Hôm nay,  

Khai Bút Đầu Năm 2011

04/01/201100:00:00(Xem: 7720)

Khai Bút Đầu Năm 2011

Đòan Thanh Liêm
Năm 2011 vừa mới bắt đầu cách nay có mấy giờ đồng hồ, chính xác là 7 giờ tính theo giờ ở tiểu bang Texas là nơi tôi đang ở lúc viết bài này. Năm nay là cách đúng 100 năm kể từ lúc xảy ra cuộc Cách mạng năm Tân Hợi 1911 do Bác sĩ Tôn Dật Tiên lãnh đạo nhằm lật đổ vương triều nhà Mãn Thanh ở Trung quốc và thành lập được nền Cộng hòa đầu tiên ở xứ này. Chắc chắn là sự kiện này đã tác động mạnh mẽ lên đường lối suy nghĩ của giới sĩ phu Vịêt nam thời đó, mà tiêu biểu sáng ngời nhất là hai nhà ái quốc Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh.
Trong hơn một thế kỷ qua, dân tộc chúng ta đã phải trải qua bao nỗi khổ đau, bất hạnh do chế độ thực dân Pháp, quân phiệt Nhật, rồi đến cuộc chiến tranh liên tục suốt 30 năm và hiện nay là chế độ độc tài đảng trị của đảng cộng sản đã liên tiếp gây ra. Những năm gần đây, thì cái hiểm họa ngọai xâm xuất phát từ phương Bắc với sự tiếp tay của những “ kẻ thù nội xâm “ lại mỗi ngày một thêm nghiêm trọng, đe dọa chủ quyền tối thượng và sự an vui của cả dân tộc. Mối nguy cơ này đã được nhiều vị thức giả cảnh báo, nhưng hiện nay vẫn chưa có được một dấu hiệu nào chứng tỏ giới cầm quyền trong nước thật tâm ra tay tích cực đối phó. Mà ngược lại, họ lại còn thẳng tay đàn áp, không một chút xót thương nào đối với những con người yêu nước chân chính dám nêu ý kiến khác biệt với quan điểm của nhà nước cộng sản.
Đặc biệt là trong năm qua, để chuẩn bị cho cái đại hội lần thứ XI của đảng cộng sản sắp diễn ra trong mấy ngày đầu năm 2011, thì sự đàn áp lại càng tàn bạo khốc liệt hơn, họ dùng bàn tay sắt của công an và cả bọn côn đồ đầu gấu để mà khóa tay, bịt miệng bất kỳ người dân nào dám có ý kiến và hành động khác với đường lối hủ lậu sai trái của đảng cầm quyền. Cái “cỗ máy nghiền” đó vẫn đang tiếp tục ngang nhiên vận hành, nhằm bảo vệ nền độc tài chuyên chế của đảng, khiến gây ra bao nhiêu điều thất nhân, ác đức như chưa bao giờ xảy ra ở nước ta từ nhiều thế hệ trước đây.


Gần đây, thì giới lãnh đạo của đảng cộng sản đã ra sức khuyến dụ các đảng viên và đàn em tay sai, nhất là trong ngành công an mật vụ với cái khẩu hiệu “còn đảng, còn mình”, cốt ý để gắn chặt cái đặc quyền đặc lợi thiết thân của người cán bộ với sự tồn vong của đảng. Và như vậy, thì người đảng viên cứ việc ra sức hành động để ” vừa bảo vệ đảng, vừa bảo vệ cho quyền lợi riêng tư của cá nhân mình”, bất chấp những chuyện tàn ác vô nhân đạo đối với quần chúng nhân dân. Đây rõ rệt là một thứ tổ chức tập đòan tội phạm, một lọai mafia, là một thứ “gian nhân hiệp đảng”, mà người Pháp gọi là “association des malfaiteurs”.
Với nhận thức của quần chúng mỗi ngày một rộng rãi hơn, chính xác hơn về tình trạng đa số người dân bị nhà cầm quyền áp bức bóc lột, bị chà đạp nhân phẩm như vậy, chúng ta cần phải ” vạch mặt chỉ đích danh từng cán bộ, từng nhân viên an ninh mật vụ mà đã có hành vi tàn ác, dã man đối với bất kỳ người dân lương thiện nào”. Những thủ phạm ngoan cố, lì lợm này không thể tiếp tục được cái ô dù của đảng cộng sản, của chánh quyền nhà nước bao che, để mà không hề phải chịu trách nhiệm pháp lý, hay luân lý nào về những hành động gian ác của bản thân mình, như từ trước đến nay được nữa. Nhờ vào sự phổ biến thông tin mau lẹ và rộng rãi khắp thế giới ngày nay, chúng ta có thể phô bày, tố cáo hết thảy những tội phạm do cán bộ nhà nước gây ra đối với bất kỳ một công dân nào.
Đó thiết nghĩ là phương thức hữu hiệu nhất để quần chúng nhân dân đứng lên để tự bảo vệ cho mình trước sự lộng hành, tàn bạo của nhân viên chánh quyền độc tài chuyên chế, mà lại cực kỳ ngoan cố hiện nay ở trên đất nước ta vậy./
Houston Ngày Đầu Năm 2011
Đòan Thanh Liêm

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.