Hôm nay,  

Trò Khỉ Của Đảng

28/05/201400:00:00(Xem: 7014)

Các hồ sơ, tài liệu mật của quốc tế và của đảng cộng sản Việt Nam liên quan đến cuộc chiến kháng Pháp, đánh Nhật, đuổi Mỹ được bạch hóa đã lột trần bản chất gian manh dối trá, bộ mặt tay sai bán nước của ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam, là sự thật không thể phủ nhận hoặc chối bỏ được. Thế mà vẫn còn những kẻ u mê nhắm mắt, bịt tai cam tâm làm thân khuyển mã, làm tên lính xung kích tiếp tục trò khỉ, dối gạt nhân dân về cái gọi là cuộc chiến đấu thần thánh, là đạo đức Hồ Chí Minh.

Đã có nhiều tác giả vạch trần bộ mặt thật của ông Hồ Chí Minh và của đảng cộng sản Việt Nam bền bỉ trong nhiều chục năm qua. Gần đây nhất, thuyết phục nhất là loạt bài “Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ” của tác giả Đặng Chí Hùng đăng trên diễn đàn Danlambao gây xôn xao dư luận cư dân mạng với hai luồng ý kiến ủng hộ và phản đối rất sôi nổi, quyết liệt.

Trong nội dung bài viết này, chúng ta sẽ không lạm bàn đến ý kiến ủng hộ hay phản đối loạt bài, nghiên cưú, phân tích sự thật lịch sử của Đặng Chí Hùng mà dành quyền suy nghĩ cũng như phán xét độc lập cho quý bạn đọc. Ở đây chúng ta sẽ mở ra một khía cạnh, một hướng nhìn khác có thật, liên quan đến ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam ở thời hiện tại ngay thời điểm này.

Hẳn trong chúng ta có rất ít người không biết, theo nếp sống văn minh tiến bộ của thời đại tự do, dân chủ tùy theo nhận thức của mỗi người, không ai có thể áp đặt chuyện thương ghét hay thần tượng cá nhân này hoặc cá nhân khác lên bất cứ ai, vì như thế là vi phạm quyền tự do của người khác. Chuyện ông Hồ Chí Minh cũng không là ngoại lệ, cháu ngoan của ông Hồ, đảng của ông Hồ có thể tự do dựng tượng lập đền thờ bái lạy với nhau bằng tiền túi riêng của phe nhóm không ai phản đối, không ai cấm cản nhưng không thể dựng chuyện thần, chuyện thánh bắt trẻ thơ học tập những điều dối trá, nhảm nhí không có thật về ông Hồ Chí Minh làm hỏng thế hệ trẻ rường cột, tương lai của đất nước. Làm như thế là tội ác khó tha thứ!

Thế cho nên, việc dựng tượng lập đền, miếu thờ lạy ông Hồ Chí Minh trong thời gian dài khắp cả nước bằng tiền thuế của dân, lúc người dân chưa biết bộ mặt thật của ông Hồ Chí Minh, là việc làm vô liêm sỉ, khó chấp nhận được. Thực tế cho thấy là hiện nay đền, miếu thờ ông Hồ hương tàn khói lạnh, vắng khách thập phương cúng viếng, kể cả những người thuộc diện cháu ngoan bác Hồ cũng không còn mặn mà, không rỗi đếp thắp cho ông một nén nhang, trừ những lúc cần trình diễn trước ống kính, trước dụng cụ thu âm của loa đài nghe nhìn, giữa các đồng chí với nhau của đảng ông Hồ Chí Minh, còn đa phần người dân nếu không nói là tất cả thì thôi rồi diễm ơi! Vậy mà hiện nay “đảng ta” lại có kế hoạch lập đền thờ hoành tráng cho cả giòng họ ông Hồ Chí Minh trong lúc một bộ phận không nhỏ nhân dân cả nước còn thiếu đói khiến cho người dân thêm bức xúc, căm giận trò khỉ của đảng.

Hiện tượng người dân, kể cả đảng viên lơ là nhang khói ở các đền, miếu thờ ông Hồ Chí Minh, một trò khỉ làm phí phạm tài nguyên quốc gia là có thật, không phải là chuyện xuyên tạc, nói xấu ông Hồ với đảng cộng sản Việt nam. Có lẽ đảng cộng sản đã thấy được sự thất bại của việc cưỡng bức dân, không do tự nguyện thờ lạy nên chuyển hướng đưa tượng ông Hồ vào cơ sở thờ phượng của các tôn giáo, bên cạnh việc sửa giáo lý kể lể công ơn trời biển, đặt vào miệng tín đồ chúc ông: “phúc như Đông Hải thọ tỉ Nam Sơn; bác Hồ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.” Có thể nói tất cả việc làm đó chỉ gây phản cảm, lãng phí tiền thuế của dân và thêm bực bội cho các tín đồ các tôn giáo chứ không cải thiện được hình ảnh máu me ghê rợn của ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam dưới mắt nhân dân Việt Nam ở thời đại tin học khi những tội ác của bác, đảng dần phơi bày trần trụi dưới ánh sáng của sự thật.

Có thể nói chiêu trò dựng tượng lập đền miếu và đưa ông Hồ Chí Minh vào cơ sở tôn giáo, là chiêu trò lố dưới tầm trí tuệ nhưng dư thừa lưu manh của các quan chuyên ngành văn hóa, tuyên giáo của đảng cộng sản Việt Nam. Thú thật như thế đã là qúa lố nhưng đảng ta còn lố lăng hơn nữa khi diễn trò mê tín dị đoan, đồng bóng qua các trò khỉ thu âm, thu hình phổ biến rộng rãi cái được gọi là nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Thị Phương Mai...nhập vong múa may quay cuồng, nói năng nhảm nhí “nhận chỉ thị Hồ Chí Minh đi tìm mộ liệt sĩ” trước tượng ông Hồ Chí Minh được dàn dựng chỉ đạo từ “trung tâm nghiên cứu tâm linh” nở rộ khắp cả nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong vài năm qua!

Những trò khỉ của việc lập đền miếu, đưa hình tượng vào các chùa chiền, thánh thất của các tôn giáo và các nhà ngoại cảm nhập vong nhận chỉ thị của ông Hồ Chí Minh được thu âm thu hình phổ biến trong nhân dân chưa đủ làm cho dân u mê mụ mị, cho các cán bộ, đảng viên ngu tối đủ (?). Thế cho nên, mới đây nhất đảng cộng sản, chính xác hơn là tuyên giáo trung ương đảng nghĩ rằng chưa đủ “đồng bóng lố” nên “tương kế, tựu kế gian” đưa tượng Hồ Chí Minh vào thờ lạy chung với các thần hoàng trong đình làng, qua lễ hô thần, nhập hồn gọi vong, thỉnh tượng Hồ Chí Minh vào đình làng thờ cúng bái lạy, có thầy cúng gõ mõ tụng kinh, có lễ vật đầu trâu, máu tươi và đảng ta còn hứa hẹn chỉ đạo các ban quản lý đình làng học tập làm theo, phấn đấu để mọi đình làng đều phải có tượng Hồ Chí Minh được thờ cùng thành hoàng làng?


Trò khỉ của đảng cộng sản lập đền, miếu thờ Hồ Chí Minh, đưa tượng Hồ Chí Minh vào chốn tôn nghiêm của tôn giáo, cho các nhà ngoại cảm “giả” vong nhập nhận chỉ thị Hồ Chí Minh nhảm nhí, đồng bóng và dùng máu trâu, đầu trâu thể hiện bản chất man rợ, với tiếng gõ mõ tụng kinh của các thầy cúng trong lễ hô thần, nhập vong Hồ Chí Minh đem vào đình làng thờ chung với các thành hoàng là những trò khỉ, trò lố gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng kéo dài hiện trạng hủ tục mê tín dị đoan, lạc hậu chậm tiến làm ngu dân, ngăn cản sự phát triển, hội nhập của Việt Nam vào thế giới văn minh hiện đại, cần lên tiếng vạch mặt chỉ tên cho toàn dân được biết.

Có thể nói trò khỉ của việc lập đền miếu, đưa tượng thờ phượng cùng với các Thần, Thánh, Tiên, Phật và nâng cấp linh thiêng, huyền bí cho ông Hồ Chí Minh. Đó là chuổi thủ đoạn gian manh tiếp theo những đống tài liệu, sách vở được các nô tài, bút nô cam tâm làm thân khuyển mã biên soạn với nhiều hư cấu, tưởng tượng nhằm vào mục đích tuyên truyền, giáo dục trong nội bộ đảng cộng sản và hệ thống giáo dục của nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam, làm hư hỏng truyền thống, con người Việt Nam. Điển hình cho những hư hỏng này là nhiều tội ác phi nhân, phi thú xảy ra hằng giờ, hằng phút được đăng tải tràn ngập trên các phương tiện truyền thông của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam ngày càng trầm trọng, tồi tệ hơn kể từ ngày được gọi là giải phóng miền nam, thống nhất đất nước!

Qua việc đảng cộng sản đánh bóng, sử dụng xác chết, hình tượng Hồ Chí Minh kiểu đồng bóng, tự ca ngợi tài tình sáng suốt, tự dựng chuyện ghi nhận công ơn dối trá làm cho nhân dân Việt nam ngu tối, làm cho cán bộ đảng viên cộng sản Việt Nam ngu trung kéo dài, đã và đang còn tiếp diễn, làm cho đất nước tan hoang như: bên ngoài, mất đất mất biển đảo vào tay giặc thù truyền kiếp phương Bắc với nguy cơ mất nước ngày đêm rình rập; bên trong, bất công xã hội tràn lan, quan tham vô tổ quốc lộng hành hơn bọn cường hào ác bá thời vua chúa xa xưa với người dân bị cướp nhà cửa ruộng vườn tuỳ tiện dưới chiêu trò “đất đai sở hữu toàn dân”và tầng lớp ưu tú dũng cảm liêm chính, có lòng thiết tha với tiền đồ dân tộc vạch mặt chỉ tên thù trong giặc ngoài bị trù dập, đàn áp dã man như thời trung cổ...

Điều đáng nói là những hậu quả tội ác của bác, đảng phơi bày lồ lộ ra trước mắt không chỉ trong quá khứ mà ngay thời hiện tại vẫn được tuyên giáo lu loa che chắn, bao biện rằng, cán bộ đảng viên thoái hóa biến chất làm sai chứ chính sách chủ trương của đảng không sai. Cũng như do những cán bộ đảng viên bị nhồi nhét hào quang giả tạo về ông Hồ nên họ tưởng tượng và tin rằng, nếu còn “bác” đất nước ta không tệ hại như ngày hôm nay? Dù đa phần trong số này đều hiểu rằng thực hiện dân chủ sẽ tốt hơn cho đất nước Việt nam và hệ thống cai trị cộng sản đã hư hoại từ trong bản chất, đã tự hủy từ nơi sản sinh ra nó.

Chính vì lẽ đó, vì sự ngộ nhận lẫn hậu quả do tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản nên cho dù biết rằng chế độ độc tài cộng sản là sai lầm, con đường tiến lên xã hội chủ nghĩa là hoang tưởng và tư tưởng tiến bộ tự do, dân chủ, nhân quyền là xu thế của thời đại, là con đường đúng đắn giúp cho đất nước thoát khủng hoảng, bế tắc trong vòng tròn mê cuồng của chủ nghĩa không tưởng Marx-Lenin. Và tự do, dân chủ, nhân quyền là con đường duy nhất đưa đất nước, con người Việt Nam vươn ra biển lớn, đi lên ngang tầm thời đại sánh vai cùng bè bạn năm châu hòa nhập vào giòng sống văn minh tiến bộ của cộng đồng nhân loại.

Thế nhưng, cũng chính vì ngộ nhận và vì hậu quả tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản về đạo đức Hồ Chí Minh, về công lao đánh đuổi thực dân, đế quốc nhiều hư cấu nên các cá nhân, tổ chức hoạt động đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền đến từ nhiều nguồn gốc khác nhau chưa thống nhất. Nhất là những cá nhân tiếp cận tư tưởng tiến bộ dân chủ, có góp công “cướp chính quyền” dựng lên nhà nước cộng sản chưa vượt qua được rào cản nhận thức thống nhất để có tiếng nói, hành động chung về “đảng quang vinh, Hồ Chí Minh vĩ đại” là không có thật, là do đảng cộng sản dựng lên suốt nhiều chục năm qua, khiến sức mạnh đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền còn nhiều hạn chế.

Do đó, công việc lật lại lịch sử, trả lại sự thật cho ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam hiện diện bên lề lịch sử Việt Nam về cho lịch sử như nó vốn có, là bổn phận trách nhiệm của mọi con dân của giống giòng Đại Việt, hầu ngăn chận hiểm hoạ, di họa của hào quang “bác, đảng”. Thứ hào quang giả tạo đã, đang tiếp tục gieo rắc xuống đầu dân tộc kể từ khi nó hiện diện trên đất nước này và loạt bài nghiên cứu lịch sử “Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ” của tác giả Đặng Chí Hùng, một người trẻ được nuôi dưỡng, trưởng thành trong lòng chế độ, đoạn tuyệt với quá khứ, khi đi tìm sự thật tiếp cận, nghiên cứu các tài liệu lịch sử đã can đảm cất lên tiếng nói lương tâm trí tuệ nhiều tâm huyết, đã góp phần chỉ ra trò khỉ của đảng cộng sản trong quá khứ, liên quan đến các trò khỉ trong hiện tại và còn di hại đến tương lai của dân tộc, đất nước Việt Nam hôm nay, cần mọi người việt Nam góp một bàn tay ngăn chận, đẩy lùi nếu chưa có điều kiện thuận lợi dẹp bỏ “trò khỉ” của đảng!

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.