Tháng 5, Đọc Thơ Phan Tấn Hải

08/05/202600:00:00(Xem: 275)

tho PTH
Minh họa Đinh Trường Chinh

Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc.

Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
 
-Như Trẻ Nhỏ Làm Thơ, khát vọng trở về tâm ban sơ, chỉ từ tâm ban sơ đó, ước muốn trẻ thơ “các vụn giấy bay lên và ráp lại thành cầu…” mới trở thành sức mạnh của chữ nghĩa, nối lại phân ly, nối lại căn tính, nguồn cội dân tộc. Và hạnh phúc không chỉ là điều nói trong sách vở “chờ cho tròn nét mực”. Hạnh Phúc phải là điều- đang- là.

-Và như vậy, có phải, không nguôi viết?  Dù có đôi khi ngôn ngữ bị khựng lại trước dồn dập của hiện thực “ngày vẫn trôi qua/ nhưng chữ chợt đứng lại”. Một dừng lại không mang nghĩa bất lực, mà là phút giây chiêm nghiệm, nhìn sâu hơn. Khi ký ức dội về mang theo những cơn sóng đau của lịch sử, chữ, ngoài nghĩa biểu đạt, nó còn là vết thương sững sờ “mực đọng thành dao”. Và cũng từ đó, lời nguyện cất lên:

“Tôi làm tiếp bài thơ vào tháng Năm / và sẽ không bao giờ ngưng viết.”

-Một thời xô đẩy những địa danh: Iran-Venezuela-Gaza-Cuba khiến lương tri con người không thể làm ngơ. Một gánh nặng chung của con người, và, “Tôi năn nỉ ký ức tôi” không còn là chuyện riêng. Nó là điểm hội tụ của những tâm hồn bị chấn thương.

Rằng làm ơn/ rằng ký ức tôi sẽ biến mất, sẽ bay xa… những năn nỉ ở đây là một ước nguyện, một phản xạ của từ bi, một tâm thái của từ bi, xuất phát từ chỗ không thể không thấy không thể làm ngơ, từ bi không hàm ý để giải thoát riêng mình mà ở lại nỗi đau cùng người như một lời cầu nguyện. Từ bi ở những bài thơ này là hệ quả của những cảm xúc của một trái tim biết đau nỗi đau của người khác.

Nguyễn Thị Khánh Minh giới thiệu
 
NHƯ TRẺ NHỎ LÀM THƠ
 
Tôi muốn làm một bài thơ cho nước mình
thơ sẽ rất mực nhà quê
thơ sẽ rất mực vụng về
thơ sẽ y hệt như trẻ nhỏ học vần
thơ sẽ đọc nghe như lạc điệu bolero
như người muốn tìm bạn tình cũ qua điệu hò
Tôi muốn làm một bài thơ
khi hạnh phúc cứ bảo là hãy còn chờ
phải chi chúng ta là trẻ nhỏ
để quậy phá, để xé giấy phóng vào nhau
chờ các vụn giấy bay lên và ráp lại thành cầu
để Vua Rồng gặp lại mẹ Âu Cơ
nơi các dòng chữ của chúng ta sẽ nối hai bờ
xin đừng để tôi tin rằng chữ hạnh phúc
của những gì rất là phước đức
lại cứ chờ cho tròn nét mực.
 
*
BÀI THƠ THÁNG BA

Có một bài thơ
tôi làm từ tháng Ba
ngày vẫn trôi qua
nhưng chữ chợt đứng lại
có phải mùa Xuân là tháng Ba
sao dòng chữ biến thành câu hỏi
khi khắp trời là mưa hoa
khi trang giấy vẫn kiên nhẫn chờ đợi
rồi bài thơ dở dang suốt Tháng Tư
khi bưu điện đứt gãy trọn tháng Tư
và mực đọng thành dao trong từng nét
Tôi làm tiếp bài thơ vào tháng Năm
và sẽ không bao giờ ngưng viết.
 
*
 
TÔI NĂN NỈ KÝ ỨC TÔI

Mỗi khi gửi bản tin lên mạng xong
tôi năn nỉ, rằng làm ơn
hỡi những gì của Iran, Venezuela
hãy cho tôi rời thật xa
hỡi các trận mưa bom
rằng làm ơn
rằng ký ức tôi sẽ biến mất
như đàn chim biển bay lạc
hãy bay cho xa thật xa
chớ vào giấc ngủ tôi mỗi đêm
chớ làm tôi thức dậy buồn tới khóc
chớ làm màn hình TV lại hiện lên
chớ để tôi nghe lại tiếng kêu trẻ nhỏ ở Gaza
chớ để tôi nhìn thấy người moi thùng rác ở Cuba
tôi năn nỉ rằng ký ức tôi ơi
hãy theo đàn chim biển bay xa thật xa.
 
Phan Tấn Hải

tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần