Hôm nay,  

Thổn thức

31/12/201100:00:00(Xem: 20623)

Thổn thức

BS Mai Băng Thanh

Mấy hôm nằm trên giường bệnh, lòng đã dặn lòng không được suy nghĩ mông lung, nhưng nhìn qua khe cửa, thấy ánh nắng mặt trời rạng rỡ thì lòng tự hỏi lòng, mình còn có bao nhiêu ngày để nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa .

Một trận mưa chiều , bầu trời u ám, những hạt mưa tí tách rơi, tôi lại buột miệng sao mưa buồn quá , rồi lại chạnh lòng tự hỏi , đến một ngày nào thì sẽ không thấy mưa buồn nữa ????

Từ khi tôi ngã bệnh , chồng tôi không rời xa tôi nửa bước. Anh dịu dàng dành tất cả phần chăm sóc tôi , cương quyết không mướn người giúp việc . Nhìn anh tự tay chăm sóc cả những phần dơ bẩn nhất , rồi đến cả những phần tế nhị nhất , nhiều lần tôi đã không kềm được cảm xúc . Tôi òa lên khóc như một đứa trẻ lên ba , nức nở : Em không muốn sống thêm nữa... Anh đã nhẹ nhàng an ủi tôi , vì anh biết tôi đang rất mong manh .

Tôi là một người đàn bà nhiều nghị lực . Việc đổ một giọt nước mắt đối với tôi rất khó khăn . Nhiều khi đối diện với nhiều trái ngang của cuộc sống , tôi đã muốn khóc cho lòng nhẹ nhàng bớt , nhưng vẫn không thể nào khóc được.

Vậy mà giờ đây tôi trở nên mong manh như hạt sương mai . Tôi dễ khóc , không phải vì buồn hay hối tiếc cho số phận mình ngắn ngủi , mà vì tình yêu thương của những người chung quanh tôi.

Tôi đã sẵn sàng đón nhận điều xấu nhất xảy ra cho cuộc đời tôi . Bởi vì tôi vẫn hiểu rằng , cuộc sống là quy luật Sanh , Lão , Bệnh , Tử của tạo hóa. Bây giờ tôi đang ở trong quy luật thứ ba , rồi sẽ đến dấu chấm tận cùng của sự lạnh lùng . Cát bụi sẽ trả về cát bụi . Từ lâu tôi vẫn quan niệm rằng : Hãy sống như thế nào mà lúc tôi sinh ra mọi người cười khi tôi cất tiếng khóc chào đời , và khi tôi ra đi , tôi sẽ mỉm cười thì những người chung quanh tôi đều khóc . Tôi không phải là một thánh nhân , mà là một người đàn bà bình thường trong cuộc sống . Tôi chỉ đem tấm chân tình đối đãi với tất cả mọi người . Tôi chỉ biết phải làm người con hiếu thảo với cả tứ thân phụ mẫu , làm người vợ đúng nghĩa đối với chồng , làm người mẹ hiền đối với con cái .

Tôi sống chan hòa với tất cả mọi người . Lúc nào tôi cũng muốn đem niềm vui đến cho bạn bè chung quanh mình . Tất cả đắng cay , mặn chát của cuộc đời , tôi thường nuốt ngược vào trong . Tôi muốn mọi người xung quanh tôi được vui . Ở nhà chỉ có hai vợ chồng , tôi thường tíu ta tíu tít kể cho anh nghe nhiều chuyện trên trời dưới đất . Lúc nào anh cũng lắng nghe tôi nói . Có khi tôi lại nghêu ngao hát, những bài hát không đầu , không đuôi . Tôi muốn cuộc sống vui vẻ, không tham vọng nhiều tiền tài hay danh lợi , chỉ cần một cuộc sống bình dị , không xa hoa phù phiếm . Với tôi như vậy đã là quá đủ cho một đời người .

Vậy mà nay tạo hóa trêu ngươi . Người muốn thử thách tôi , hay muốn trừng phạt tôi, vì tôi thường tỏ ra rất bình thản khi đón nhận căn bệnh nan y của thế kỷ . Tôi vẫn thường nói với chồng tôi một cách rất tự nhiên rằng , nếu tôi mắc bệnh , hãy để tôi tự xử . Nhưng nay, tôi đâu có quyền làm theo ước nguyện của mình . Chồng tôi níu kéo tôi hằng giây, hằng phút. Anh luôn lo sợ cái ngày mà tôi không còn hiện hữu . Anh sợ mất tôi. Ôi, cái nghĩa tào khang sao mà nó thiêng liêng đến như vậy? Bên anh đâu còn hình ảnh người phụ nữ trong ngọc trắng ngà, vui tươi, sinh động . Bây giờ là một cơ thể bệnh hoạn rã rời , với vết mổ chằng chịt . Tôi xót xa nhìn lại chính mình , nghẹn ngào cho sự thay đổi đột ngột. Rã rời thân xác , trí tuệ của tôi có còn chăng sự minh mẫn của ngày nào ??

Ước nguyện tự AN TỬ không thành, tôi phải chấp nhận sự hành xác . Ngay phút giây được đưa ra khỏi phòng mổ, tôi đã cảm nhận được cơn đau muốn xé nát cả con người mình . Tôi không khóc, không đổ một giọt nước mắt cho cơn đau thể xác , nhưng tâm hồn tôi gào thét đớn đau như sóng thần cuồn cuộn. Tôi cắn chặt răng, cố mỉm cười với gương mặt của chồng tôi đang cúi sát nhìn tôi vì lo lắng . Anh không thể tự mình đi xe được . Dắt xe ra khỏi nhà, anh vấp té mấy lần . Quá nguy hiểm nên con tôi bắt anh phải đi xe taxi để lên Bệnh Viện thăm tôi . Tôi cố nói với anh rằng tôi khỏe , tôi không sao , nhưng nhìn trong ánh mắt của anh , tôi biết rằng anh không thể tin rằng tôi nói thật . Hình ảnh tôi sinh động , ham công tiếc việc vẫn còn nguyên vẹn trong anh mà . Tất cả đều xảy ra quá đột ngột , nên làm sao anh có thể tin rằng người đang nằm trên giường bệnh là tôi , người đang níu kéo cuộc sống vì anh là tôi ???

Những gương mặt thân yêu lần lượt cúi xuống nhìn tôi với nhiều thương cảm . Những giọt nước mắt của các em từ Huế bay vào , và từ trên Dalat đi xuống rơi trên gương mặt tôi . Những giọt nước mắt của tình anh chị em , nồng nàn , nhưng mặn chát . Rồi những gương mặt bạn bè thân quen , nhạt nhòa những giọt lệ ân tình . Các bạn khóc cho tôi , cho cuộc đời ngắn ngủi của tôi .Những gương mặt thân tình yêu thương nhiều quá!!! Tôi đếm sao hết được , kể sao hết được khi trang giấy thì ngắn mà tình cảm bạn bè thì quá dài . Đằng sau xa xa , hình ảnh những cô bạn thân thương đang khóc ngất . Tôi cảm thấy hạnh phúc trào dâng , nhưng trong lòng thì nước mắt tràn lên như những cơn sóng trong những ngày biển động mạnh , cuốn phăng tất cả chút tàn hơi còn sót lại trong cơ thể bệnh hoạn rã rời của tôi . Nhìn xuống thấy Mỹ Hạnh đang chăm chút cho thân thể của tôi , tôi cảm động không thốt được nên một lời nào . Hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ, năng động nay đâu rồi???? Tôi muốn gào thét lên thật to, cho tiếng gào vang đến tận Trời cao , tại sao? tại sao? nhưng tôi đành bất lực .

Rồi các bạn ở khắp nơi : Huế , Dalat , cả nửa vòng trái đất và nhiều nhiều nữa , gọi điện thoại về từ rất nhiều nơi . Các bạn cũng khóc ngất cho số phận của tôi. Tôi không còn chút hơi tàn để trả lời điện thoại . Con gái tôi thay mặt gia đình cám ơn sự quan tâm của các bạn . Nhiều lúc tôi nghe tiếng sụt sùi của con khi đang tiếp chuyện điện thoại . Tôi quay mặt vào trong , cố che dấu những giọt nước mắt đang chực trào thành dòng suối trên khóe mắt .

Những viên thuốc mang nặng ân tình được các bạn gửi trao cho tôi chống chọi với căn bệnh ác tính . Những chén cháo ly sữa .. gói gọn yêu thương được các bạn thay nhau mang đến cho tôi . Tôi uống từng viên thuốc , ăn từng muỗng cháo , uống từng ngụm sữa…mà như nuốt trọn tình cảm yêu thương của các bạn dành cho tôi .

Như vậy đó , cuộc sống vô thường nhưng tràn ngập yêu thương . Tôi không biết tôi sẽ kéo dài cuộc sống như thế nào , khi chỉ thị của thần chết đã xem mặt , đặt tên? một tháng , một năm hay vài năm nữa? Điều tôi không thể nào biết được . Tôi chỉ biết những ngày tháng sắp tới , tôi phải chiến đấu với bệnh tật bằng những đợt thuốc hóa trị tàn phá tế bào ung thư nhưng đồng thời cũng sẽ tàn phá cơ thể tôi . Cầm trên tay cái đầu tóc giả do bạn bè trao tặng , tôi cảm thấy thật ngậm ngùi .

Tứ thân phụ mẫu đều đã quy tiên . Đó là hạnh phúc của tôi , khi tôi đã làm tròn chữ hiếu , lo cho cha mẹ hai bên mồ yên mả đẹp . Nếu cha mẹ tôi còn sống , ông bà sẽ rất đau đớn và vật vã khi đứa con yêu thương mắc vào căn bệnh ác tính này . Vì vậy, ơn Trời, tôi không phải chứng kiến những giọt nước mắt của cha mẹ , vì chắc chắn rằng điều đó sẽ làm tôi đau khổ nhất .

Tôi chỉ muốn nói với người bạn đời yêu thương rằng : Em xin lỗi , em đã không thể theo anh đến tận ngày răng long đầu bạc để cùng nhau chia xẻ vui buồn trong cuộc sống mà em phải ra đi trước . Chỉ mong anh đón nhận nghịch cảnh , chấp nhận hoàn cảnh không thể nào thay đổi được . Chỉ ước mong anh sống thật bình yên trong những ngày không có em . Tôi muốn nhắn nhủ với con cái rằng : Hãy yêu thương nhau khi còn có thể . Hãy xây dựng hạnh phúc gia đình bền chặt , dạy dỗ con cái thành người hữu dụng cho gia đình và cho xã hội.

Tôi muốn nhắn nhủ với các em tôi rằng : Chị được chào đời trước thì ra đi trước là chuyện đương nhiên . Hãy sống thật tốt và bảo vệ gia tộc từ đường như truyền thống của gia đình được cha mẹ hun đúc từ khi chúng ta còn trẻ dại.

Lời cuối cùng , tôi muốn nói với bạn bè và những người quen biết hay không quen biết , nhưng đã quan tâm , chia xẻ nỗi đau của tôi bằng email , điện thoại , hay lời thăm hỏi từ khắp nơi : Tôi xin tri ân tất cả những gì các bạn đã gửi trao cho tôi . Tôi sẽ chiến đấu như mong ước của gia đình và bạn bè , nhưng nếu lực bất tòng tâm thì xin các bạn nghĩ cho rằng : Tôi luôn luôn hiện hữu trong lòng của các bạn . Khi lật những hình ảnh trong album , các bạn sẽ vẫn thấy tràn ngập hình ảnh của tôi với nụ cười rạng rỡ . Khi mở blog Tiengsonghuong ra , các bạn cũng vẫn nhìn thấy tôi sống động với nhiều bài viết từ tâm tư trong cuộc sống đời thường của tôi . Chiếc thuyền nhỏ chở cuộc đời tôi đã vượt qua nhiều thác ghềnh , bão táp , vượt qua nhiều sóng gió, phong ba , nay sắp đưa tôi đến một bến bờ bình yên vĩnh cữu .

Đừng khóc vì thương tiếc tôi , mà hãy vui mừng cho tôi, vì tôi đã sống một cuộc sống có ý nghĩa .

Và tôi sẽ bất tử trong lòng những người yêu thương tôi .

BS MAI BĂNG THANH

Tháng 12 năm 2011

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.