Hôm nay,  

Đôi khi chỉ có thảm kịch

02/11/202312:11:00(Xem: 1802)
The War_ann phong
The War - Ann Phong


Chiến tranh là địa ngục. Luôn luôn. Và đó là một loại địa ngục đặc biệt khi nó bẫy những thường dân vô tội, đặc biệt là trẻ em vào.

Bất cứ ai có tâm trí và lương tâm đều phải đối mặt với những gì đang xảy ra trên dải Gaza và những gì đã xảy ra vào ngày 7 tháng 10 tại Do Thái bằng một con tim nhói đau. Những câu chuyện. Những bức ảnh. Sự chồng chất của mất mát và thống khổ. Không thể kham nổi.

Mọi bản năng của con người thông thường chúng ta đều mong muốn cuộc đổ máu chấm dứt. Ngay lập tức. Hòa bình luôn được ưu tiên.

Những tình cảm này lẽ ra không mang điều kiện gì nhưng thật đáng buồn là thế giới bất toàn và méo mó của chúng ta bị đày đọa bởi lịch sử, bất công và hận thù, đôi khi tạo ra những tình huống chỉ có bi kịch. Không phải mọi vấn đề đều có câu trả lời dễ dàng, hoặc thậm chí là có được câu trả lời.

Nó là vậy với câu chuyện huyền thoại nút thắt Gordian tại Trung Đông. Từ hàng ngàn năm qua, khu vực này rối bời với chiến tranh điêu tàn trong tham vọng và hận thù. Nó từng là ngã tư của các lục địa, là cái nôi của tôn giáo và mồ chôn của những đế chế muốn xưng hùng. Đây là những yếu tố tạo ra xung đột.

Bước lên vùng đất này là bước qua hàng hàng lớp lớp của những nền văn minh đã biến mất từ ​​lâu và phần lớn bị quên lãng. Những tàn tích dạy những bài học xương máu về sự ngạo mạn, khúc khải hoàn và tàn bại. Chúng là những câu chuyện đan chéo mà thường khởi đầu và kết thúc bằng chiến tranh. Bạn không thể kể một câu chuyện về Trung Đông mà không kể đến những gì xảy ra trước đó. Lịch sử luôn dự phần.

Trong cuộc xung đột hiện tại này, một lần nữa chúng ta có thể nghe âm vọng thét gào của quá khứ. Chúng ta bắt đầu từ đâu? Đó là một câu mơ hồ dễ hỏi, nhưng sự lựa chọn của mỗi người sẽ định hình mọi điều tiếp theo. Chúng ta có bắt đầu từ hàng thế kỷ trước không? Hoặc gần đây hơn? Chúng ta có nhắc đến diệt chủng Holocaust không? Phân vùng lãnh thổ? Nhà nước Palestine? Những thỏa thuận hòa bình bị thất bại? Các vùng định cư? Những vụ ám sát? Vai trò của các quốc gia Ả Rập? Iran? Hezbollah? Những thất bại của chính phủ Do Thái? Chủ nghĩa bài Do Thái? Tiêu chuẩn kép? Và cứ tiếp tục như vậy.

Dù chúng ta chọn thứ tự nào thì luôn có điều gì đó quan trọng vượt ngoài tầm nhìn của chúng ta. Nhưng có thể chắc chắn rằng bất kỳ giai đoạn nào chúng ta chọn nhắm vào đều sẽ bao gồm xung đột và chết chóc. Và chúng ta có thể đoan chắc gấp đôi là, nó sẽ được nhìn qua những lăng kính hoàn toàn khác nhau, tùy thuộc vào người chúng ta hỏi.

Hãy thận trọng với bất cứ ai nói về Trung Đông một cách tuyệt đối, đặc biệt với niềm tin xác quyết của họ. “Nên làm những gì?” là một câu hỏi gợi lên sự tự suy gẫm chứ không phải những giáo điều khoa trương. Những nhà lãnh đạo quân sự và chính trị tài ba nhất cố gắng thách thức những định kiến và thành kiến của chính họ. Họ liên tục tự hỏi: “Mình còn đang thiếu điều gì?”.


Chúng ta có thể nói một cách dứt khoát rằng, không quốc gia nào chấp nhận những tên khủng bố sát nhân trong biên giới của mình. Và chúng ta biết rằng sự dã man của Hamas không thể được  phép tiếp tục nếu chúng ta muốn có một thế giới hòa bình. Chúng ta cũng biết rằng, việc Do Thái cố gắng loại trừ Hamas bằng bom và xe tăng trong chiến tranh đô thị có nghĩa là mức độ tử vong, đặc biệt là dân thường là khủng khiếp và sẽ càng tồi tệ hơn. Họ là những người dân không có nơi nào để trốn chạy. Sự mất mát này là sự đau đớn về mặt đạo đức. Nó cũng có thể gây bất ổn hơn cho khu vực bằng cách châm ngòi cho các cuộc chiến tranh mới và vòng xoay trả thù.

Đối với những người nói rằng Do Thái nên dừng lại, chúng ta nên hỏi điều đó có ý nghĩa gì đối với Hamas. Anh có thể nói là một quốc gia có quyền tự vệ nhưng lại nói rằng họ không thể làm những gì mà họ tin là cần thiết để bảo vệ người dân của mình khỏi bị khủng bố? Đối với những người cho rằng Do Thái cứ tiếp tục đánh tới, chúng ta nên hỏi điều đó có ý nghĩa gì đối với tất cả những người dân bị kẹt tại Gaza. Còn cuộc sống của họ thì sao? Anh có thể nói rằng anh đang chống khủng bố để rồi có nguy cơ kích động sự cực đoan hơn từ nhiều người bằng cách sát hại những người thân yêu của họ không?

Chúng ta có thể mất đi sự hiểu biết trọn vẹn về sự khủng khiếp của một cuộc chiến một khi nó nhòa dần trong sử sách. Tính thời cuộc và sự khủng khiếp có thể bị bôi sạch theo thời gian. Tử vong chỉ là những con số tròn trịa và người ta thường chú ý nhiều hơn đến tầm ảnh hưởng của địa chính trị hơn là các chi tiết trên chiến trường. Một vài thế hệ trôi qua, chúng ta mãi mãi mất hẳn nhận thức về việc sống qua các cuộc chiến tranh trong quá khứ là như thế nào. Mà ngay cả những cuộc chiến mà chúng ta xem lại, như cuộc chiến chống lại Đức Quốc Xã cũng dẫn đến những cái chết hàng loạt của dân thường. Cũng như các cuộc chiến tiêu diệt Al Qaeda và ISIS. Những cuộc chiến được gọi là “cần thiết” vẫn đầy rẫy thảm kịch.

Ngoài ra còn những bài học từ những chiến trường như Afghanistan và Iraq, chưa kể đến Việt Nam, những nơi mà  chúng ta có thể thấy rằng quyết định tiến hành một cuộc chiến tranh toàn diện xem ra lại phản tác dụng cho nền an ninh Hoa Kỳ.

Điều tốt nhất mà chúng ta có thể hy vọng trong thời điểm mà chẳng có lựa chọn nào là tốt cả là, những nhà lãnh đạo nên hiểu rằng, chúng ta đang sống trong một thế giới xung đột mà sự thỏa hiệp là khó khăn nhưng cuối cùng lại là điều cần thiết. Sự sáng suốt đòi hỏi phải liên tục tái thẩm định và điều chỉnh chiến lược của mình nhằm phục vụ các mục tiêu dài hạn. Chiến dịch quân sự kết thúc. Khi chấm dứt, tổn thất sẽ là bao nhiêu? Điều gì sẽ xảy ra kế tiếp? Điều gì còn lại? Điều gì sẽ mãi mãi thay đổi? Hiện chưa thể biết được câu trả lời cho những câu hỏi này, nhưng chúng sẽ là cách để đánh giá thời kỳ này.

Những cuộc chiến tranh diễn ra ở thì hiện tại nhưng hệ lụy của chúng chỉ nằm ở tương lai. Trong lúc này, thường thì chỉ có thảm kịch.

Dan Rather/ Nhã Duy chuyển dịch

08/09/202621:50:00
Khi cử tri đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2022, mọi yếu tố đều cho thấy các đồng minh của ông Joe Biden có nguy cơ hứng chịu một thất bại nặng nề. Tổng Thống khi đó không được lòng dân, lạm phát ở mức cao, và các quy luật lịch sử dự báo rằng cử tri sẽ trút sự bất mãn bằng cách chấm dứt quyền kiểm soát Quốc Hội của Đảng Dân Chủ. Tuy nhiên, khi kết quả được công bố, những thắng lợi mà Đảng Cộng Hòa kỳ vọng đã không hoàn toàn thành hiện thực. Họ giành được quyền kiểm soát Hạ Viện nhưng chỉ với cách biệt sít sao, trong khi Đảng Dân Chủ lại gia tăng thế đa số tại Thượng Viện và củng cố lực lượng tại các cơ quan lập pháp cấp tiểu bang.
05/09/202621:04:00
Đức Phật dạy rằng Phật tử chúng ta hãy nhìn vị Thầy bổn sư, và hãy nhìn các vị tăng ni khác đang hoằng pháp nơi cõi này, cũng ở vị trí như người mẹ của mình. Tình cờ, các bản Kinh tiếng Việt ghi được tinh thần đó của lời Đức Phật, trong khi các bản tiếng Anh đã mất đi chữ "con" trong ý nghĩa người chào đời trong cõi này.
05/09/202617:22:00
Làm việc gì khó chúng ta thường ví von là “bắt đầu với con số không” nhưng, với cái “chuồng” trên – từ những xáo trộn hay khủng hoảng xã hội, y tế, giáo dục, di trú, an ninh-tình báo, quốc phòng v.v. – nhiều khi nhà lãnh đạo mới của nước Mỹ phải gầy dựng lại từ con số âm.
04/09/202610:01:00
Mùa hè năm 2025, Trump hứa với cả nước rằng phòng khiêu vũ sẽ không đụng chạm tới kiến trúc của Bạch Cung, chỉ "ở gần đó, nhưng không chạm vào," Trump nói, thể hiện trọn sự tôn trọng cho một tòa nhà mà chính ông tự nhận là người hâm mộ lớn nhất. Đến tháng 10, toàn bộ Cánh Đông, nơi thuộc về các đệ nhất phu nhân qua bao thế hệ, hoạch định các quốc yến, lặng lẽ làm công việc của quốc gia đúng với vai trò của một nữ chủ nhân, đã bị san thành gạch vụn. Thay vào chỗ ấy sẽ mọc lên một phòng khiêu vũ $400 triệu, một kiến trúc sẽ lớn gần gấp đôi chính Tòa Bạch Ốc, do tổng thống "và vài người bạn" chi trả.
04/09/202600:00:00
Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
04/09/202600:00:00
Khó khăn đang dồn tới cả trong lẫn ngoài nước. Vì vậy, không ít đối thủ của Hoa Kỳ — và cả một số đồng minh — bắt đầu mong rằng Trump rồi sẽ yếu đi, không còn muốn làm gì thì làm như trước. Với những nhà độc tài đang cai trị Trung Cộng, Iran và các nước thù nghịch với Hoa Kỳ, chỉ cần chịu đựng được những đòn ép của Trump mà không chịu khuất phục cũng đã đủ để khoe như một chiến thắng lớn. Thật ra, Tập Cận Bình và giới lãnh đạo Iran không quá sợ Trump như nhiều nước dân chủ Tây phương gườm ông. Trong mắt Tập Cận Bình và những người giống ông, Tổng Thống Mỹ nào rồi cũng đặt quyền lợi nước Mỹ lên trước. Chỉ có điều những người khác nói năng khéo hơn Trump.
02/09/202608:56:00
Lợi thế của Đảng Cộng Hòa về vấn đề kinh tế đã suy giảm dần trong nhiệm kỳ hiện tại của ông Trump và biến mất hoàn toàn trong những tháng gần đây, khi tài chính của các hộ gia đình Mỹ bị ảnh hưởng bởi giá xăng tăng vọt sau các cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhắm vào Iran hồi tháng 2 cùng cuộc xung đột âm ỉ kể từ đó.
29/08/202617:12:00
Cuộc Cách mạng Hoa Nhài còn gọi là Cách mạng Phẩm Giá và, từ Tusinia, làn sóng giành lại nhân phẩm đã bùng lên thành Mùa Xuân Ả Rập, lan tỏa khắp vùng Bắc Phi và Trung Cận Đông ở đó những người dân bị chà đạp bao nhiêu năm đã vùng lên đòi lại tiếng nói, làm đổ nhào hàng loạt nhà độc tài già nua. Làn sóng cách mạng này làm rung chuyển thế giới và, ở Trung Quốc, Tập Cận Bình đã hãi lên với hoa, ra lệnh kiểm duyệt hoa Nhài trên Internet, thậm chí cấm cả người dân chưng loại hoa này. [2]
24/08/202608:53:00
Con tàu với cái tên của nó, không phải là đồ trang trí, cũng không phải là thương hiệu. Nó là ký ức của một đất nước, được hàn vào tám mươi ngàn tấn thép và gửi ra khơi để nói, rằng: đây là anh hùng của nước Mỹ, là người mà dân tộc Mỹ, Hải Quân Mỹ tự hào. Gỡ cái tên Doris Miller khỏi thân tàu ấy là chỉ tay ngược về năm 1941 để nói với chàng trai trẻ đứng giữa khói lửa kia rằng: Nước Mỹ đổi ý rồi.
22/08/202600:01:00
Một trong những nguyên nhân ai cũng biết nhưng CSVN không thừa nhận. Đó là: Việt Nam chi quá nhiều cho Bộ Công an, tạo ra một hệ thống công an trị diện rộng của TBT/CTN Tô Lâm, trong khi ngân sách quốc phòng bị hạn chế nghiêm trọng. Trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị ngày càng gay gắt, đặc biệt tại Biển Đông, Việt Nam không thể tiếp tục duy trì cấu trúc ngân sách như hiện nay.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.