How can we tell the grifter from the grift?

 

James Parker

Đây không phải một tuyển tập theo nghĩa gom góp cơ học, mà là một sự chắt lọc công phu từ mười lăm tập thơ đã xuất bản cùng hàng trăm bài thơ lẻ rải rác trên các tạp chí và trang mạng văn học hải ngoại, do người biên tập Michelle Đặng thực hiện. Đáng chú ý, ấn bản đặc biệt này hoàn toàn không có sự tham gia trực tiếp của tác giả trong quá trình tuyển chọn, khiến nó mang dáng dấp của một cái nhìn từ bên ngoài, một tổng kết khách quan về hành trình sáng tác của chính người đã viết ra chúng.
Khi buồn | chữ hóa đá | Khi nhớ | chữ mọc rêu | Khi yêu | chữ nhắc... Tôi làm thơ tức tôi thú tội.
Đá banh từ ngày tuổi nhỏ / chơi với mấy bạn sân ga / mỗi lần xe lửa còi hụ / là tan trận để về nhà / cùng bạn dợt banh góc phố / tiếng la, tiếng hú, tiếng cười / vang dậy tháng năm rất nhớ / kỷ niệm theo khắp chân trời / rồi tới một thời lặng lẽ / ôm banh về góc phô xưa / còn mấy bức tường là bạn / dội banh qua lại ban trưa
tôi ăn mặn tôi ngủ chay | một nửa tôi cũng là tu sĩ | một nửa kia tôi không biết là gì
đi qua và trở về | những cảnh đời hư ảo vô thường | thấm thía lời đạo sư và hiền giả
Lòng anh chờ em im ỉm khóa | Mặc nước trôi mặc sương rơi mặc cành lê trắng muộn | Ai biết người ở lại buồn hơn hay người ra đi buồn hơn? Ai có thể ngủ ngon khi lòng rưng nhớ
Tôi đục bỏ nóc nhà vì cô đơn cần lan rộng | nửa đêm | nó là bóng tối, và | một bầu trời.
Xấu đẹp các thứ ai cũng có | Chỉ là một việc làm đơn giản | Mở hết ra những cánh cửa
Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Sonate Moonlight Piano, đôi tay gầy tham lam phủ không gian cô quạnh Dòng sông trăng chảy xuống đời giọt lệ từ bi
Iran là nơi của bom và thơ. Iran là nơi của phép màu tới trễ. Iran là nơi của một dân tộc bị giám sát thường trực. Nhà thơ Shams Langeroodi, 76 tuổi, vẫn ở thủ đô Tehran trong những tháng gần đây. Nhiều người quan sát thi ca Iran vẫn theo dõi các chuyển biến từ thủ đô Iran, hy vọng nhà thơ sẽ vẫn còn sống sót sau các cuộc đán áp biểu tình và sau những trận bom của Hoa Kỳ và Israel dội xuống. Nhà thơ Shams Langeroodi đã trải qua rất nhiều chuyển biến đau đớn của dân tộc Iran, và ngòi bút thi ca của ông là một trong những trang thơ đẹp nhất của đất nước đau khổ này.
Nhà thơ nữ Vladislava Simonova, 27 tuổi, nổi tiếng với thể thơ Haiku và được vinh danh tại Nhật Bản nhưng gần như vô danh ngay trên chính quê hương Ukraine của cô. Bản tin AFP ghi lời nhà thơ Simonova rằng trong nhiều năm, cô đã nghiên cứu các bậc thầy Nhật Bản — Basho, Buson, Issa — và sáng tác hơn 600 bài thơ Haiku. Một chiếc thang máy hay "trở chứng" dẫn lối đến căn hộ chung cư ở miền trung Ukraine của một nữ thi sĩ 27 tuổi — người được vinh danh tại Nhật Bản nhưng lại gần như vô danh ngay trên chính quê hương mình. Với mái tóc màu hồng, chiếc áo len màu tím hoa cà cùng đôi tất đồng màu, Vladislava Simonova kể lại câu chuyện về sự nghiệp đang thăng hoa của mình tại một đất nước cách quê nhà cô 7.800 km (4.850 dặm) — nơi mà cô chưa từng một lần đặt chân tới.
Trong trái tim em | Anh không bao giờ chết | Anh chỉ nằm xuống | gối đầu trên mảnh đất quê nhà
Ru chiếc võng nằm yên | Trời thở dài trưa nắng | Anh cúi nhặt bóng mình