Hôm nay,  

Mâu Thuẫn Ở Điện Capitol

20/04/201300:00:00(Xem: 11922)
dao_nhu_binh_luan_gia-large-contentĐào Như

Mỹ đang có mâu thuẫn trong việc xử trí chính sách hạt nhân của BTT? Theo hai nhà báo Robert Burns và Julie Page của hãng thông tấn AP: Hôm chiều thứ Năm 11-4-2013, tại buổi họp bất thường tại điện Capitol, Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ, với sự hiện diện của Giám đốc Tình báo Quốc gia Mỹ, ông James Clapper, Ủy ban Tình báo Ngũ Giác Đài (Pentagon’s Defense Intelligence Agency-DIA) báo cáo: Trong hiện tình rất có thể BTT sẽ phóng tên lửa có mang đầu đạn hạt nhân đến tận Hoa Kỳ. Ngay sau đó, ông Douglas Lamborn, đại biểu Quốc hội Công Hòa, bang Colorado, đọc thật lớn một bản báo cáo có nội dung tương tợ: Bình Nhưỡng đã đạt được công nghệ thu nhỏ đầu đạn hạt nhân thích hợp cho việc gắng vào vào tên lửa và BTT có thể phóng tên lửa mang đầu đạn hạt nhân đến tận lãnh thổ Hoa Kỳ. Đại biểu Quốc hội Doug Lamborn cho hay đây là bản báo cáo tối mật từ một Ủy viên trong Ủy Ban DIA gửi đến một thành viên Quốc Hội mà ông tạm giấu tên.
Liền sau đó, các viên chức cao cấp của Bộ Quốc phòng và Ngũ Giác Đài đang có mặt tại buổi họp đều cho rằng bản báo cáo của DIA không đáng được tin cậy cho lắm. Cho rằng Binh Nhưỡng có thể phóng tên lửa mang đầu đạn hạt nhân đi nữa, thì hiệu năng của loại đầu đạn này rất thấp nhất là tầm xa. Hans Kristensen, một chuyên gia đầu đạn hạt nhân đang có mặt tại buổi họp cũng lên tiếng đánh giá bản báo cáo của Doug Lamborn là không thuyết phục vì không xác định loại tên lửa nào. Theo Kristensen, phát hiện mới nhất cho thấy tên lửa mang đầu đạn hạt nhân của BTT hiện có, Nodong, cò tầm xa từ ngắn đến trung bình, chỉ có thể với tới các căn cứ Mỹ đóng quân trong vùng ở NTT hay ở Okinawa của Nhật. George Little, người phát ngôn của Ngũ Giác Đài cho hay là ông đồng ý với những quan điểm trên, nhưng ông cũng cho biết: Những lập luận trong bản báo cáo DIA có giá trị như những cảnh báo trong trường hợp Bộ Quốc Phòng đánh giá quá thấp so với khả năng thực tế của đầu đạn hạt nhân của BTT.
Xem vậy, những mâu thuẫn trong việc đánh giá về độ tin cậy bản báo cáo mật của DIA vẫn còn sâu sắc. Do đó Văn phòng Ủy ban Tình báo Quốc gia (Office Defense National Intelligence-ODNI) liền triệu tập một buổi họp ngay tối thứ Năm 11-4, có mục đích nghiên cứu, bàn góp sâu hơn, rốc rác hơn, bản báo cáo mật của DIA hầu đưa ra một đề nghị hành động, xử trí thích nghi với thực tế tình hình.
Hiện diện trong buổi họp này có Grey Thielman, nguyên cộng sự viên của DIA, hiện là thành viên của nhóm ‘Cố Vấn Ủy Ban Kiểm Soát Vũ Khí’ –( Arms Control Advocacy Group), có cả tướng Martin Dempsey, Tham Mưu Trưởng Quân Đội Hoa Kỳ và Bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel…

Grey Thielman phát biểu ông cũng không nắm chắc những dữ kiện nêu ra trong nội dung của bản báo cáo mật DIA. Mặc dầu bản báo cáo DIA được đánh giá cấp độ tin cậy ở mức trung bình -moderate confidence- dù sao cũng tốt hơn mức độ tin cậy thấp-low confidence- Tuy vậy bản báo cáo mật này không nói lên được điều gì chính xác. Ông cho rằng nội dung của bản báo cáo ấy có giá trị như những tentatives, những thách đố có tánh ‘thử sức nắn gân’ khả năng quốc phòng của Mỹ nhiều hơn là sự thật. Doug Lamborn cũng cật vấn Tướng Martin Dempsy, về giá trị và cấp độ tin cậy bản báo cáo mật ông vừa đọc. Trung Tướng Dempsy trả lời là ông chưa được đọc bản báo cáo ấy. Ông không nắm chắc nội dung. Ông không có ý kiến. Ngay sau đó, cả với James Clapper (Giám đốc Ủy Ban Tình báo Quốc gia) cũng đánh giá và mực độ tin cậy của bản báo của DIA, rất thấp. Và James Clapper nhắc lại lập trường của Hoa Kỳ, trước sau như một, vấn đề vũ khí hạt nhân của BTT phải được giải quyết bằng thương thảo hòa bình, vòng đàm phán 6 bên phải được tái thiết lập với chủ đích giải trừ chính sách hạt nhân của BTT.
Tất cả phong cảnh chính trị quân sự diễn ra tại Capitol Hill trong ngày và đêm 11-4-2013 xem như một kịch bản được dàng dựng rất khéo léo qua đó Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ làm cho dân chúng Mỹ và thế giới hiểu rõ khả năng nguyên tử của Bình Nhưỡng không đáng để chúng ta khiếp sợ. Âu đó cũng là một cách làm giảm những căng thẳng do những những ngôn ngữ hiếu chiến bừa bãi của Kim Jong un.
Theo điện báo Á Rập Trung Đông, Aljezeera, thì trong ngày 11-4, Tổng thống Barack Obama đã kêu gọi BTT phải chấm dứt khoa trương ngôn ngữ hiếu chiến, và sớm trở lại vòng đàm phán. Hy vọng chăng cánh cửa đàm phán bắt đầu hé mở? Ngày 18-4-2013, Bình Nhữơng vừa đưa ra điều kiện nối lại đàm phán với NTT và HoaKỳ, căn bản LHQ phải rút bỏ những trừng phạt nhầm vào chế độ Binh Nhưỡng. Từ Moscowa hôm 12-4, Ngoại trưởng Nga, Sergey Lavrov tuyên bố ông hoan nghênh việc BTT, NTT và HK trở lại bàn đàm phán tại Genève và nhà ngoại giao Nga hứa ông sẽ tân tình thuyết phục BTT đến bàn đàm phán…
Như vậy thiên chí hòa bình mọi bên đều sẵn có, chúng ta thử chờ xem./.
Đào Như
[email protected]
Oak park, Illinois, USA
Apr/18/2013
CHÚ THÍCH VỀ NGUỒN
TẤT CẢ DƯ KIỆN TRONG BÀI VIẾT TRÊN ĐƯỢC TRÍCH TỪ NHỮNG WEBSITES SAU ĐÂY 
1- PENTAGON SAYS: NK LIKELY LAUNCH NUCLEAR MISSILES
http://news.yahoo.com/pentagon-spy-agency-says-north-korea-launch-nuclear-215010849.html
2- NK Can Put a Nuke on a Missile- US Intelligence Agency Believes
http://news.yahoo.com/north-korea-put-nuke-missile-u-intelligence-agency-222809581.html
3- Obama urges N Korea to end ‘belligerence’
http://www.aljazeera.com/news/asia-pacific/2013/04/2013411123238867626.html

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.