Hôm nay,  

Buôn Người: Nhục Quốc Thể

9/28/201100:00:00(View: 6200)

Buôn Người: Nhục Quốc Thể

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Chính quyền có trách nhiệm, giới lãnh đạo biết tự trọng thì phải bằng mọi giá bảo vệ quốc thể. Chưa bao giờ trong lịch sử cận đại công dân Việt đi ra nước ngoài lại bị khinh rẻ như hiện nay.

Trong chuyến thăm Montréal gần đây, tôi được nghe một giáo sư đại học trẻ vừa trở lại Canada sau nhiều năm giảng dạy ở Singapore kể về nỗi nhục này: các nữ sinh viên Việt từng tâm sự với anh rằng họ không dám nhận mình là người Việt. Truyền thông Singapore lúc ấy đang chạy tin nóng về đường dây buôn phụ nữ từ Việt Nam sang Singapore với lời rao hàng: “bảo đảm còn trinh”.

Tôi thông cảm tâm trạng của các nữ sinh viên Việt này. Sáu năm hoạt động để bài trừ nạn buôn người Việt đã đưa tôi đến nhiều quốc gia trong vùng Đông Nam Á và Á Châu. Trong con mắt của nhiều người dân ở các quốc gia láng giềng, Việt Nam là nguồn cung cấp tôi đòi, người ở, đĩ điếm hay là nơi để đàn ông ngoại quốc mua vợ.

Công nhân lao động “xuất khẩu” có những người bị bóc lột tận xương tuỷ, bị đánh đập, bị giam hãm như nô lệ. Các chị em phụ nữ đi làm gia nhân bị đối xử như con sen, con hầu; họ bị hà hiếp và có khi bị hãm hiếp bởi Ông chủ nhưng phải cắn răng chịu đựng. Nhiều cô gái Việt có nhan sắc được chiêu dụ đi lao động để rồi bị bán thẳng vào các động mãi dâm. Ở nhiều quốc gia nẩy sinh dịch vụ mua “cô dâu” Việt không khác gì người ta mua một mặt hàng; người mua có quyền dùng thử và đổi mặt hàng nếu không vừa ý.

Tôi thấy rất rõ, đồng bào mình sống ở xứ người trong thân phận con giun con dế, bị chà đạp nhân phẩm mà không dám mơ tưởng công lý. Khi cầu cứu đến toà đại sứ Việt Nam thì họ bị xỉa xói, mắng nhiếc, hăm doạ. Thậm chí đối với những nạn nhân vì tức nước vỡ bờ, đứng lên chống bất công, thì nhà nước gửi phái đoàn đến tận nơi để trấn áp, hăm doạ, và dẫn độ nhằm bịt miệng và phi tang. Có người về đến nhà thì bị công an bắt giam, tra tấn, bắt nộp phạt cho kẻ đã buôn bán họ, và cấm không được kể cho ai biết kinh nghiệm hãi hùng nơi xứ người.

Đồng thời tôi cũng thấy, nơi những con người bị di xuống bùn đen, biết bao tấm gương đùm bọc nhau trong cảnh khốn cùng. Họ đã không bỏ rơi nhau trong hoạn nạn mà chia đắng sẻ ngọt, kể cả khi còn ở ngoài nước và sau khi hồi hương. Họ thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng tự trọng hơn chính quyền và giới lãnh đạo của họ. Thật vậy, một số người bạn ở các quốc gia láng giềng, khi đã thân quen, từng bày tỏ với tôi sự ngỡ ngàng về một chính quyền và giới lãnh đạo đã để cho cả dân tộc bị sỉ nhục mà không biết ngượng.

Là con dân Việt, chúng ta ở hải ngoại có thể cùng nhau rửa mối nhục ấy. Trong 6 năm làm việc trực tiếp với các cơ quan chính quyền và các tổ chức dân sự ở nhiều quốc gia, tôi nhận thấy sự chuyển đổi cách nhìn của họ về đồng bào của chúng ta khi thấy được một mẫu mực khác về người Việt: chững chạc, bản lãnh, có trách nhiệm, biết tự trọng, yêu thương đồng bào; khác hẳn với những định kiến mà họ có trước đây.

Sự thay đổi này sẽ xẩy ra một cách tự nhiên khi chúng ta đến với đồng bào trong tư thế công dân của các quốc gia tân tiến và nhân bản, làm việc trực tiếp với các chính quyền ở tầm vóc chính sách, cống hiến những kinh nghiệm chuyên môn để cải tạo xã hội, vận dụng các thế lực quốc tế để yểm trợ công tác chống buôn người. Điển hình là giờ đây những cơ quan chính phủ và tổ chức dân sự Đài Loan đã từng làm việc với Liên Minh CAMSA rất niềm nở và ân cần mỗi khi các chị em phụ nữ hay công nhân Việt cần đến họ. Điển hình là nhiều tổ chức và công đoàn ở Mã Lai đang hợp tác với Liên Minh CAMSA để cùng bênh vực và phục vụ công nhân Việt. Điển hình là nhiều chính quyền đã cử phái đoàn đến Hoa Thịnh Đốn để thu thập kinh nghiệm phòng chống buôn người của Liên Minh CAMSA: Nhật, Nga, Ukraine…

Do đó tôi kêu gọi người Việt ở những quốc gia tự do hoặc hợp tác với Liên Minh CAMSA, hoặc khởi xướng những nỗ lực tương tự, để làm việc ở cấp chính sách với các chính quyền sở tại nơi đồng bào của chúng ta đang gặp nguy cơ bị buôn làm nô lệ, đầy tớ, đĩ điếm. Khi thể diện của dân tộc bị chà đạp thì đó là mối nhục chung, dù chúng ta sống xa quê hương và đã mang quốc tịch khác; chúng ta là những người có tinh thần trách nhiệm và lòng tự trọng.

Tôi cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam hãy lương thiện áp dụng Nghị Quyết 36 cho gần một triệu công dân đang khốn khó nơi xứ người để “bảo vệ lợi ích chính đáng của bà con, chống các biểu hiện kỳ thị, các hành động chống lại người Việt Nam ở nước ngoài”. Số gần triệu người này, gồm các công nhân lao động “xuất khẩu” và các “cô dâu” cùng với con cái, là đối tượng cần sự bảo vệ hơn hết. Chưa chu toàn trách nhiệm đối với chính công dân của mình thì chẳng hà cớ gì đòi giúp những người Việt đã là công dân của các quốc gia văn minh, có đầy năng lực và bản lãnh, và chẳng hề mời chào thiện chí đặt không đúng chỗ ấy.

(Nguồn: Mạch Sống Magazine, http://www.machsong.org)

Tinh thần lãnh đạo là khả năng định hướng, truyền cảm hứng và tạo ảnh hưởng để tập hợp con người cùng hướng tới một tầm nhìn mới và đạt được mục tiêu chung. Một nhà lãnh đạo có tinh thần lãnh đạo mạnh mẽ thường thể hiện qua các năng lực chủ yếu như: định hướng tương lai, xây dựng tầm nhìn và chiến lược dài hạn; tạo động lực để khơi dậy năng lực, ý chí và sự bền bỉ của tập thể; tinh thần trách nhiệm trước các quyết định và hệ quả; nêu gương hành động nhất quán với lời nói, trở thành chuẩn mực cho tập thể và khả năng thích ứng khi bối cảnh thay đổi.
Theo dõi vũ đài chính trị Mỹ, có lẽ ai cũng dễ dàng nhận ra những khoảnh khắc mà người ta không biết gọi là gì cho đúng. Nó không hẳn là phản bội, cũng không hoàn toàn là đầu hàng, mà nó giống như một sự tan rã, một ánh chớp vụt tắt trước mắt mọi người. Và cái điều đó, để lại trong lòng những người còn đủ kiên nhẫn để quan tâm đến bề mặt của hệ thống chính quyền, cảm thấy thất vọng.
Sau khi được bầu làm Chủ Tịch Nước, TBT Tô Lâm dõng dạt đưa ra chỉ tiêu phát triển kinh tế 10% mỗi năm. Dĩ nhiên đây là một khẩu hiệu nặng tính tuyên truyền, hơn là sách lược kinh tế được hoạch định nghiêm chỉnh. CSVN là một đảng CSTQ tí hon, từ khi mới thành lập đưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, đến thời của Tô Lâm. Nền kinh tế VN cũng là phiên bản mô hình TQ, tuy sinh sau đẻ muộn vì giới lãnh đạo CSVN kém trí tuệ hơn giới lãnh đạo CSTQ. Hệ lụy tự nhiên là Việt Nam kém phát triển hơn TQ nhiều thập niên và GDP đầu người chỉ bằng khoảng 1/3 TQ.
Cho đến giờ này, chỉ là phỏng đoán! Christopher Hale, chủ nhân của trang báo đặc biệt Letters from Leo, đã liên lạc với đài CBS vào Thứ Hai tuần này với một câu hỏi duy nhất: Liệu Stephen Colbert có khép lại chương trình The Late Show tối Thứ Năm tuần này với một cuộc phỏng vấn Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị Giáo Hoàng người Mỹ đầu tiên hay không? CBS từ chối trả lời.
Vào cái đêm thất bại đó, Thomas Massie đã nói với đám đông những người ủng hộ một điều mà suốt nhiều năm qua, chẳng ai trong đảng của ông dám nói to thành lời: "Nếu nhánh lập pháp lúc nào cũng bỏ phiếu theo ý tổng thống, thì quả thực chúng ta đang có một vị vua.”
Tưởng đâu chuyện tổng thống Donald Trump kiện Sở Thuế đòi 10 tỉ đô là màn “thay trời hành đạo”, đòi bồi thường cho vụ hồ sơ thuế bị IRS làm lộ. Dè đâu chỉ là màn mượn đầu heo IRS để nấu nồi cháo gần 1,8 tỉ rồi dọn ra cho phe mình xì xụp.
Trong bối cảnh Hoa Kỳ hiện đang bị chia rẽ sâu sắc bởi chính trị nội bộ, làm phật ý các đồng minh, và một lần nữa lại bị cuốn vào cuộc chiến tại Vùng Vịnh Ba Tư, đây dường như là thời điểm thuận lợi để Trung Quốc nắm lấy vai trò lãnh đạo toàn cầu. Tuy nhiên, Bắc Kinh lại tránh việc tận dụng những xung đột này bằng cách đưa ra một lập trường công khai mạnh mẽ. Thay vì đối đầu với Hoa Kỳ thông qua việc bảo vệ Iran—một đối tác chiến lược lâu năm trong khu vực—Trung Quốc chỉ cung cấp sự hỗ trợ gián tiếp và phần lớn vẫn đứng ngoài cuộc.
Theo những tài liệu bán chính thống, đặc biệt một bài nghiên cứu tựa đề Jester của tác giả Kivak, Rebeccad đăng trên trang học thuật EBSCO, câu "Gã hề là người duy nhất được phép chế giễu nhà vua" gần như là đúng trong truyền thống cung đình châu Âu thời Trung Cổ và Phục Hưng. Họ sử dụng tài hóm hỉnh, bài hát, câu đố hoặc tiểu phẩm để “móc” vua chúa, chỉ ra các sai lầm hoặc chính sách sai lầm của vua mà không bị trừng phạt. Nước Mỹ, xứ sở tự hào là nền cộng hòa không vua, vô hình trung đã trao vai trò đó cho truyền hình đêm khuya. Và trong suốt hơn một thập niên, có lẽ không ai cầm thứ vũ khí ấy với độ chính xác cao, căm phẫn và duyên dáng bi thương hơn Stephen Colbert.
Cô tự nhủ, cũng chưa đến nỗi nào. Anh la hét, chửi mắng, nhưng chưa hẳn đánh cô. Anh sỉ nhục người khác, nhưng vì cô hiểu và yêu anh, cô tin mình sẽ không bị đối xử như thế. Hồi mới quen anh, cô có việc làm, đủ ăn đủ xài. Bây giờ, móc túi không đủ tiền đổ xăng, cô cũng không một lần oán anh. Bị anh dụ ngọt, gạt hết lần này tới lần khác, cô ôm khư khư vào lòng cái lần đầu hiếm hoi anh cho cô cảm giác mình được bảo vệ, bênh vực. Chỉ một cái ôm, một câu nói “mình em hiểu anh thôi” là đủ vốn liếng để cô tự nuôi sống mối “tình anh với em” dài tập trong đầu.
Diversity, Equity, Inclusion — viết tắt DEI — dịch nôm là “Đa dạng, Công bằng, Hòa nhập”, là một khái niệm đã trải qua nhiều chặng lịch sử ở Hoa Kỳ. Sau phong trào dân quyền thập niên 1960, trọng tâm là “cơ hội bình đẳng”: chấm dứt phân biệt chủng tộc, mở cánh cửa trường học và công sở cho người da màu. Về sau, với chính sách “affirmative action”, chính quyền, đại học và doanh nghiệp chủ động nâng đỡ các nhóm thiểu số, không chỉ để bù đắp bất công lịch sử, mà còn để điều chỉnh cơ cấu nhân sự cho tương xứng với diện mạo dân số mới: một lực lượng lao động đa sắc tộc, đa văn hóa cần có mặt trong vị trí chuyên môn, quản trị và phục vụ công cộng. Những chương trình ấy vì thế vừa đáp ứng yêu cầu công bằng, vừa phục vụ nhu cầu thực tế của một xã hội ngày càng đa dạng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.