Mỗi ngày quên vài chữ

2/11/202620:28:00(View: 1411)
blank

 

Thơ

PHAN TẤN HẢI

 

Mỗi ngày quên vài chữ

 

mỗi ngày quên thêm vài chữ

mở kinh học lại từng dòng

trí nhớ làm như vô sự

hơi đâu mà thuộc sắc không

 

mỗi ngày lùi thêm vài tuổi

thấy mình thơ dại hơn xưa

tóc trắng còn bay mấy sợi

nghe chim cổ tích ban trưa

 

mỗi ngày quên vài chữ khó

phải nhờ Google nhắc tuồng

cũng may chưa quên hơi thở

níu theo bè pháp qua sông

 

mỗi ngày dịch tin cho báo

kể chuyện mưa bom khắp trời

nguyện cho đời ngưng lửa máu

gõ chữ, khóc trong từng lời

 

mỗi ngày càng thêm đau nhức

nằm ngồi đi đứng chậm hơn

nguyện thân tâm thành giấy mực

minh giải lời xưa Thế Tôn

 

mỗi ngày lạ thêm cố quận

nghe kể như chuyện trong mơ

một thời chép kinh cùng bạn

sắc không còn lại mấy tờ

   

mỗi ngày thấy mình như núi

kham nhẫn giông bão nắng mưa

bất kể vui buồn ném tới

yêu thương biết mấy cho vừa

 

mỗi ngày thấy mình như nước

hỷ lạc rửa sạch bụi đường

bất kể đời buồn như khóc

chở người vượt mấy trùng dương

 

mỗi ngày giữ tâm như lửa

đốt sạch muôn nghiệp ra tro

chân bước vào nơi không cửa

mắt nhìn soi thấu hữu vô

 

mỗi ngày giữ tâm như gió  

ba cõi không chỗ lưu chân

gửi bạn một thời rất nhớ

tiếng đàn không dây rất thân

 

mỗi ngày tâm như hư không

không gì nắm bắt, tận cùng

không nơi trú xứ vui buồn

trọn đời hương pháp cúng dường.

 

---- Nguyên Giác Phan Tấn Hải

(Gần Tết Bính Ngọ, đầu tháng 2/2026)

 

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ