Hôm nay,  

Hiện Tình 5 Đại Họa

9/24/201300:00:00(View: 11120)
Cổ ngữ có câu “Vendidit hic auro patriam” (Kẻ này bán nước để lấy vàng); cũng chính là đề tài về hiện tình đất nước qua 5 đại họa của dân tộc mà Linh Mục Phê-rô Nguyễn Văn Khải, phát ngôn nhân giáo xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế TGP Hà Nội đã vạch ra trong buổi thuyết trình chiều chủ nhật 15/9/2013 tại Hollywood Center 1820 NE 40th Ave., Portland.

Buổi thuyết trình từ 4 giờ chiều đến 7giờ tối được yểm trợ bởi 5 thành phần trong cộng đồng; gồm BCH/CĐVN/OR, Oregon Thời Báo, báo Saigon Nhỏ, Phương Đông News và Đoàn Hưng Ca Oregon; do ông Phan Bùi làm trưởng ban tổ chức. Sau phần nghi lễ chào cờ VNCH và mặc niệm, ông Phan Bùi đã tuyên bố lý do khai mạc và giới thiệu Bs Nguyễn Đức Quang Hoàng, người điều khiển chương trình. Vị chủ tịch CĐVN/OR cũng đã được giới thiệu và phát biểu sau đó. Khoảng 200 đồng hương và một số quan khách đã hiện diện tham dự.

Lm Nguyễn Văn Khải là một giáo sĩ trẻ quê ở Ninh Bình; người đã được sinh ra và lớn lên trong cái nôi “XHCN” ở miền Bắc VN từ năm 1970; bắt đầu nhập chủng viện dòng CCT từ cuối thập niên 1980 – khi CSQT sắp sụp đổ- sau một thời gian tu “chui”và do sự giới thiệu của một linh mục già duy nhất của Dòng còn sống sót sau thời kỳ bách hại ráo riết để tiêu diệt TCG của CSBV. Sau biến cố CSVN chiếm đất Tòa Khâm Sứ và Gx Thái Hà thời TGM Ngô Quang Kiệt mà Lm Khải là phát ngôn viên phong trào tranh đấu đòi tự do tôn giáo tại đó, ông đã bị công an chế độ truy nã và may mắn trốn thoát; nay đang tu nghiệp tại Rôma.
lm-nguyen-van-khai-0056-1-resized
Đài STBN đang phỏng vấn Linh Mục Nguyễn Văn Khải, nguyên Phát Ngôn Nhân của Giáo Xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế TGP Hà Nội nhân Buổi Hội Luận do Cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/9/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Porland OR

Vị diễn giả khiêm cung đã xưng hô là “cháu” và gọi cử tọa là “cả nhà”; tạo sự thân mật của một thành viên trong gia đình khiến buổi nói chuyện càng thêm thú vị bởi lối nói chuyện dí dỏm đôi khi hóm hỉnh gây rộn rã tiếng cười – cười ra nước mắt! Ông đã nêu lên 5 đại họa cho dân tộc; là những cái gọi là: Đạo đức “cách mạng vô sản”, văn hóa “giai cấp công nông”, kinh tế “thị trường theo định hướng XHCN”, tình hữu nghị “16 chữ vàng 4 tốt” và đại họa cuối cùng chính là đảng CSVN! Sau phần thuyết trình là phần hội luận, văn nghệ phụ diễn và tiệc trà giải lao. Phần văn nghệ đặc biệt - chỉ có CĐVN Oregon mới sở hữu- một hiện tượng hiếm quý: ca sĩ George “Luân Vũ”, một thanh niên Mỹ 100%; đep trai và hát rất điêu luyện bài “Việt Nam Tôi Đâu” của NS Việt Khang!

Trước khi đi vào đề tài, Lm Khải nêu vấn đề “làm chính trị”, một quyền thiêng liêng mà hiện NQ 36 của CSVN đang cố lèo lái để công luận hiểu sai rằng giới giáo sĩ không có quyền ấy. Dẫn chứng về đại họa “đạo đức cộng sản”, ông nêu ra vô số tệ nạn xã hội; chẳng hạn nạn phá thai mà ngay tại Gx Thái Hà, 20% phụ nữ không tránh khỏi, nạn bán nhau sản phụ cho TQ và cán bộ Đảng CSVN ở bệnh viện huyện Uông Bí tỉnh Quảng Ninh, nạn phá thai trong 2/3 số sản phụ tại BV Từ Dũ Saigon! Thỉnh thoảng không giấu nổi, chế độ mới xì ra những vụ hiệu trưởng, thầy giáo hiếp dâm nữ sinh như vụ Bùi Tiến Dũng! Chả thế mà một ca dao có 2 địa danh định mệnh: bệnh viện Đống Đa và nghĩa trang Văn Điển, thiên đàng XHCN dành cho các thai nhi hoặc hài nhi xấu số này: “Vào Đống Đa; ra Văn Điển”!
lm-nguyen-van-khai-0056-2-resized
Quang cảnh Quý Quan Khách trong Hội Trường đang nghiêm chỉnh chào cờ khai mạc Buổi Hội Luận về Đề Tài Hiện tình Đất nước VN do Cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/9/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Portland OR

Đại nạn “văn hóa giai cấp công nông” đã tạo nên những nạn “học giả, bằng giả” và “học thật bằng giả” (thi mướn) đã khiến tạo nên câu ca dao mới trong văn học dân gian “dốt như chuyên tu; ngu như tại chức!”. Nạn bạo động mà ngay người khuyết tật cũng không thoát làm nạn nhân: một người mắt lé và méo miệng bị bọn “cháu ngoan bác Hồ” đánh bề hội đồng trên đường ĐTĐ chỉ vì tội “nhìn đểu”, “cười đểu”; khi nạn nhân xin tha thì còn bị đánh thêm vì tội “đã xấu còn tạo ấn tượng gây chú ý!”. Hai câu “cám ơn” và “xin lỗi” không có trong tự điển XHCN cho nên khi có người nào nói 2 câu ấy liền bị chửi “mát thần kinh à!?” hoặc “tốt đột xuất” thế à! Tệ nạn nói dối được mô tả như một bệnh kinh niên “đứt giây thần kinh xấu hổ”! Nền giáo dục XHCN tạo nên mấy thế hệ “cháu ngoan bác Hồ” với các học trò chỉ biết “yêu tranh thủ; ngủ khẩn trương; học bình thường; chơi xả láng!”. Có một năm nọ, Lãnh sự quán Nhật vô tình “dại dột” tổ chức triển lãm hoa Anh Đào ở thủ đô Hà Nội; thế là công dân CH/XHCN/VN mạnh ai nấy chen lấn giẫm đạp lên nhau để giành giựt lấy vài cành hoa; thế là cuộc triển lãm bị kết liễu trong chốc lát để ngài đại sứ đành phải thở dài mà ca bài “Tan Nát Đời Hoa”!

Đại nạn “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” khiến khắp nước đói nghèo. Nơi nào theo CS sớm thì đói sớm, tỉnh nào theo CS nhiều thì đói nhiều, chỗ nào theo CS lâu thì đói lâu: chỉ tỉnh Thanh Hóa có 250,000 dân đói! Một mảnh ruộng hợp tác xã đã bị “tình nguyện” gia nhập lại còn phải đóng 20 thứ thuế! Chính bản thân Lm Khải hồi mới lớn phải dùng giây chuối bện làm giây thắt lưng quần và có lần vào bệnh viện cấp cứu bị đưa vào khu thiếu nhi vì cao có 1.4m; nặng có 34kg! Dân đói quá bèn cướp giết lẫn nhau để sống còn: mua 3 quả dừa; dù đã trả giá thành là $15,000 một quả vẫn phải móc hầu bao mà đưa $300,000 cho người bán vì 2 quả kia “chưa trả giá”; không trả là ăn đòn! Dân miền Bắc có “hộ khẩu” một năm chỉ được mua 2 thước vải nên mới có câu:
lm-nguyen-van-khai-0056-3-resized
Linh Mục Nguyễn Văn Khải, đang thuyết trình về Đề Tài Hiện Tình Đất Nước qua 5 Đại Họa Dân Tộc nhân Buổi Hội Luận do cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/8/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Portland OR

“Một năm hai thước vải thô
Lấy gì che kín cụ Hồ em ơi!”
hoặc nói về sự bố thí “dón hòn” của Đảng; nhại thơ Nguyễn Du:

“Bắt cởi trần phải cởi trần
Cho may-ô mới được phần may-ô” (maillot, T-shirt)

Cán bộ quản lý thì toàn là “con cháu của các cụ cả” (con ông cháu cha) dốt đặc cán mai; khi đã lãnh chức thì khó mất chức vì “đi đến đâu đếch đuổi được”! Bởi dốt nên kinh tế suy thoái không lối thoát; mọi thất bại đều đổ thừa “thế lực thù địch nội ngoại”; cùng lắm thì đổ thừa ông Trời: “Mất mùa là tại thiên tai”. Nhưng khi trúng mùa thì lại nhận vơ và lên giọng:

“Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta”(!?)

Đại nạn “Tình hữu nghị 16 chữ vàng 4 tốt” chính là cuộc xâm lược qui mô bằng nhiều mũi giáp công của “đồng chí” Mao để Hán hóa dân Việt và chiếm toàn cõi sơn hà Việt Nam. Hội Nghị Thành Đô năm 1994 chỉ là bước khởi đầu chính thức bằng giấy trắng mực đen mà văn bản chỉ có kẻ bán người mua trong trung ương 2 Cộng đảng là biết! Qua hội nghị đó, CSVN đã bán 360 km vùng biên giới giáp Trung quốc. Văn bản bán Hoàng Sa năm 1958 do Phạm V. Đồng “vẩu” ký; nếu không bị đồng chí “người mua” tiết lộ trên Internet thì chắc cả nước tới bây giờ cũng chưa ai biết! Gần đây nhất là 300,000 cây số đường xa lộ bán cho Đài Loan và vô số khu “da báo (beo)” phố Tàu bán cho Trung cộng trên khắp các tỉnh thị và hàng chục văn bản bán nước khác ký “hợp tác” bán cho Tập-cận Bình mà Trương Tấn Sang cố giương cặp mắt hí để ký theo lệnh quan thày hồi gần đây! Mới đây, Lm Nguyễn Tất Đắc DCCT đã tiêt lộ rằng bọn CSVN đã ký bán nhiều “hộ chiếu ngoại giao” đi châu Âu để dân trồng cần sa sang đó hành nghề!
lm-nguyen-van-khai-0056-0-resized
Bác Sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng, người Điều khiển Chương Trình Buổi Hội Luận đang trình bày lý do tổ chức Buổi Hội Luận Đề Tài Hiện Tình Đất Nước VN do Thuyết Trình Viên Linh Muc Nguyễn Văn Khải,nguyên Phát Ngôn Nhân của Giáo Xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu ThếTGP Hà Nội đảm trách.

Đại nạn cuối cùng là sự tồn tại của chính cái đảng Cộng Sản Việt Nam, bộ máy độc tài khát máu, bán nước hại dân, tham nhũng thối nát cần phải chết để tạo cơ may cho dân tộc được sống và giành lại đất nước Việt Nam; mảnh giang sơn gấm vóc vốn được gây dựng bởi các vua Hùng; được mở mang bởi các triều Đinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn và được bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ bởi hai nền đệ I và đệ II Việt Nam Cộng Hòa!

Lm Nguyễn Văn Khải đã kết thúc phần thuyết trình bằng cảm tưởng: Tuy thất vọng với đảng CSVN nhưng vẫn hy vọng về tiền đồ dân tộc vì thời đại nào dân tộc Việt cũng bất khuất, cũng có anh hùng; vả lại, “hy vọng và tranh đấu” là con đường duy nhất để tồn tại. Lm Khải bác bỏ ưu tư cho rằng ngài “chống Cộng” mạnh thế thì về VN e sẽ không “thọ”; và bảo rằng hiện nay tuổi trẻ VN quốc nội còn chống Cộng mạnh hơn ngài, thiết thực hơn bằng hành động như những Huỳnh Thục Vy, Bùi Minh Hằng, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Đoàn Văn Vươn, nhóm 14 thanh niên CG, các giáo sĩ Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo, PGVNTN như Lm Nguyễn Văn Lý, Th.T. Thích Quảng Độ... các trí thức như Ls Lê Quốc Quân, Lê T. Công Nhân, Cù H. Hà Vũ, Việt Khang, Điếu Cày..vv.. Trong một quốc gia độc tài Đảng trị mà an toàn cá thể tùy thuộc “Bệnh tòng khẩu nhập; họa tòng khẩu xuất” (bệnh tùy của ăn, họa tùy lời nói), dân chúng vẫn ngày càng hô to và đứng lên chống Cộng đòi nhà đất và tranh đấu cho quyền sơ đẳng nhất: quyền làm Người!

Bất kể tuyên truyền láo khoét của các “đỉnh cao trí tuệ” là Đảng bách chiến bách thắng CSVN “vô...địch” mà thực chất chỉ là “sợ địch... vô nhà”, Lm Khải tin chắc rằng ngoài Thiên Chúa vô thủy vô chung; theo định luật thiên nhiên, mọi sự mọi vật mọi thứ trên đời đều có sinh có tử, có bắt đầu và kết thúc. Huống hồ chế độ CSVN, một tổ chức MAFIA tồn tại trên dối trá lừa bịp và sát nhân hơn nửa thế kỷ qua; trong thời đại vi tính mà sự thật đen tối không tránh khỏi bị vạch trần; chắc chắn - như số phận quan thầy Liên-xô và các đồng chí chư hầu Đông Âu- sẽ phải sụp đổ hoàn toàn từ trong cái cơ đồ mối mọt rữa nát của chính nó. “Vả lại”, Lm Khải lạc quan bảo: “có ai nắm tay đến tối; gối tay đến sáng”?

HÀ BẮC

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.