Hôm nay,  

Kiệt Tác Phục Hưng Bị Lãng Quên Của Michelangelo

7/24/202600:00:00(View: 272)
Michelangelo
Michelangelo chỉ khoảng 18 tuổi khi tạc cây thánh giá được mệnh danh là “Thánh Giá Thất Lạc” tại nhà thờ Santo Spirito. Cũng như với đá cẩm thạch, dưới mũi đục của ông, gỗ cũng tan chảy.  Ảnh: Cộng đoàn Dòng Thánh Augustinô tại Santo Spirito, Florence
  
Đã xem tác phẩm David quá nhiều lần? Một chuyến ngược Florence để chiêm ngắm cây thập giá nhỏ tại nhà thờ Santo Spirito — một khải tượng dịu dàng khắc trên gỗ cổ — có thể là một trong những quyết định đẹp nhất trong đời rong ruổi cùng nghệ thuật của bạn.
 
Một sáng tháng Chín năm 1962, nữ sử gia nghệ thuật Margrit Lisner đặt chân đến quảng trường Santo Spirito với tâm trạng không vui. Bà đang ở Florence để nghiên cứu về các cây thập giá rải rác khắp miền Tuscany, và hôm ấy, do một sự may mắn tưởng như có bàn tay xếp đặt, bà chẳng muốn bước vào thư viện Viện Kunsthistorisches để làm việc.

Thay vào đó, Lisner rẽ sang nhà thờ Santo Spirito, gặp Cha Guido Balestri, vị bề trên dòng Augustino. Bà nói qua chuyện mình đang tìm hiểu về các cây thập giá, và Cha Balestri bảo rằng trong khu tu viện có một cây thập giá bị bỏ quên.

Ông dẫn bà đi qua một hành lang về phía tòa nhà xứ cũ, và quả thật, treo trên khung cửa là một tượng gỗ tạc hình Chúa Giêsu, thân hình mỏng, săn, và hoàn toàn khỏa thân. Chỉ nhìn thế đứng của đôi chân, hình dáng chiếc sọ, Lisner biết ngay mình đang đứng trước điều gì. Đó chính là chương cuối cho cuốn sách bà sắp viết: "Cây Thập Giá Bị Lãng Quên Của Michelangelo." Bà đã tìm ra nó.

Chuyện một tác phẩm của nhà điêu khắc lớn nhất trong lịch sử nghệ thuật Tây phương lại bị bỏ quên giữa một thành phố ngập tràn của báu, vừa khó tin vừa không có gì lạ. Có ai, sau khi đã đứng trước bức David cao hơn năm thước — một tượng đá cẩm thạch khỏa thân đẹp đến chóng mặt — còn quay sang những người thân đang mệt lử, cáu kỉnh mà rủ rê: "Giờ mình lội qua bên kia sông Arno, đến một nhà thờ cổ, xem thêm một tác phẩm khác của Michelangelo, nhỏ thôi, làm bằng gỗ cũ!" Nhưng đó có thể là một trong những quyết định hay nhất bạn có thể làm trong đời thưởng ngoạn nghệ thuật của mình.

Bước vào từ gian giữa nhà thờ, điều đầu tiên bạn nhận ra ở tượng Chúa là hình dáng giống một con tôm vừa lột vỏ. Thân thể bóng, săn, sự khỏa thân đến chói mắt, phần eo và tứ chi thu nhỏ lại... tỷ lệ, theo lời nhà phê bình nghệ thuật Martin Gayford, "sai đến mức gây khó chịu", treo lơ lửng giữa phòng bằng một thanh sắt dài buông xuống từ trần cao hơn hai mươi thước. Một vật nhỏ nhoi, mong manh đến lạ lùng treo giữa không khí, giữa một khoảng trống rợn ngợp.

Michelangelo nổi danh với những công trình gây choáng ngợp vì tầm vóc và sự táo bạo: các bức bích họa nhà nguyện Sistine, Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô, lăng mộ Giáo Hoàng Julius Đệ Nhị, khối cẩm thạch ngổn ngang mà từ đó bức David được giải thoát.

Những thân hình ấy cuộn lên bắp thịt và động tác; đường nét đầy đặn, mạnh mẽ. Ngoại trừ tượng "Pietà," các tác phẩm của Michelangelo không được biết đến vì sự dịu dàng, mong manh và tĩnh lặng. Ông cũng không nổi danh về điêu khắc gỗ — Cây Thập Giá Santo Spirito có lẽ là tác phẩm gỗ duy nhất còn sót lại của ông (nếu không kể Cây Thập Giá Gallino tại Viện Bảo Tàng Quốc Gia Bargello, vốn có chứng cứ xác thực yếu hơn nhiều).

Chúng ta biết Michelangelo khoảng mười tám tuổi khi tạc cây thập giá tại Santo Spirito — còn trẻ nhưng không hề vụng về. Năm ấy có lẽ là 1493, giữa lúc Lorenzo de' Medici qua đời năm 1492 và trước khi Michelangelo rời Florence sang Bologna năm 1494.

Lorenzo là mẫu người toàn tài thời Phục Hưng: nhà ngoại giao, chủ ngân hàng, nhà sưu tập, người có quyền lực, kẻ ngoại tình phóng túng, và một đại mạnh thường quân của nghệ thuật. Đến cuối thập niên 1480, Florence đã cạn nhân tài điêu khắc hàng đầu. Brunelleschi và Donatello đã mất từ lâu; Verrocchio vừa qua đời; Pollaiuolo đang bận việc ở La Mã. Vì thế Lorenzo chọn ra, từ xưởng vẽ của Domenico Ghirlandaio, một chàng học việc đầy hứa hẹn tên Michelangelo Buonarroti, và hướng ông sang một nghề mới.

Cả Lorenzo và con trai Piero đều có mối quan hệ thân thiết với Santo Spirito, và có lẽ chính một trong hai người đã gửi Michelangelo đến gặp Cha bề trên Niccolo di Giovanna. Như một cách đáp lễ, Cha di Giovanna đã ban cho Michelangelo món quà quý giá nhất mà một nghệ sĩ chuyên khắc họa thân thể khỏa thân có thể mong ước: được tự do tiếp cận vô hạn với tử thi. Michelangelo được cấp một căn phòng trong tu viện, gần khu nhà thương, và từ đó nghiên cứu những kỳ diệu của xương, thịt và da (một việc làm không được phép thời ấy, nhưng được nhắm mắt cho qua). Để tạ ơn, Michelangelo tạc một cây thập giá bằng gỗ cho bàn thờ chính của nhà thờ.

Câu chuyện hậu trường ấy quan trọng, vì phải nhớ rằng Michelangelo không chỉ nghiên cứu xác người — ông đang tạc ra một xác người. Điều khiến tượng Chúa của ông trở nên kỳ lạ chính là sự va chạm giữa những dấu hiệu của cái chết — làn da ngả màu ngà vàng, vết máu rịn từ các thương tích, mái tóc quấn lại như rong biển nâu — với tỷ lệ trẻ con, lồng ngực mảnh, và tứ chi chưa phát triển đầy đủ.

Một số điểm bất thường về tỷ lệ được giải thích là do vị trí ban đầu của cây thập giá trên bàn thờ chính, theo lời hai tiểu sử gia đầu tiên của Michelangelo, Ascanio Condivi và Giorgio Vasari, cùng một bức vẽ từ những năm 1500 lưu tại Viện Bảo Tàng Uffizi cho thấy cây thập giá treo phía trên khu ca đoàn cũ. Nhưng đứng ở bất cứ vị trí nào, từ bất cứ góc nhìn nào, tác phẩm vẫn không kém phần kỳ lạ, vẫn không kém phần cuốn hút.

So với các cây thập giá sơn màu khác do những người cùng thời với Michelangelo tại Florence thực hiện, như Benedetto da Maiano và anh em nhà Sangallo, hay những tác phẩm trước đó của Brunelleschi và Donatello, tất cả đều tự nhiên và cân đối hơn, nhưng chúng cũng chỉ gảy được ít nốt nhạc trên bàn phím cảm xúc.

Trong khi cây thập giá của Michelangelo khiến người xem vừa bất an, vừa say đắm, vừa mất mát, vừa rúng động — tất cả cùng một lúc. Điều khó tin là khi tạc tác phẩm này, Michelangelo còn bảy mươi năm cuộc đời phía trước (một người từng làm việc dưới không dưới tám vị Giáo Hoàng). Vậy mà ông đã sớm nắm trong tay toàn bộ cung bậc, toàn bộ bảng màu của xúc cảm con người.

Nếu có dịp đến Santo Spirito, hãy đứng càng gần cây thập giá càng tốt. Nhìn vào hõm nách, chùm lông ngực lưa thưa, cách thời gian đã gặm mòn từng chút ở ngón chân, ngón tay. Nhưng trên hết, hãy nhìn vào gương mặt. Toàn bộ vở kịch của tác phẩm được thu nhỏ và diễn lại ở đó. Tỷ lệ lệch lạc, vầng trán kéo dài đẩy dồn các đường nét vào giữa như những cọng rau trong tô súp, thế nhưng từng đường nét lại đẹp đến sững sờ, đặc biệt là những vết ấn như dấu ngón tay quanh miệng, và sự riêng tư sâu kín trong đôi mắt. Như với đá cẩm thạch, Michelangelo một lần nữa biến gỗ thành dòng chảy dưới mũi đục của mình.

Trong nhiều thập niên, cây thập giá bị kẹt giữa vùng lửng lơ hành chính, qua lại giữa Santo Spirito và Bảo Tàng Casa Buonarroti, nơi nó được gửi đi phục chế. Nhà thờ nhiều lần yêu cầu được trả lại, nhưng phải đến năm 2000, tác phẩm mới được trả về và đặt trong phòng áo lễ.

Ban đầu, cũng có một số người hoài nghi về tính xác thực của tác phẩm, nhưng những chứng cứ ủng hộ — các ghi chép về việc tạo tác và lắp đặt trong sách của Condivi và Vasari, cùng bức vẽ tại Uffizi — gần như không thể thuyết phục hơn.

Giáo Sư Danh Dự Paul Joannides của Đại Học Cambridge, chuyên gia về Michelangelo cho rằng: “không còn ai nghi ngờ gì về Cây Thập Giá Santo Spirito. Riêng tôi, chắc chắn không."

Một cách giải thích cho việc tác phẩm bị lãng quên nằm ở những gì người ta xem là khiếm khuyết của nó. Có người từng cho rằng nó thiếu chân thực, vụng về, thiếu cân đối, chỉ là một tác phẩm thời trẻ dễ bị bỏ qua. Có người hiểu rằng mình đang len vào một khải tượng sùng kính riêng tư. Tác phẩm mang trong nó tất cả những mâu thuẫn, sự dịu dàng và bí ẩn làm nên giá trị của những tác phẩm nghệ thuật lớn nhất. Theo nghĩa đó, cây thập giá của Michelangelo là hoàn hảo.
 
Cung Mi biên dịch
Nguồn: biên soạn theo bài của Zachary Fine, "Michelangelo's Forgotten Renaissance Masterpiece," The New York Times, 15-7-2026 (nytimes.com).

Có lẽ cách dễ nhất để hiểu Bảy tám năm của Bùi Chát không phải là nhìn nó như một dự án ý niệm về sự phai tàn, mà như một tình huống hội họa được kéo dài trong thời gian. Ở đó, tranh không chỉ được treo lên để xem, mà được đặt vào một hoàn cảnh đặc biệt: hoàn cảnh sẽ biến mất. Không phải như một tai nạn, mà như một điều kiện tồn tại.
Theo lẽ thường, con người học hỏi kiến thức, kỹ năng từ dễ đến khó. Lấy toán học làm ví dụ, những đứa trẻ vào tiểu học bắt đầu cộng trừ nhân chia; lên trung học biết thêm căn, lũy thừa; rồi đến các môn hình học, đại số, lượng giác, giải tích, tân toán học… Để hình tượng hóa mức độ phức tạp của toán học, người ta thường dùng bức ảnhnhà bác học Albert Einstein đứng trước tấm bảng với chằng chịt những phương trình mà không có mấy người hiểu được.
Giải thích thế nào về một cảm giác lơ lửng, lâng lâng như say sau khi đọc tuyển tập “Đi Vào Cõi Tạo Hình II” của họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)? Khi tôi khép sách lại và vài ngày sau lại mở ra đọc lại, và rồi lại ngưng vài ngày rồi đọc lại. Tôi bâng khuâng. Tôi lạc lối. Như đang bước trên mây. Thế giới trong sách như dường tách biệt với cõi đời đầy những xung đột thế gian quanh tôi. Cuốn sách đưa độc giả vào một thế giới cực kỳ thơ mộng và rất riêng tư của Đinh Cường. Từng trang sách “Đi Vào Cõi Tạo Hình II” là một cuộc đi dạo với Đinh Cường trong một cõi của thơ, của tranh, của tượng, của mỹ thuật và của tình bạn nghệ sĩ. Tuyển tập II dày 180 trang, in trên giấy đẹp, dày để giữ hình ảnh, màu sắc của các họa phẩm gần như nguyên vẹn ở mức tối đa.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (Vietnamese American Arts and Letters Association – VAALA) trân trọng thông báo thời gian chính thức mở liên hoan phim và ra thông báo tuyển phim cho Viet Film Fest 2026, đánh dấu 23 năm liên hoan phim tôn vinh nghệ thuật kể chuyện và văn hóa Việt Nam qua điện ảnh. Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế Viet Film Fest sẽ diễn ra từ ngày 9 đến 11 tháng 10 năm 2026 tại The Frida Cinema, số 305 E. 4th Street, thành phố Santa Ana, đồng thời kết hợp hình thức online để khán giả trên toàn nước Mỹ và quốc tế có thể thưởng thức đa số phim được tuyển chọn.
Một trò chơi dân gian mà thế hệ tôi thường chơi vào những ngày Tết là chơi bài “ngầu”, có nơi gọi “ngầu hầm” hoặc “ngầu tố”. Con số 785 là con số cụ thể của ba quân bài, mô tả việc đã “có ngầu” — đủ điều kiện để tiếp tục ở lại ván chơi. Tôi thích trò chơi này vì nó không có thứ bậc. Không ai hơn ai. Chỉ có hai loại người: có ngầu và không ngầu. Có ngầu nghĩa là còn lý do để chơi. Không ngầu nghĩa là rời khỏi bàn. Nghệ thuật cũng thế: không có tác phẩm “cao” hay “thấp”, “kinh điển” hay “thường dân”. Chỉ có kẻ còn dám liều trong chính giới hạn của mình, và kẻ đã thôi. Tôi gọi dự án này là Bảy tám năm – vừa là con số “ngầu” trong trò chơi, vừa là hạn sử dụng của tác phẩm. Tôi đã thử nghiệm một loại dung môi đặc biệt: khi pha với màu, nó khiến bức tranh tự tan biến dần theo thời gian. Sau bảy đến tám năm, toàn bộ màu sắc sẽ phai hết, chỉ còn lại tấm toan trắng. Không phải vì bị phá hủy, mà vì được lập trình để biến mất.
Nói về “nghe” ở Việt Nam là nói về một trong những hoạt động phổ biến nhất và ít được suy nghĩ nhất. Người Việt nghe mọi thứ: nghe nhạc, nghe người khác nói, nghe hàng xóm cãi nhau, nghe loa phường, nghe lòng mình, nghe cả những thứ không cần nghe. Nhưng nghe âm nhạc — đó mới là một môn nghệ thuật, hay đúng hơn, một môn thể dục tinh thần được tổ chức rầm rộ, từ phố thị đến thôn quê, từ quán cà phê đến sân khấu và truyền hình. Người Việt không chỉ nghe âm nhạc: họ trưng bày việc nghe như một phần bản sắc.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Sân khấu từng là nơi người Mỹ cùng nhau mơ mộng. Ngày nay, ngay cả chỗ ấy cũng bị chính trị chia cắt. Trước cửa Trung tâm Nghệ thuật Kennedy — nay mang danh mới Donald J. Trump và John F. Kennedy — người ta giương bảng phản đối, ca sĩ hủy buổi diễn, và nền văn hoá từng tôn vinh tự do phản biện dường như đang co rút lại trong những vòng tin tưởng hẹp hòi của mỗi phe. Cuộc tranh chấp này nghe quen thuộc. Ba bốn mươi năm trước, khi hình ảnh cảnh sát Nam Phi đánh đập người da đen tràn ngập truyền hình, giới nghệ sĩ bên Mỹ hưởng ứng lời kêu gọi lương tâm: “Tôi không hát ở Sun City.”
Mùa xuân năm nay, trên công viên trên không High Line của thành phố New York sẽ xuất hiện một tác phẩm điêu khắc quy mô lớn: pho tượng Phật bằng sa thạch cao 27 bộ Anh, mang tựa The Light That Shines Through the Universe (Ánh Sáng Soi Thấu Vũ Trụ), do nghệ sĩ Việt–Mỹ Tuan Andrew Nguyen thực hiện. Tác phẩm sẽ được đặt tại Plinth, không gian dành cho các dự án điêu khắc luân phiên của High Line, thay thế cho pho tượng chim bồ câu khổng lồ Dinosaur của nghệ sĩ Iván Argote, đang trưng bày từ tháng 10 năm 2024.
Trên trang mạng Psychology Today có bài viết về lợi ích của việc bắt đầu học nhạc ở tuổi già. Người cao niên thường phải đối diện với nhiều thách thức như suy giảm nhận thức, cô lập xã hội, trầm cảm. Suy giảm trí nhớ, đặc biệt là suy giảm trí nhớ theo từng giai đoạn và trí nhớ làm việc, là một dấu hiệu của tiến trình lão hóa bình thường, những cũng có thể là dấu hiệu sớm của lão hóa bệnh lý. Tập thể dục, các hoạt động kích thích não bộ có thể giúp duy trì trí nhớ của người lớn tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.