Hôm nay,  

Ngu Yên Và Lễ Hội “Rước Sách”

28/08/202601:18:46(Xem: 466)
 
 
RMS-Ngu-Yên-hình-4-cột
Hàng trên từ trái: Hòa Bình đại diện ban tổ chức/Việt Báo, họa sĩ Ann Phong, nhạc sĩ Nguyễn Thảo. Hàng giữa từ trái: MC Ysa; Nhà văn/nhà thơ Ngu Yên ký tặng sách; nhà báo Đinh Quang Anh Thái; Hàng dưới: quan khách tham dự.

Chiều Chủ Nhật, 23 tháng Tám, độc giả Việt Báo lâu nay quen gặp nhà văn Ngu Yên qua những bài bình luận trên trang nhất đã có dịp gặp ông “bằng xương bằng thịt” — để chuyện trò, nghe thơ, nghe nhạc, và quan trọng hơn hết, để “rước” sách ông về nhà.

Từ Houston sang Nam California, Ngu Yên có một buổi ra mắt sách đông vui ngoài dự liệu. Bước lên sân khấu, nhìn hơn một trăm khách từ nhiều nơi về ngồi kín Coffee Factory, ông cảm động theo kiểu rất ‘Ngu Yên’: “Có lẽ quý vị yêu sách. Có lẽ quý vị yêu tôi, hay yêu Việt Báo. Cũng có lẽ quý vị hơi… không bình thường, khi bỏ một buổi chiều Chủ Nhật đẹp như hôm nay để đến đây ngồi nghe chúng tôi nói chuyện chữ nghĩa.”
 
Khán phòng cười ồ. Và từ phút đó, buổi ra mắt sách không còn giống một buổi ra mắt sách ‘bình thường’ nữa.

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái dí dỏm ví đây là một “lễ rước sách.” Cũng phải. Người ta thường ra mắt một cuốn, Ngu Yên đem ra giới thiệu một lượt năm cuốn. Ban tổ chức tiết lộ con số ấy thật ra đã là kết quả của một cuộc “thương lượng quyết liệt”: Việt Báo phải mặc cả mãi mới kéo được từ… 50 cuốn xuống còn năm cuốn.

Điều hợp chương trình, hẳn nhiên, là khuôn mặt văn hóa sáng và khả ái Lê Đình Y Sa, Giám đốc Hội Văn Hóa Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA). Trên thiệp ghi 3 giờ 30, nhưng mới hơn 3 giờ khách bốn phương gần như đã tề tựu đông đủ — một hiện tượng cũng khá hiếm trong sinh hoạt người Việt, đủ cho thấy Ngu Yên có sức mời gọi mọi người đến với sách vở mạnh đến đâu.

Y Sa mở đầu bằng lời chào mừng quan khách và những khuôn mặt quen thuộc trong giới văn hóa, văn chương và nghệ thuật: giáo sư Trần Huy Bích; các họa sĩ Nguyên Khai, Nguyễn Việt Hùng, Ann Phong, Nguyễn Đình Thuần, Phan Chánh Khánh; các nhà văn, nhà thơ Cung Tích Biền, Phan Tấn Hải, Trịnh Y Thư, Đặng Thơ Thơ, Nguyễn Hoàng Nam, Phạm Quốc Bảo, Thùy Hạnh; các nhà báo Đinh Quang Anh Thái, Doãn Hưng, Thanh Huy, Tino Cao, Trịnh Thanh Thủy… cùng đông đảo thân hữu từ các hội đoàn văn hóa tại Quận Cam và những nhóm văn nghệ từ Washington, D.C., Houston về dự.

Giới thiệu Ngu Yên — một tên tuổi có lẽ chẳng cần giới thiệu dài dòng với độc giả văn chương hải ngoại — Y Sa nói đến nét riêng trong thế giới sáng tác của ông, nơi thơ, văn, nhạc và bình luận chính trị chẳng chịu đứng yên trong ngăn kéo có phân loại. Chị đọc hai bài thơ ngắn, như một cách để Ngu Yên tự giới thiệu mình bằng chính chữ nghĩa của ông. Đặc biệt bài “Màu Kỷ Niệm” cho thấy những gam màu của Ngu Yên chẳng hề giống màu của ai. Từ đó Y Sa mời họa sĩ Ann Phong lên nói về Ngu Yên từ góc nhìn của một người đọc, một họa sĩ và một người bạn lâu năm.

Họa sĩ Ann Phong kể lần đầu gặp ông cách đây khoảng 20 năm, trong một cuộc triển lãm tranh tại Houston. Ngu Yên phỏng vấn chị trên đài. Đang nói chuyện nghệ thuật tạo hình ngon lành, bỗng nhiên ông nổi hứng… ca cải lương.

“Thấy ông này lạ!”

Cả phòng lại bật cười. Những ai từng quen Ngu Yên, hoặc chỉ cần đọc ông đủ lâu, đều hiểu chữ “lạ” ấy hoàn toàn không có ý chê.

Ann Phong ví người viết với người họa sĩ. Người nghệ sĩ bắt đầu bằng mắt và óc để nhìn, qua trái tim để cảm, rồi dùng bàn tay mà diễn tả. Người họa sĩ dùng màu. Ngu Yên dùng chữ. Nhưng chữ trong tay ông lại không chịu chỉ làm một nghề: khi thành thơ, khi thành văn, khi thành bình luận, lúc lại biến thành những nốt nhạc, lời ca. Nói cách khác, ông không ngại mang hết các “môn võ” ra biến hóa, pha chế.

Theo Ann Phong, chữ nghĩa của Ngu Yên không thích đóng khung. Ông viết như đang nói chuyện với chính mình, dễ lọt tai người đọc. Câu chữ dí dỏm nhưng phía sau cái cười lại có điều gì khiến người ta phải dừng lại suy nghĩ. Có lúc ý tưởng rất ‘triết lý’, nhưng cách nói lại “bình dân học vụ,” thành ra cao mà không lên gân, sâu mà không làm người đọc hụt hơi.

Chị đọc mấy câu trong bài “1986. Buồn Tầm Thường,” Ngu Yên viết cách đây gần 40 năm:

Xưa nay có ai mà không buồn.
Nặng trong hồn chút gì vấn vương.
Ngày xưa mới lớn buồn cẩm cẩm.
Nay tuổi trung niên buồn bình thường.

Rồi từ một Ngu Yên của gần 40 năm trước, chị bước sang Ngu Yên của năm 2026, với bài “Bí Mật Của Sáng Trong Khi Tác”:

Quen thuộc và mới lạ
Như hai gã sinh đôi
Lưng dính nhau mặt nhìn hai hướng…
Viết bài thơ, câu chuyện, ca khúc, vẽ bức tranh
Quen thì chán, mới thì sợ…

Theo Ann Phong, đọc Ngu Yên thường gặp những điều tưởng rất “bình thường” mà xét kỹ lại chẳng “tầm thường” chút nào. Ông thích lật chữ, xoay nghĩa, đi tìm cả những “sáng tác” lẫn những “tối tác” — những khoảng sáng tối mà người làm nghệ thuật nhìn thấy rồi khoái chí vì mình nhận ra chúng và chúng nhận ra nhau.

Khi thay mặt Việt Báo, ban tổ chức và tác giả cảm ơn quan khách, nhà báo Hòa Bình cũng nhắc đến sức sáng tác và sự đam mê làm việc của Ngu Yên, mượn hình ảnh ví von của nhạc sĩ Nguyễn Thảo cho rằng người nghệ sĩ hẳn đã “bị quỷ ám.”

Bạn bè văn nghệ lâu năm đọc và hiểu Ngu Yên đều hiểu đó là một cách ví yêu. Bởi nếu quả có con quỷ nào đủ sức bắt một người ngày đêm làm thơ, viết văn, bình luận, làm nhạc, đọc sách, suy nghĩ, viết và viết mãi, thì con quỷ ấy hẳn cũng phải làm việc ‘overtime’. Điều người ta thấy ở Ngu Yên, sau cùng, vẫn là tài hoa cộng với một sức làm việc nghiêm túc, bền bỉ, ngày đêm văn ôn võ luyện để mỗi ngày mỗi “vượt trên chính mình”.

Xen giữa những cuộc chuyện trò là phần văn nghệ của bạn hữu từ Houston, Washington, D.C. và Quận Cam, với Nga Mi, Vũ Tiến Dũng, D Hồng, Ngô Mẫn cùng nhiều thân hữu với nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc.

Hình-trang-nhất-nhỏ-2-cột

Tác giả Ngu Yên và vợ Ngọc Phụng, cùng ban tổ chức và thân hữu. Từ trái: Janine Trang Nguyễn, Thúy Hằng, Hòa Bình, Quyên Trần, Hằng Nguyễn, và họa sĩ Ann Phong.


Đặc biệt là phần trình diễn của hai anh em Ngu Yên và nhạc sĩ Nguyễn Thảo với tiết mục “Sách và Nhạc” qua hai ca khúc “Cười Đáp Trả Thanh Xuân” và “Bóng Nắng Khuya” — ở đây, âm nhạc cũng giống văn thơ Ngu Yên, đang nghe quen quen, bỗng rẽ khúc sang một nhịp điệu mà chẳng ai có thể đoán trước, thú vị và bất ngờ.

Chương trình khép lại bằng tiết mục “Mặt Nạ Sách” của Ngu Yên và bà xã của ông là Ngọc Phụng, và bài thơ “Người Con Gái Mặc Quần” của Bùi Giáng, được ông diễn bằng một lối pha trộn nhạc và thơ khó gọi tên nào khác hơn là cách trình diễn đậm tính ‘Ngu Yên’, cái lối mà theo nhà báo Đinh Quang Anh Thái, không những không “ngu” mà chẳng hề chịu “yên”, vừa nhộn vừa rộn.
 
Buổi “rước sách” kết thúc thật vui và nhẹ nhàng, nhưng số sách được độc giả “rước” đi thì không mấy nhẹ. Ban tổ chức cho biết đây là một trong những buổi ra mắt sách bán được nhiều sách nhất, một tin vui ở thời buổi mà số người đọc, có lẽ, sắp ít hơn… số người viết.
 
Nguyên Hòa | Việt Báo

Nhà thơ tên thật Lê Hà Vĩnh, sinh năm 1940 tại Hải Dương. Ông theo gia đình di cư vào Nam năm 1954. Đầu thập niên 1960 ông cộng tác với Nguyên Sa làm tờ Gió Mới. Sau ngày 30-4-1975, ông cùng vợ - Nhã Ca, bị chính quyền Cộng sản Việt-Nam bắt giữ, riêng ông bị giam cầm 12 năm, 1976 -1988.
Nhã Ca, tên thật Trần Thị Thu Vân, sinh ngày 20-10-1939 tại Huế. Nhà văn nhà báo thời Việt Nam Cộng Hoà, sau nhiều năm tháng bị bắt và tù đày sau biến cố 30-4-1975, đã được Văn Bút Thụy Điển bảo lãnh sang nước này tháng 9-1988. Một thời cùng gia-đình sang định cư ở vùng Quận Cam CA, cùng chồng Trần Dạ Từ chủ trương tuần báo Việt Báo Kinh Tế (sau thành nhật-báo Việt Báo và từ tháng 12-2019 trở lại thành tuần báo) rồi thêm Việt Báo USA (San Jose, cùng Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh)
Nhã Ca sáng tác bài “Một Đoạn Nhã Ca” vào năm 1972. Trước biến cố lịch sử 1975, bà là một trong vài nhà thơ nữ hàng đầu ở Miền Nam Việt Nam, với dòng thơ mang những tứ thơ sâu sắc, ngôn ngữ thơ lãng mạn, ý niệm thể hiện và bênh vực giá trị của người nữ. Thơ Nhã Ca có thể gom vào hai chữ “dám nói.” Bài “Một Đoạn Nhã Ca” mở đầu bằng 9 câu, kết bằng 3 câu, và 111 câu thân, tổng thể là 123 câu, chia ra 15 đoạn. Nhìn một cách tâm lý, phải chăng 15 đoạn thơ này đại biểu một số điều cho một đoạn tiểu sử ngầm của Nhã Ca? Nói một cách văn vẻ, phải chăng có 15 cửa sổ để mở nhìn vào căn nhà bí ẩn của một nhà thơ nữ? Đây là bài thơ truyền đạt qua thể thơ tự do. Số chữ không đều trong mỗi câu. Số câu không đều trong mỗi đoạn. Số đoạn không có giới hạn trong bài. Sự so le và thoát khỏi ràng buộc này nói lên tình tiết diễn đạt qua thơ không bị tù túng, ý thơ không bị chật hẹp trong luật lệ. Phù hợp với cảm xúc thôi thúc, ngổn ngang của tác giả và tạo ra cảm giác kích động của độc giả
Khăn quấn. Áo sơ sinh. Muối. Tuyết. Băng. Năm vật trắng - năm tiếng gọi đầu tiên - đặt lên trang giấy như một chuỗi hạt. Trong tay Han Kang, chúng vừa là dấu hiệu khởi sinh, vừa là định mệnh. Đứa trẻ chưa kịp sống đã được bọc trong khăn trắng, và cũng chính khăn quấn ấy trở thành tấm liệm. Trắng ở đây không phải nền sáng, mà là sự trống vắng ngân nhịp toàn cuốn sách. Han Kang, nhà văn Hàn Quốc được biết nhiều qua The Vegetarian, tác phẩm đã đem về cho bà giải Nobel Văn chương năm 2024, xuất hiện trong văn học thế giới như một cơn gió lớn. Nhưng The White Book mới là tác phẩm tôi rất yêu của Bà – những dòng chữ lặng mà sáng, mong manh mà bám riết.
Nếu phải tóm tắt các tác phẩm lớn của nhà văn Doãn Quốc Sỹ (1923-2025), có thể nói rằng ông đã phản ánh nỗi lòng của người trí thức Việt Nam cùng thế hệ, là những người bước vào tuổi 20 trong thời kháng chiến, chứng kiến sự đảo lộn của xã hội. Họ đã có thể có những phản ứng, hành động trước thời cuộc đó, nhưng phần nào bất lực không ngăn chặn được những xáo trộn xảy ra chung quanh. Truyện dài Dòng Sông Định Mệnh (1959) là một tác phẩm như thế. Ở mặt nổi, đó là một chuyện tình lãng mạn, hai người trẻ, một dòng sông. Nhưng sâu hơn, đó là bi kịch của những con người bị cắt đôi giữa lý tưởng và sự thật phũ phàng. Ở phương diện đó, Dòng Sông Định Mệnh có những chi tiết, những nhân vật hình mẫu sẽ trở lại trong bộ tiểu thuyết Khu Rừng Lau, nhất là tập Ba Sinh Hương Lửa (1962), mà ông sẽ viết sau này.
Krasznahorkai, trong các tiểu thuyết như Melancholy of Resistance hay Baron Wenckheim’s Homecoming, viết như người vừa chứng kiến ngày tận thế và vẫn phải tiếp tục kể, dù biết không còn có người nghe. Văn chương ấy, như James Wood nói, “vừa tuyệt vọng vừa kiêu hãnh, như một bản cầu siêu cho nhân loại.”
Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ vừa từ trần vào lúc 10 giờ sáng ngày 14/10/2025 tại bệnh viện ở Nam California hưởng thọ 102 tuổi . Ông sanh năm Quí Hợi 1923 nên tính theo tuổi ta, ông thượng thọ 103 tuổi. Nhân đây, tưởng nhớ ông nên đắng lại bài viết Tác Phẩm Khu Rừng Lau Của Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ vào ngày 5/11/2025
László Krasznahorkai – nhà văn Hungary vừa được trao giải Nobel văn chương – nổi tiếng với những câu văn dài như một hơi thở kìm nén, nơi ý tưởng đi qua địa ngục mà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của thiên thần. Một thiên thần lướt trên chúng ta là truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách ấy: giữa bùn lầy chiến hào và tiếng pháo rít xé trên đầu, một người lính cụt chân, mắt mờ, lại giảng về văn minh số, về văn hóa như bản năng sinh tồn của loài người. Chiến tranh vẫn gầm thét, nhưng lời anh vẫn tuôn, dài, sáng, và lạ thay – đầy hy vọng. Bản Việt ngữ của Ngu Yên dịch từ bản Anh ngữ của John Batki, giữ nguyên nhịp câu, những đoạn văn dài như dòng suy tưởng không dứt.
Khoảng hai giờ trước khi Mats Malm, vị thư ký trầm tĩnh của Viện Hàn Lâm Thụy Điển, bước ra, thế giới vừa nghe tin: Israel và Hamas ký hiệp định hòa bình. Một mẩu tin nhỏ, nhưng làm cả hành tinh thở nhẹ. Có lẽ, nếu tinh ý, người ta đã thấy khóe miệng vị diễn giả ấy nhích lên một nụ cười như thể dành riêng cho nhân loại, sau khi đã hứng chịu quá nhiều tuyệt vọng. Và rồi, cái tên được xướng lên: László Krasznahorkai, nhà văn Hungary – kẻ viết những câu văn dài như cơn hấp hối, nhưng mỗi chữ lại sáng rực như ngọn đèn dầu giữa đêm mất điện. Một bất ngờ… mà thật ra chẳng mấy ai bất ngờ. Viện Hàn lâm Thụy Điển, như thường lệ, lại khiến người ta ngạc nhiên bằng cách không hề ngạc nhiên.
Phân lý chữ nghĩa Bùi Giáng là việc làm nghiêm túc một cách khôi hài. Phê bình thơ Bùi Giáng là khôi hài một cách nghiêm túc. Tôi chú ý đến hai đối cực hài hòa này vì càng suy nghĩ, càng lý luận, thì càng cảm nhận chất khôi hài trong thơ Bùi Giáng là một đặc sản. Thưởng thức thơ Bùi Giáng, trước hết là thú vị với cách thế đùa nghịch chữ nghĩa và tứ thơ của ông, tiếp theo là những ngạc nhiên về chất lượng ngộ nghĩnh và biến hóa trong ý nghĩ, tư tưởng của Bùi Giáng một cách sâu sắc và sự sâu sắc này mang đến lòng ngưỡng mộ, vì sự sâu sắc này mà chúng ta cần phải nghiêm túc.Trước Bùi Giáng có rất nhiều nhà thơ làm thơ hài hước nổi danh như Tú Xương, và các ông tú sau này. Hầu hết các nhà thơ thành danh đều có thơ hài hước, như Nguyễn Khuyến, Tản Đà, vân vân. Tuy nhiên, gần như những hài hước đó luôn kèm theo sự mỉa mai, nụ cười xách mé, mỉm cười khinh bỉ, nín cười che miệng, cười lớn chế nhạo. Trong khi chất khôi hài của Bùi Giáng qua thơ chỉ tạo ra nụ cười hoặc tức cười.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.