Hôm nay,  

Viện Bảo Tàng Của Chú Đô

7/17/202600:00:00(View: 574)
Uncle-Đô
Chú vẫn còn ở đó. Cái đồ để chân của cái ghế bành thi thoảng rớt ra. Quan điểm vẫn đông cứng từ năm 1987. Chú vẫn ngồi ở góc duy nhất chưa được "tân trang" của một cái garage mà mọi nơi khác, giờ đây, đã trở thành chốn có sự sống thật sự diễn ra. (Đồ họa: Việt Báo)

Chú Đô là trưởng nam trong nhà có năm anh chị em. Sau 1975, cha của chú đi tù cải tạo. Mười năm có lẻ. Quyền huynh thế phụ. Chú thay cha đỡ đần cho mẹ để nuôi nấng bốn người em nheo nhóc. Khi gia đình có giấy định cư theo diện HO (Humanitarian Operation) – chương trình di dân nhân đạo do chính phủ Mỹ phối hợp cùng Việt Nam thực hiện – thì chú đã hơn nửa đời người, nếu cho một đời là 60 năm tròn.
Đến xứ tự do, chú Đô lại nỗ lực làm việc. Chú làm quần quật, hết việc này đến việc khác, bảo đảm mấy đứa em học hành đến nơi đến chốn. Rồi chú lại thay cha mẹ già dựng vợ, gả chồng cho họ. Có lẽ vậy mà trong nhà ai cũng thương và kính trọng chú. Từ cha mẹ đến bốn người em, rồi sau này là em dâu, em rể, kể cả đàn cháu sau này.

Các em lấy vợ, lấy chồng, nhà cửa ổn định. Chú Đô rảnh tay, bắt đầu tham gia “chánh chị.” Nhưng có phải chú ứng cử làm nghị viên, dân biểu gì cho cam. Chú là tiếng nói mạnh mẽ trong nhóm “Đời Nước Việt.” Quán cà phê ở trung tâm thành phố cách nhà chỉ vài phút lái xe là nơi chú và các đồng minh mỗi ngày bàn chuyện thế sự. Chú muốn “cứu nước Mỹ.” Cũng như ngày xưa, chú đã cứu gia đình dưới ách Cộng Sản, chờ ngày cha về đoàn tụ.

Nhà của chú là một tổng hành dinh để mỗi tối chú Đô lên Du-Tu-Be bàn luận về “chánh chị.” Đối tượng tham gia cùng chú Đô ở khắp tiểu bang trên nước Mỹ, như Georgia, Houston, North Carolina, Philadelphia. Tiểu sử của họ cũng rất đa dạng. Người thì từng vượt biển, người thì đến Mỹ theo diện nhân đạo như chú, người thì may mắn định cư ở Mỹ khi mà lượng khách ngoại quốc nhập cảnh Việt Nam đã có khá nhiều Việt Kiều.

Nếu thủ đô có một Bạch Cung để bàn quốc sự thì garage nhà chú là một Hắc Đài. Vì không có nhiều phòng như Bạch Cung nên chú vẫn phải dùng nó để chứa những thứ đã về hưu mà chú không chịu tiễn biệt.

Chú Đô chia garage thành ba góc: góc của đồ điện tử hỏng, góc của bàn ghế vẫn còn dùng được, và góc dành riêng cho cái ghế bành của chú. Thứ đồ vật, nói cho đúng, không còn là bàn ghế nữa, mà đã trở thành một nơi để chú kêu gọi đồng minh “cứu nước Mỹ” qua những chương trình “lai chim” mỗi tối.

Tôi gọi là chú Đô là chú vì chú là anh ruột của ba tôi, năm nay cũng ngoài 70 tuổi. Người chú chắc nịch như cái trụ cứu hỏa, và mang trong mình những quan điểm đã đạt đến độ cứng của ‘thép đã tôi’ vào khoảng năm 1987, không hề suy chuyển. Bạn có thể đưa chú xem một sự thật, một kết quả nghiên cứu khoa học. Bạn có thể mang tới ba nhân chứng, cho chú xem hàng chục video của sự thật. Chú Đô sẽ nhìn tất cả, gật gù ra vẻ trầm ngâm, rồi nói: "Hay đó. Mà thôi, như tao đang nói…" và tiếp tục đúng ngay chỗ chú vừa bỏ dở, như thể năm phút vừa qua chỉ là một cơn gió hơi khó chịu vừa thổi ngang rồi tan.

Cái ghế bành là ngai vàng của chú, và thành thật mà nói, nó như một đống rác, vì nó quá cũ. Nó cũ chứ không phải cổ. Một bên tay ghế đã gần gãy, chú dùng dây cao su cột lại. Cái thanh để điều chỉnh độ cao thì cứ tự động bật ra không báo trước. Nó có một thứ mùi mà ba lần dùng máy giặt chuyên nghiệp chỉ đủ sức xáo trộn chứ không tài nào xóa được. Vậy mà chẳng ai dám bỏ đi.

Chuyện bắt đầu rất vô tội. Má tôi, người phụ nữ có sự dứt khoát đáng sợ của một bà mẹ từng nuôi bốn đứa con và tiễn đưa hai bà sui, tuyên bố rằng cái garage đang trở thành "nơi đồ phế thải tụ tập âm thầm phá hoại gia đình mình", và đề nghị cả nhà bắt tay dọn dẹp.

Chú Đô ngồi cách đó hai phòng mà vẫn nghe được, hét vọng ra: "Đừng có đụng vào cái ghế của tao!"

"Không ai đụng ghế của anh hết, anh Hai," má tôi gọi vọng lại, bằng cái giọng bà vẫn dùng để nói dối với con nít hai tuổi và đàn ông ngoài sáu mươi. "Tụi em chỉ dọn dẹp thôi."

Buổi dọn dẹp bắt đầu vào một sáng thứ Bảy, và nó giống một cuộc khai quật khảo cổ xuyên qua lớp trầm tích của đời sống gia đình hơn là một việc nhà bình thường. Chúng tôi tìm thấy một cái máy fax mà chú Đô khăng khăng bảo "vẫn còn hữu dụng lắm.” Bản thân cái máy, khi cắm điện, chỉ phát ra đúng một tiếng "tách" nhỏ đầy phẩm giá, rồi im lặng mãi mãi.

Chúng tôi tìm thấy cái điện thoại quay số mà chú Đô khăng khăng"vẫn chạy tốt,” trong lúc tay kia chú đang cầm sợi dây điện thoại đã đứt lìa, phất phơ như một khúc vòi tưới cây.

Món đồ nào chú cũng bênh vực. Đó chính là điều kỳ lạ về những món đồ hỏng mà người ta cứ khư khư giữ lại: chẳng phải giữ chúng vì chúng còn dùng được, mà vì buông tay có nghĩa là phải thừa nhận một phiên bản nào đó của chính mình, người từng mua và dùng, đã hư hỏng không bao giờ sửa được nữa.

Chú Đô ngồi nhìn cái máy fax chuẩn bị khiêng ra thùng rác, và nói: “Vứt đồ hấp tấp. Rồi sẽ tiếc cho coi."
"Chú Đô," tôi nói, "lần cuối có người gửi fax là hồi nào rồi?"
"Không phải vấn đề đó."
"Vậy vấn đề là gì?"
"Vấn đề là không ai được vứt bỏ một món đồ chỉ vì nó cũ."
“Nó không phải cũ, mà nó hư rồi chú Đô.”

Em họ tôi, 26 tuổi, mới ra trường ngành kế toán. Nó mang trong người sự liều lĩnh đặc trưng của người chưa từng thua một cuộc tranh luận nào với bậc trưởng bối, quyết định thử một lần cho ra lẽ: sửa chú Đô.

Nó ngồi xuống cạnh chú với cái laptop và một hồ sơ tài liệu đàng hoàng, cố giải thích cho chú hiểu vì sao chiến lược đầu tư của chú – vốn chỉ gói gọn trong câu "vàng. Nếu chung quanh mình là vàng thì người khác sẽ nể phục mình" – đã cho kết quả tệ hơn hầu như mọi chiến lược khác mà một người có tài khoản ngân hàng có thể chọn trong suốt ba mươi năm qua.

Nó cho chú xem biểu đồ. Nó cho chú xem con số. Nó kiên nhẫn đến mức tôi đứng nhìn mà thấy nghẹt thở, như coi ai đó ráng dạy đại số cho một viên gạch.

Chú Đô nghe hết cả bài thuyết trình. Chú gật đầu đúng những chỗ cần gật. Nghe xong, chú vỗ vỗ tay em họ tôi, nói: "Cháu giỏi lắm. Mà thôi, vàng. Lúc nào cũng vàng, là nhất.”

Em tôi nhìn tôi. Tôi nhìn em tôi. Rồi cả hai cùng nhìn cái ghế bành của chú Đô. Đúng lúc đó, cái thanh điều chỉnh bung ra, một tiếng “rầm” khô khốc.
"Chú chính là cái ghế đó," em tôi nói khẽ. "Chú thật sự là cái ghế đó.”

Có những người giống hệt cái ghế bành ấy, hư hỏng theo một kiểu đã được xác nhận rõ ràng, nguy hiểm cho những ai đứng gần, đã được những người cầm trong tay bằng chứng thật sự giải thích cặn kẽ nhiều lần mà tuyệt nhiên không hề lay chuyển. Không phải vì bằng chứng yếu, mà vì việc lay chuyển chưa bao giờ có trong kế hoạch của họ.

Chú Đô giữ những món đồ đó không phải vì nó còn hữu dụng (dù chỉ là ảo tưởng của chú.) Chú giữ nó vì đã xây cả một cái tôi lên trên nền móng đó, mà cái tôi thì luôn là kết cấu chịu lực, không thể tự dưng đổi móng ngôi nhà chỉ vì ai đó cho xem những video đã quay những cây cột móng đã mục rửa.

Hãy Tiếp Tục Ra Sân Chơi

Chiều hôm đó thùng rác đầy ắp: cái máy fax, cái điện thoại quay số, cục chặn cửa từng là máy làm bánh mì, và mấy thùng dây điện của những thiết bị chẳng còn ai nhớ nổi công dụng. Cái ghế bành thì không vào thùng rác, vì hình như không ai nỡ vứt bỏ anh ruột của ba mình, cho dù người đó đã trở nên giống như cái ghế bành.

Nhưng có một điều đã thay đổi, và điều đó không phải là chú Đô. Đó là cái garage.

Đến chiều, chúng tôi đã dọn đủ chỗ để ráp lại cái bàn bóng bàn từng nằm tháo rời, tủi thân, phía sau bình nước nóng suốt sáu năm trời. Ba tôi và các em họ ráp bàn trong lúc mặt trời từ từ lặn, và chỉ 20 phút sau, trong cái garage đó đã có một thứ thật sự sống động, chạy được, hoạt động được, một điều gì đó mới mẻ, không cần ba người ngồi giải thích cho nó hiểu vì sao nó sai khi tin vào vàng.

Chú Đô ngồi trên cái ghế bành mà chúng tôi đã dời tới gần cửa garage, nhìn cái bàn bóng bàn được dựng lên. Chú đang xem cả nhà xây dựng một điều gì đó mà không ai bắt chú phải tham gia.

"Cái bàn đó rồi sẽ gãy cho coi. Nhựa rẻ tiền," chú tuyên bố.

Không ai trả lời. Chúng tôi bắt đầu giao banh. Trái banh nảy hai tiếng gọn gàng, sảng khoái, ở cả hai bên lưới, và ba tôi đỡ lại bằng một tiếng "hự" đầy khoái trá thật lòng, và cái âm thanh của một ván chơi bắt đầu.

Chúng tôi không sửa được chú. Người ta không sửa được một cái ghế bành bằng cách cãi nhau với nó, và cũng không sửa được một con người bằng cách thắng họ trong một cuộc tranh luận. Điều chúng tôi làm, thay vào đó, là ngừng để cuộc sống của mình xoay trục quanh sự từ chối lay chuyển của chú, và cứ thế dựng lên cái bàn bóng bàn, ngay trong khoảng không gian mà sự cố chấp của chú từng chiếm giữ.

Chú vẫn còn ở đó. Cái thanh nâng ghế thi thoảng rớt ra. Quan điểm vẫn đông cứng từ năm 1987. Chú vẫn ngồi ở góc duy nhất của cái garage, nơi giờ đây đã có sự sống thật sự diễn ra.

Có những người mà chúng ta không thể tranh luận để kéo ra khỏi cái ghế của họ. Ta chỉ có thể xây phần còn lại của căn phòng chung quanh họ, để họ giữ lấy cái ngai vàng trong viện bảo tàng riêng do chính họ dựng nên, còn những người khác thì cứ tiếp tục ra sân mà chơi.

Kalynh Ngô

9/8/202621:50:00
Khi cử tri đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2022, mọi yếu tố đều cho thấy các đồng minh của ông Joe Biden có nguy cơ hứng chịu một thất bại nặng nề. Tổng Thống khi đó không được lòng dân, lạm phát ở mức cao, và các quy luật lịch sử dự báo rằng cử tri sẽ trút sự bất mãn bằng cách chấm dứt quyền kiểm soát Quốc Hội của Đảng Dân Chủ. Tuy nhiên, khi kết quả được công bố, những thắng lợi mà Đảng Cộng Hòa kỳ vọng đã không hoàn toàn thành hiện thực. Họ giành được quyền kiểm soát Hạ Viện nhưng chỉ với cách biệt sít sao, trong khi Đảng Dân Chủ lại gia tăng thế đa số tại Thượng Viện và củng cố lực lượng tại các cơ quan lập pháp cấp tiểu bang.
9/5/202621:04:00
Đức Phật dạy rằng Phật tử chúng ta hãy nhìn vị Thầy bổn sư, và hãy nhìn các vị tăng ni khác đang hoằng pháp nơi cõi này, cũng ở vị trí như người mẹ của mình. Tình cờ, các bản Kinh tiếng Việt ghi được tinh thần đó của lời Đức Phật, trong khi các bản tiếng Anh đã mất đi chữ "con" trong ý nghĩa người chào đời trong cõi này.
9/5/202617:22:00
Làm việc gì khó chúng ta thường ví von là “bắt đầu với con số không” nhưng, với cái “chuồng” trên – từ những xáo trộn hay khủng hoảng xã hội, y tế, giáo dục, di trú, an ninh-tình báo, quốc phòng v.v. – nhiều khi nhà lãnh đạo mới của nước Mỹ phải gầy dựng lại từ con số âm.
9/4/202610:01:00
Mùa hè năm 2025, Trump hứa với cả nước rằng phòng khiêu vũ sẽ không đụng chạm tới kiến trúc của Bạch Cung, chỉ "ở gần đó, nhưng không chạm vào," Trump nói, thể hiện trọn sự tôn trọng cho một tòa nhà mà chính ông tự nhận là người hâm mộ lớn nhất. Đến tháng 10, toàn bộ Cánh Đông, nơi thuộc về các đệ nhất phu nhân qua bao thế hệ, hoạch định các quốc yến, lặng lẽ làm công việc của quốc gia đúng với vai trò của một nữ chủ nhân, đã bị san thành gạch vụn. Thay vào chỗ ấy sẽ mọc lên một phòng khiêu vũ $400 triệu, một kiến trúc sẽ lớn gần gấp đôi chính Tòa Bạch Ốc, do tổng thống "và vài người bạn" chi trả.
9/4/202600:00:00
Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
9/4/202600:00:00
Khó khăn đang dồn tới cả trong lẫn ngoài nước. Vì vậy, không ít đối thủ của Hoa Kỳ — và cả một số đồng minh — bắt đầu mong rằng Trump rồi sẽ yếu đi, không còn muốn làm gì thì làm như trước. Với những nhà độc tài đang cai trị Trung Cộng, Iran và các nước thù nghịch với Hoa Kỳ, chỉ cần chịu đựng được những đòn ép của Trump mà không chịu khuất phục cũng đã đủ để khoe như một chiến thắng lớn. Thật ra, Tập Cận Bình và giới lãnh đạo Iran không quá sợ Trump như nhiều nước dân chủ Tây phương gườm ông. Trong mắt Tập Cận Bình và những người giống ông, Tổng Thống Mỹ nào rồi cũng đặt quyền lợi nước Mỹ lên trước. Chỉ có điều những người khác nói năng khéo hơn Trump.
9/2/202608:56:00
Lợi thế của Đảng Cộng Hòa về vấn đề kinh tế đã suy giảm dần trong nhiệm kỳ hiện tại của ông Trump và biến mất hoàn toàn trong những tháng gần đây, khi tài chính của các hộ gia đình Mỹ bị ảnh hưởng bởi giá xăng tăng vọt sau các cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhắm vào Iran hồi tháng 2 cùng cuộc xung đột âm ỉ kể từ đó.
8/29/202617:12:00
Cuộc Cách mạng Hoa Nhài còn gọi là Cách mạng Phẩm Giá và, từ Tusinia, làn sóng giành lại nhân phẩm đã bùng lên thành Mùa Xuân Ả Rập, lan tỏa khắp vùng Bắc Phi và Trung Cận Đông ở đó những người dân bị chà đạp bao nhiêu năm đã vùng lên đòi lại tiếng nói, làm đổ nhào hàng loạt nhà độc tài già nua. Làn sóng cách mạng này làm rung chuyển thế giới và, ở Trung Quốc, Tập Cận Bình đã hãi lên với hoa, ra lệnh kiểm duyệt hoa Nhài trên Internet, thậm chí cấm cả người dân chưng loại hoa này. [2]
8/24/202608:53:00
Con tàu với cái tên của nó, không phải là đồ trang trí, cũng không phải là thương hiệu. Nó là ký ức của một đất nước, được hàn vào tám mươi ngàn tấn thép và gửi ra khơi để nói, rằng: đây là anh hùng của nước Mỹ, là người mà dân tộc Mỹ, Hải Quân Mỹ tự hào. Gỡ cái tên Doris Miller khỏi thân tàu ấy là chỉ tay ngược về năm 1941 để nói với chàng trai trẻ đứng giữa khói lửa kia rằng: Nước Mỹ đổi ý rồi.
8/22/202600:01:00
Một trong những nguyên nhân ai cũng biết nhưng CSVN không thừa nhận. Đó là: Việt Nam chi quá nhiều cho Bộ Công an, tạo ra một hệ thống công an trị diện rộng của TBT/CTN Tô Lâm, trong khi ngân sách quốc phòng bị hạn chế nghiêm trọng. Trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị ngày càng gay gắt, đặc biệt tại Biển Đông, Việt Nam không thể tiếp tục duy trì cấu trúc ngân sách như hiện nay.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.