Hôm nay,  

1001 Chuyện Về Cây Đàn Guitar

19/05/202609:34:00(Xem: 1216)
guitar
Ảnh: Việt Báo

Nhà báo Phan Tấn Hải không đàn hát, nhưng yêu thích âm nhạc, thỉnh thoảng viết bình luận về âm nhạc. Anh hay kể rằng thời xưa trong xóm những chàng trai nào biết đàn guitar thì thường có mấy cô đi theo. Là người chơi đàn guitar, tôi không hoàn toàn đồng ý với nhận xét này. Bắt đầu chơi đàn là từ sau biến cố tháng 4 năm 1975 ở độ tuổi trung học, tôi không thấy có cô gái nào thích mình vì biết chơi guitar. Ngược lại, tôi “phải lòng” guitar như yêu một cô gái, bắt đầu tập guitar classic với một cây đàn dây sắt cũ, trước khi được tặng một cây đàn classic dây nylon mới của tiệm đóng đàn Phúc Châu trên đường Nguyễn Thiện Thuật nhân sinh nhật 16 tuổi. Vào thời điểm sau 1975, đời sống văn hóa trong xã hội nghèo nàn, nhiều thanh niên dùng âm nhạc làm món ăn cho tâm hồn, chọn chơi guitar vì chi phí rẻ, dễ tự học.


Tôi vẫn xem guitar là “nhạc cụ của nhân dân”, giống như người Đức đặt tên chiếc xe Volkswagen có nghĩa là “xe của nhân dân”. Guitar là cây đàn không quá đắt, kích thước gọn gàng, dễ mang đi khắp nơi. Đặc biệt, đây là nhạc cụ lý tưởng để đệm đàn cho người hát, vì âm vực của nó thích hợp cho giọng hát con người. Guitar cung cấp một nền tảng nhịp điệu và hòa âm vững chắc cho giọng hát, đồng thời có tính linh động, cùng khả năng kiểm soát âm lượng linh hoạt.


Trước 1975, nhiều người vẫn gọi guitar là Tây Ban Cầm, hay cây đàn đến từ xứ sở đấu bò Tây Ban Nha. Thực ra, lịch sử guitar có thể bắt nguồn từ xa xưa hơn nhiều. Theo trang mạng https://www.mi.edu/education , nguồn gốc chính xác của cây đàn guitar vẫn còn là một bí ẩn. Từ “guitar” có lẽ xuất phát từ “kithara” thời Hy Lạp cổ đại. Thần thoại Hy Lạp kể rằng thần Hermes là người tạo ra cây đàn kithara đầu tiên từ mai rùa. Nhiều hình ảnh khắc họa thần Apollo cũng cho thấy vị thần này cầm trên tay kithara. Nhạc cụ này có một mặt đàn bằng gỗ cùng phần thân hình hộp, gọi là hộp cộng hưởng. Hai cánh tay rỗng, được nối với nhau bằng một thanh ngang, vươn ra từ phần hộp cộng hưởng này. Ban đầu, nhạc cụ chỉ có ba dây; các phiên bản sau này có số dây lên tới 12 dây.


Cây đàn guitar nhạc cổ điển, Baroque guitar, bắt đầu trở thành nhạc cụ dây được giới nhạc sĩ ưa chuộng nhất trong khoảng thời gian từ 1600s đến 1750s, phổ biến tại Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ý. Sự phát triển của đàn guitar Tây Ban Nha bắt đầu ổn định vào khoảng những năm 1790s. Chúng có sáu dây, có kiểu dáng thân đàn giống như ngày nay nhưng kích thước nhỏ hơn. Nhạc sĩ kiêm người đóng đàn guitar người Tây Ban Nha Antonio de Torres Jurado vào giữa thế kỷ 19 đã sáng tạo ra một phong cách đàn guitar mới, dẫn đến sự ra đời của thế hệ đàn guitar hiện đại. Những cây đàn do ông chế tạo có phần thân đàn rộng hơn, mặt đàn được làm mỏng đi, phần eo đàn có độ cong lớn hơn. Ông cũng thay thế các chốt chỉnh dây bằng gỗ bằng bộ khóa đàn được chế tạo cơ khí chính xác. Phương pháp chế tạo sáng tạo của ông đã cho ra đời những cây đàn guitar cổ điển với âm sắc đặc trưng và đầy đặn. Nhiều người tôn vinh ông là một trong những nhà phát minh quan trọng nhất trong lịch sử phát triển của đàn guitar.


Cũng vào khoảng thời gian này, người châu Âu đã mang theo một phiên bản guitar dùng dây thép di cư sang châu Mỹ. Tại đây, cây đàn guitar hiện đại đã dần dần có diện mạo, kỹ thuật mới. Vào năm 1931, cây đàn guitar điện đầu tiên ra đời tại Los Angeles, California. Nó có biệt danh là "Frying Pan", được chế tạo bởi George Beauchamp và Adolph Rickenbacker.


Với một lịch sử phát triển lâu đời như vậy, cây đàn guitar ngày nay có mặt hầu hết mọi nơi, tham gia mọi hình thức trình diễn dành cho mọi tầng lớp, từ độc tấu tây ban cầm, hòa tấu cùng dàn nhạc cổ điển, cho đến các sân khấu nhạc pop, rock, blue & jazz, nhiều thể loại ca khúc… Với những người bắt đầu tập chơi nhạc cổ điển vào khoảng cuối thập niên 1970s ở Việt Nam, người nào đánh được bản Romance xem như qua được “lớp vỡ lòng”:

 

Cao cấp hơn nữa là bản "Recuerdos de la Alhambra" (Ký ức về Alhambra), với kỹ thuật tremolo được xem như thước đo của mức độ guitar trung cấp. Đây là một tác phẩm guitar cổ điển lừng danh của nhà soạn nhạc Tây Ban Nha Francisco Tárrega, sáng tác vào năm 1896, lấy cảm hứng từ cung điện Alhambra tại Granada, Tây Ban Nha. Bài nhạc như đắm chìm trong không khí hoài niệm trầm mặc qua tiếng đàn của nhạc sĩ guitar lừng danh nhất thời cận đại, Andres Segovia:


Trong nền âm nhạc hiện đại không thể nhắc đến phần solo guitar mê hoặc của những tay guitar trong các ban nhạc lừng danh thuộc các thể nhạc pop, rock, jazz. Không thể kể hết những ca khúc bất tử với những câu guitar bất tử. Trên trang Yotube Worldicons có đề nghị danh sách 10 khúc solo guitar nối tiếng nhất mọi thời đại, với những tên tuổi lừng danh như Jimmy Hendrix, Pink Foyld, Queen, Led Zepplin, Eagles…


Nhiều bạn bè tập đàn cùng thời với tôi vào khoảng thập niên 1970s đều muốn tự đệm đàn cho mình và cho người khác hát. Chúng tôi mê mẩn với những ngón đàn độc đáo, những hợp âm lạ của một số nhạc sĩ nhạc pop nổi tiếng, tìm cách tự học lóm bằng cách nghe từ băng đĩa. Tôi còn nhớ đứa nào cũng học mò cách đệm đàn guitar thùng của cặp song ca Simon & Garfunkel trong ca khúc để đời The Sound Of Silence. Bài hát mở đầu với tiếng guitar réo rắt, rồi hòa với hai giọng hát như quyện vào nhau, một phong cách hát bè mang dấu ấn của Simon & Garfunkel. Cách đàn guitar đơn giản nhưng thật đẹp, sử dụng nhiều dây buông, khiến người nghe nghĩ rằng có thể bắt chước:


Hay là câu guitar trong phần đệm của ca khúc If của ban nhạc Bread. Cũng giống như Simon & Garfunkel, tiếng đàn guitar trong nhiều ca khúc của Bread có vai trò đặc biệt. If là một ca khúc có sự phối hợp tinh tế giữa tiếng đàn và giọng hát. Phần đệm đàn tạo nên một cảm giác mông lung, huyễn hoặc, rất hợp lời ca tình tứ, lãng mạng. Tôi còn nhớ một anh bạn vong niên là bác sĩ quân y, là người mê nhạc, tự học đàn guitar. Anh đi tù cải tạo về, ghé chơi nhà tôi vào khoảng cuối thập niên 1970s. Anh tự đệm đàn và hát ca khúc If, nói là mình tự mò ra lấy các thế bấm hợp âm. Anh chỉ cho tôi ngón đàn, và khoe “Đây là origin nghe mày…”

 


Nay chuyển sang chuyện guitar của những nhạc sĩ Việt Nam. Người Việt mình có một nền văn hóa hòa nhập giữa các nền văn hóa Đông-Tây, biết cách cải biến những thứ du nhập đến để thích nghi với môi trường của mình. Cây đàn guitar đến Việt Nam được cải tiến, được đặt tên là Lục Huyền cầm (đàn sáu dây). Nó còn được gọi là đàn guitar phím lõm, hay guitar vọng cổ. Đây là một nhạc cụ vô cùng độc đáo, là linh hồn trong nền âm nhạc Tài tử và Cải lương Nam Bộ. Đàn xuất hiện vào khoảng thập niên 1930s, khi các nghệ sĩ cải lương tìm cách đưa cây đàn guitar vào dàn cổ nhạc. Cây guitar truyền thống Tây Phương với phím phẳng không thể gảy được các nốt nhấn, vuốt, luyến láy của cổ nhạc. Các nghệ nhân đã khoét lõm các khoảng cách giữa các phím trên cần đàn thành những rãnh hình bán nguyệt. Nhờ vậy mà nghệ sĩ dễ dàng nhấn sâu dây đàn, tạo ra các âm nhấn với chênh lệch cao độ rộng như giọng hát luyến láy. Người đàn có thể thực hiện các ngón vuốt, mổ đặc trưng của những làn điệu Nam Bộ. Nói đến Lục Huyền Cầm, những người yêu cải lương vọng cổ nhớ ngay đến tiếng đàn của người nhạc sĩ mù tài hoa Văn Vĩ (1929–1985), được mệnh danh là đệ nhất danh cầm của cải lương Nam Bộ:


Từ thuở mới biết chơi đàn, tôi đã thích các ca khúc với phần đệm chỉ bằng guitar thùng. Tiếng đàn guitar đúng nghĩa chỉ là người đồng hành (accompany) nhằm tôn vinh giọng hát. Những ca sĩ ngày xưa hát truyền cảm, diễn đạt ca khúc trọn vẹn, chỉ cần một cây guitar cũng chinh phục được khán giả. Từ giữa thập niên 1960s, tiếng hát Khánh Ly đã trở thành huyền thoại tại Quán Văn Sài Gòn với tiếng đàn guitar mộc mạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

Ở Sài Gòn trước 1975, cặp song ca Lê Uyên Phương cũng là một hiện tượng âm nhạc khác. Nhạc sĩ Phương tự đệm đàn guitar cho Lê Uyên hát những tình khúc của mình, tạo nên nét độc đáo riêng cho tình khúc Lê Uyên Phương. Trong ca khúc Vũng Lầy Của Chúng Ta, tiếng hát đàn của Phương đầy trăn trở, cùng tiếng hát của Lê Uyên như than khóc cho đôi tình nhân có thể chia xa trong bất kỳ lúc nào:

 


Guitar là cây đàn của những nhạc sĩ lãng du. Những con chim đầu đàn của phong trào Du Ca Việt Nam như Nguyễn Đức Quang, Nguyễn Quyết Thắng, Ngô Mạnh Thu… đã đi trên khắp mọi nẻo đường Việt Nam, vào tận những xóm làng để giúp người dân xây dựng lại quê hương bị chiến tranh tàn phá. Họ đem theo cây đàn guitar để cùng người dân hát lên những ca khúc ngợi ca lòng yêu nước thương nòi. Tiếng đàn, giọng hát của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang trong ca khúc Đường Việt Nam do chính ông sáng tác thể hiện rõ nét tính đời thường của cây đàn guitar và dòng nhạc du ca:


Sau 1975, những thế hệ tiếp nối của phong trào du ca tại hải ngoại vẫn cố gắng giữ truyền thống sử dụng đàn guitar thùng khi trình bày những ca khúc du ca, nhưng khó mà có được sự nhiệt huyết như thế hệ đi trước:


Những câu chuyện về cây đàn guitar từ trời Âu Mỹ cho đến mảnh đất Việt Nam hình cong chữ S tưởng như kể không bao giờ hết, càng tôn vinh thêm tính "nhân dân" của cây đàn huyền thoại này…


Doãn Hưng

Cách đây vài năm, một trung tâm ca nhạc Việt Nam nổi tiếng vùng Little Saigon phải thu hẹp hoạt động vì kinh doanh khó khăn. Trung tâm này phải dọn văn phòng sang một mặt bằng nhỏ hơn để tiết kiệm chi phí. Một số người đi qua khu vực văn phòng cũ thấy CD, DVD ca nhạc vứt thành từng đống lớn ở phía trước để chờ đem đi đổ. Chẳng ai buồn lấy đem về nhà, dù trước đó vài năm một đĩa nhạc như vậy có thể có giá vài chục đô. Nhìn cảnh tượng đau lòng này, tôi nhớ đến một thời cách đây gần 40 năm, sau 1975 người dân trong nước Việt Nam thèm thuồng được nghe nhạc hải ngoại. Vào thời đó, chỉ có nhạc đỏ, nhạc cách mạng, nhạc ngoại quốc XHCN là được phổ biến chính thức. Người dân Miền Nam nhớ nhạc vàng, nhạc trẻ Âu Mỹ nên tìm nguồn để nghe. Nhạc vàng được nhà nước xếp vào loại văn hóa “phản động”, nhạc Âu Mỹ là “đồi trụy”, cả hai đều bị cấm. Có được một cuốn băng nhạc từ hải ngoại gởi về là một món quà tinh thần quí giá.
Một bức tranh có giá trị của họa sĩ Tây Ban Nha Joaquín Sorolla, từng được báo mất tại Sevilla, nay đã được tìm thấy sau một sự hiểu lầm hy hữu. Theo The Guardian, tác phẩm đã bị một người đàn ông vô tình mang về nhà vì nghĩ rằng đó là đồ bỏ đi. Người nhặt bức tranh là Andrés Hurtado, cư trú tại Murcia nhưng đang cùng gia đình đến Sevilla vào cuối tuần. Khi thấy bức tranh bị bỏ bên đường, ông cho rằng đây là đồ bỏ đi và chỉ chú ý đến chiếc khung mạ vàng.
Giữa lúc ‘peptide’ được tán tụng như “thuốc tiên” mới của phong trào dưỡng sinh Mỹ – từ chống lão hóa, tăng cơ đến “tối ưu hóa” tuổi thọ – tiếng nói thận trọng lại không đến từ giới ‘influencer’ mà đến từ chính các khoa học gia trong lòng FDA. Những người làm khoa học nghề nghiệp tại cơ quan dược phẩm liên bang đang kiên trì nhắc rằng phần lớn các peptide “thời trang” này chưa trải qua thử nghiệm lâm sàng đúng phương pháp, thậm chí một số bị xếp vào diện gây “nguy hiểm đáng kể”.
Một cộng đồng muốn tồn tại lâu dài không chỉ cần chợ Việt, tiệm Việt, lễ hội Việt. Cộng đồng ấy còn cần báo chí Việt, truyền hình Việt, những trang viết bằng tiếng Việt để ghi lại mình là ai, đã đi qua điều gì, và muốn để lại điều gì cho con cháu.
Trong căn bếp thử nghiệm của Believer Meats, mùi gà áp chảo bốc lên rất quen. Chỉ khác một điều: miếng gà ấy không đến từ trang trại hay lò mổ. Nó được nuôi lớn từ tế bào. Một số doanh nhân, khoa học gia và nhà đầu tư tin rằng trong tương lai, một phần thịt trên thế giới có thể được làm theo cách này: không cần nuôi con vật cho lớn, không cần giết mổ, nhưng vẫn có miếng thịt giống thứ người ta quen ăn. Hơn 150 công ty non trẻ đang theo đuổi mục tiêu ấy, với hy vọng dùng sinh học tế bào để giảm bớt gánh nặng môi sinh do nhu cầu ăn thịt ngày càng tăng. Yaakov Nahmias, người sáng lập Believer Meats, nói con người gần như “nghiện” thịt. Thịt gắn với tiến hóa, văn hóa, bữa cơm, tiệc tùng, ký ức. Nhưng trong nhiều thế hệ, nhân loại chỉ lo làm sao có thật nhiều thịt, ít khi tính đủ cái giá đất đai, nước, thức ăn chăn nuôi và khí thải phải trả.
Khoảng 20 triệu người Mỹ đang sống trong nhà lắp ghép (manufactured homes) – loại nhà làm sẵn trong nhà máy rồi đưa tới lắp đặt tại chỗ, thường nằm trong các khu nhà di động ở vùng ven và nông thôn. Dù quen gọi là “mobile home” hay “trailer”, phần lớn những căn nhà này thực ra không “di động”: chi phí tháo dỡ, vận chuyển và lắp lại rất cao, nên chủ nhà hầu như gắn chặt với mảnh đất nơi nhà được đặt xuống. Thông thường, người dân sở hữu căn nhà nhưng thuê phần đất bên dưới từ chủ khu; đôi khi họ cho người khác thuê lại căn nhà, nhưng vẫn đều đặn trả tiền thuê đất.
Nếu sống ở San Francisco, người ta có thể đã quen với cảnh một chiếc taxi không người lái lướt qua đường. Nhưng tại Milton Keynes, một thành phố nằm giữa Oxford và Cambridge, nổi tiếng vì có rất nhiều bùng binh, tương lai lại hiện ra dưới một hình thức khác: những chiếc robot nhỏ chạy trên lề đường, đem thức ăn và hàng tạp hóa đến tận nhà.
Có những dòng sông tưởng như sinh ra để chỉ chảy qua đồng ruộng, qua bãi cát mịn, những bãi bồi lặng lẽ, hay lượn qua những lũy tre làng êm ấm. Nhưng cũng có những dòng sông, không hiểu vì sao, lại được lịch sử chọn làm ranh giới, chảy qua cả số phận của một dân tộc – để chia đôi hai miền, chia đôi phận người. Từ sông Gianh của thế kỷ xa xưa, nơi hai miền Đàng Trong – Đàng Ngoài, của Chúa Trịnh Chúa Nguyễn, đứng nhìn nhau qua màn sương lịch sử, đến sông Bến Hải của thế kỷ gần hơn, nơi bên kia cầu Hiền Lương từng run rẩy trong tiếng loa phóng thanh và những ánh mắt thù nghịch với mã tấu búa liềm, và bên này cầu với ấm no hạnh phúc, giáo dục nhân bản và tự do xã hội. Hai dòng nước ấy, cách nhau hàng trăm năm, lại cùng mang một nỗi đau: nỗi đau của một đất nước bị chia đôi như một nhát chém vào tim. Là nỗi đau của những con người bị buộc phải đứng ở hai bờ, nhìn nhau mà không thể bước đến cầm tay nhau.
Đi qua cổng an ninh phi trường tưởng như là một việc quen tay: tháo giày, lấy máy điện toán ra khỏi túi, bỏ chai nước, trình túi chất lỏng trong bao nhựa trong. Nhưng những luật tưởng như “ở đâu cũng vậy” thật ra không hề giống nhau giữa các quốc gia, thậm chí giữa các phi trường trong cùng một nước. Tại Hoa Kỳ, Cơ Quan An Ninh Vận Tải (TSA) đặt ra các luật lệ an ninh phi trường. Nhưng theo các chuyên viên du lịch, nhiều hành khách thường lầm tưởng luật của TSA có giá trị ở mọi nơi. Khi ra ngoại quốc, những ưu tiên quen thuộc như 'TSA PreCheck', hoặc cách qua cổng an ninh tại phi trường Mỹ, không nhất thiết được áp dụng.
Năm Bính Ngọ, Tháng Năm, ngày lành tháng tốt. Tập Cận Bình Đại Đế long trọng mở yến tiệc tại Nhân Dân Đại Lễ Đường, tiếp đón phái đoàn từ quốc gia phía Đông của đại dương: Mỹ Lợi Kiên. Phái đoàn gồm cả những kẻ đội mũ quan, những kẻ đội mũ thương, và ít nhất một kẻ không chắc mình đang đội mũ gì.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.